Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7.3

❊ ❊ ❊

7.3

LỜI NHẮN QUA LỚP THỦY TINH

Buổi tối ngày 2 tháng Tư năm 1987.

Trong một căn phòng ở Mê Lộ Quán của thầy Miyagaki.

Tôi chăm chú nhìn màn hình của máy đánh chữ, lại châm một điếu thuốc nữa. Gần đây, mỗi lần nghe nói về tác hại của thuốc lá, tôi lại quyết định cai thuốc, chỉ hiềm, thực hiện nó mới khó làm sao. Vào những lúc khác thì còn nhịn được, song hễ đối diện với bản thảo là tay tôi lại vô thức cầm lấy bao thuốc.

Từng làn khói trắng dâng lên, gạt tàn trở nên đầy ắp, cả phòng ngập mùi thuốc lá.

Tôi đến nơi này để chúc thọ thầy Miyagaki, nào ngờ giờ lại phải ngồi đây viết một cuốn tiểu thuyết mới. Tình hình cụ thể sẽ nói sau, chủ yếu là kể từ giờ trở đi, nội trong ba ngày, trước 10 giờ tối ngày 5 tháng Tư, tôi phải viết xong khoảng 100 trang tiếu thuyết.

Chủ đề rất khó. Một vụ giết người xảy ra trong Mê Lộ Quán, các nhân vật là những người đang có mặt ở đây, và nạn nhân phải là chính tôi.

Liệu có thể viết xong trong khoảng thời gian quá ngắn này không?

Kể từ hôm qua, tôi đã suy nghĩ nát óc, và quyết định sẽ một vụ án có ‘lời nhắn của nạn nhân trước khi chết’. Vấn đề là, tôi sẽ sử dụng nó thế nào đây?

Thôi, cứ bắt tay vào viết đã rồi hẵng hay.

Tạm bắt đầu từ hiện trường mà Hayashi Hiroya (hay Horinouchi Kazuhiro) tôi đây bị giết…

Hayashi đang ngồi gục đầu trước bàn đặt máy đánh chữ được kê ở bên trái, mặc áo vest màu vàng nâu, hai tay bám chặt mép bàn. Ở chính giữa lưng cắm một vật gì đó màu nâu sẫm - chi tiết này cho thấy tại sao tôi không còn nhúc nhích nữa.

Trên bàn, máy đánh chữ vẫn đang bật. Có vẻ tôi đã bị tấn công khi đang chăm chú sáng tác.

Trong Mê Lộ Quán của nhà văn Miyagaki Yotaro, căn phòng AEGEU

wwh

Đọc xong phần mở đầu trên màn hình, Utayama và Shimada đều thở dài thườn thượt.

Đoạn mở đầu miêu tả ‘tôi’ đang ngồi trong phòng gõ bản thảo, viết theo lối kết cấu ‘truyện lồng trong truyện’. Sau đó thế nào thì không thể biết, nhưng có thể từ nhân vật ‘tôi’ của truyện mà đoán ra chủ đề của Hayashi là ‘lời nhắn của nạn nhân trước khi chết’. Vậy…

Đáng chú ý là những dòng miêu tả về hiện trường giết người.

“Lại nữa.” Shimada nói, “Giống hệt trang tiểu thuyết, đang ngồi trước bàn gõ bàn thảo, tư thế chết cũng chẳng có gì khác.”

“Thế thì tư thế ‘ngồi gục đầu, hai tay nắm chặt mép bàn’ cũng là do hung thủ cố ý mô phỏng tiểu thuyết sau khi sát hại nạn nhân?” Utayama hỏi, cảm thấy cực kỳ khó hiểu.

“Khó nói lắm.” Shimada xoa khuôn mặt gầy hốc hác, nói, “Giả sử tư thế này là do ‘mô phỏng’ thật, thì tức là hung thủ phải đâm Hayashi từ phía sau, rồi chuyển thi thể đến đây, đặt cho hai tay cậu ấy giữ lấy mép bàn. Tất nhiên, để ‘mô phỏng’ cho chính xác như thế, hắn sẽ phải tốn rất nhiều thời gian và công sức.”

“Còn một khả năng khác, là vụ giết người này chỉ ngẫu nhiên giống với bản thảo. Hung khí là cán dao màu nâu sẫm, đâm vào lưng, rồi hung thủ dồn Hayashi đến bên bàn, để cậu ấy chết trong tư thế này, tất cả đều là ngẫu nhiên, chúng ta không thể hoàn toàn phủ nhận rằng, điều ấy vẫn có khả năng xảy ra.”

“Vậy thì, đâu mới là sự thật?”

“Bây giờ vẫn chưa kết luận được.”

Shimada lại nhìn vào màn hình.

“Tuy nhiên, chúng ta cần nghiên cứu về ba ký tự ‘wwh’ này.”

“Chắc là thông tin cuối cùng Hayashi để lại trước khi chết?”

“Có lẽ.” Shimada trả lời, “Chúng ta giả thiết rằng Hayashi đã viết đoạn mở đầu, miêu tả mình đang ngồi viết trong phòng này rồi bị giết, như đoạn văn chúng ta vừa đọc. Chủ đề được nêu ra ngay từ đầu là ‘lời nhắn của nạn nhân trước khi chết’. Ở hiện thực, cậu ấy bị hung thủ tấn công trong phòng này, và bị thương nặng. Lúc đó cậu ấy sẽ nghĩ gì? Hẳn là nghĩ về chủ đề của tiểu thuyết, và muốn nói cho người khác biết hung thủ là ai. Thế thì cậu ấy tự mình để lại ba ký tự ‘wwh’ như một ‘lời nhắn trước khi chết’ là chuyện rất bình thường. Ngược lại, không nghĩ đến điều này thì mới không hợp lý.

“Vị trí và tư thế của thi thể là do hung thủ bố trí sau khi đọc tiểu thuyết của Hayashi hay chỉ là ngẫu nhiên thì quá trình cũng sẽ là thế này: hung thủ cho rằng nạn nhân đã chết nên hắn ra khỏi phòng, nhưng thực ra khi ấy nạn nhân vẫn còn sống. Sau đó, Hayashi vận hết sức lực còn lại để gõ mấy chữ, rồi mới gục xuống, hai tay bám mép bàn, tắt thở. Anh nhìn ở đây xem.”

Shimada chỉ vào màn hình.

“‘Trong Mê Lộ Quán của nhà văn Miyagaki Yotaro, căn phòng AEGEU’… Ở đây thiếu một chữ cái, cả câu thì đứt đoạn. Sau đó bỏ trống bốn dòng, cuối cùng là ‘wwh’. ít ra có thể khẳng định ba ký tự này không nằm trong nội dung tiểu thuyết. Còn bàn phím…”

Utayama nhìn xuống bàn phím, bên cạnh nó là một cái gạt tàn chất đầy đầu mẩu thuốc lá.

“Bàn phim bị lệch khỏi vị trí ban đầu và có vài chỗ dính máu, anh nhìn thấy chưa? Điều này chứng tỏ Hayashi đã đụng đến bàn phím sau khi bị hung thủ tấn công.”

“Vậy đây là lời nhắn của nạn nhân trước khi chết thật à?”

Nghe Shimada nói liền một mạch, Utayama cảm thấy hoang mang, nhưng đồng thời, còn có một cảm giác kỳ lạ khác dâng lên. Sau khi bị sốc bởi nhìn thấy ‘dạng thức’ khác nhau của ba cái chết, tình cảm bình thường của Utayama dường như tê liệt, và rồi bắt đầu hào hứng với điều bí ẩn trước mắt, thần kinh căng thẳng của anh cũng chuyển sang trạng thái hưng phấn.

Nếu hiểu được ngụ ý của lời nhắn này thì có thể biết rõ hung thủ là ai phải không?

“‘wwh’ nghĩa là gì nhỉ, anh Shimada?” Utayama mở to mắt nhìn vào ba ký tự ấy trên màn hình.

w - w - h

Chỉ với ba chữ này, anh chẳng đoán được chúng nói lên điều gì cả.

Là tên của hung thủ được viết tắt? Không phải. Vì ‘ww’ hoặc ‘wh’ đều không ám chỉ tên của bất cứ ai trong khu nhà này, kể cả khi đã tính đến bút danh của họ.

Nếu coi ‘wh’ là ‘2 chữ h’, tức là ‘hh’ thì cũng không phải, vì nó chỉ có thể ám chỉ chính nạn nhân: Hayashi Hiroya.

Hay là, nội dung lời nhắn vốn dài hơn, chẳng qua Hayashi đã kiệt sức nên chỉ viết được ba chữ này? Cũng không thể, vì “wwh” không phù hợp với quy tắc nhập tiếng Nhật bằng chữ La Tinh.

Anh nghĩ đến khả năng đó là do nhìn mép dưới màn hình, có thể thấy Hayashi đã chọn cách nhập ký tự tiếng: Nhật bằng chữ La Tinh, đến mấy chữ “AEGEU” gần cuối thì chuyển sang chế độ hiển thị Alphabet.

Liệu có thể là một từ đơn mở đầu bằng ‘wwh’ không?

Trong tiếng Anh có rất nhiều từ mở đầu bằng ‘wh’ ví dụ who, when, where, why… nhưng chỉ vậy thì ở đây chúng rất vô nghĩa. Hoặc đây không phải tiếng Anh mà là một ngoại ngữ khác?

Bỗng nhiên…

Utayama đứng bật dậy, dòng suy nghĩ bị gián đoạn bởi những tiếng động kỳ quái vọng đến từ một nơi nào đó, phá vỡ sự tĩnh mịch đang bao trùm cả khu nhà.

“Chuyện gì thế?” Utayama sợ hãi, toàn thân nổi da gà, “Đó rốt cuộc là…”

Không phải tiếng người, mà là một chuỗi âm thanh buốt óc, khiến người ta không sao bình tĩnh nổi, nghe gần giống “pi po pi po…”.

“Là Funaoka!” Shimada kêu lên, “Anh còn nhớ không? Hôm đầu tiên cô ấy nói rằng có đem còi tín hiệu chuyên dụng chống yêu râu xanh. Chắc là âm thanh của dụng cụ đó.”

“À…”

“Mau lên, anh Utayama.” Shimada chạy ào ra cửa, “Mau lên. Hình như xảy ra chuyện rồi.”

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.