3.5
Lúc này đã hơn 10 giờ tối.
“Tôi cũng phải đi ngủ đây.” Thư ký Ino nói, “Đây là danh sách các thứ cần mua đúng không? Vậy, hẹn gặp lại các anh chị vào 10 giờ sáng mai.”
Bên chiếc bàn đã được dọn dẹp sạch sẽ ngay sau bữa ăn, Kiyomura thúc giục bà giúp việc đem cốc và đá ra, còn anh thì mở tủ chọn rượu.
“Anh Utayama đừng uống nhiều kẻo say, lỡ mà anh lạc đường trong mê cung thì em cũng không biết làm sao để tìm đâu đấy.” Keiko dặn dò.
Utayama chẳng biết nên nói gì, chỉ xoa xát hai bàn tay.
“Chị ấy nói đúng đấy.” Funaoka nói đùa, “Tôi không muốn nhìn thấy anh Utayama biến thành con sâu bướm đâu.”
“Sâu bướm? Là sao?” Shimada nghi hoặc, hỏi.
Funaoka mấp máy đôi môi hồng, “Anh Utayama uống say sẽ biến thành sâu bướm, tức là lăn kềnh ra bất cứ chỗ nào, rồi kêu lên mấy câu kiểu như ‘Tôi là sâu bướm’ hoặc ‘Tôi sẽ trở về thời đại nguyên thủy’…”
“Hay nhỉ!”
“Trong nhà của thầy Miyagaki ở Seijo còn có một cây gậy chuyên dùng để khống chế anh Utayama khi say rượu.”
“Anh Utayama thật phi thường. Tôi cũng đang muốn nhìn thấy con sâu bướm đó đây.” Shimada cười vui vẻ. Từ nãy đến giờ anh vẫn đang ngồi gấp giấy. Thoạt đầu khó mà nhận được nó là hình gì, nhưng bây giờ nó đã dần dần hiện ra hình dáng của một con thằn lằn bay đang dang cánh.
“Bọn họ nói quá lên đấy, anh chớ tưởng thật. Tôi tuổi đã bốn chục, luôn biết kiểm soát mình khi uống rượu.” Utayama phản bác.
“Anh nói rồi thì đừng quên nhé.” Keiko tủm tim, ghé tai Utayama khẽ nói, “Con chúng ta đang nghe đấy.”
Đến hơn 11 giờ đêm, Funaoka đứng dậy.
“Chưa gì đã về rồi?” Kiyomura đặt tay lên vai Funaoka, ghìm cô xuống, mặt đỏ phừng phừng vì rượu.
“Tôi chẳng có thời gian nhàn nhã như anh.” Funaoka gạt tay Kiyomura ra, ánh mắt lạnh như băng. Có lẽ tửu lượng của cô cũng khá, đã uống mấy ly rồi mà sắc mặt vẫn bình thường.
“Em lạnh lùng thế. Dịu dàng một chút có phải hơn không?”
“Không có cửa đâu.”
“Lát nữa anh sang phòng em nhé?”
“Đừng có giỡn.” Funaoka xẵng giọng rồi bật dậy, “Anh đến thử xem, coi chừng tôi dùng còi báo động chuyên dụng chống yêu râu xanh[1] cho anh biết tay đấy.”
“Ơ kìa, ở đây mà phải chuẩn bị cả cái thứ làm cụt hứng đó à?”
“Thừa còn hơn thiếu. Thôi, tạm biệt các anh chị nhé.” Nhìn vẻ mặt đờ đẫn của Kiyomura khi dõi theo bóng Funaoka đi ra khỏi đại sảnh, Utayama hồi tưởng lại nhiều chuyện cũ.
Cho đến mùa hè năm ngoái, Kiyomura và Funaoka vẫn còn là vợ chồng. Họ quen nhau tại nhà ông Miyagaki ở Seijo. Năm năm trước, Funaoka được tạp chí Kỳ Tưởng trao giải ‘nhà văn mới’, đúng một năm sau Kiyomura cũng nhận được giải thưởng ấy. Ban đầu Funaoka đã bị thu hút bởi tài ăn nói và vẻ ngoài đẹp trai của Kiyomura. Họ nhanh chóng đến với nhau rồi kết hôn như dự đoán của những người xung quanh, song chưa đây hai năm, cuộc hôn nhân ấy đã đổ vỡ.
Về nguyên nhân ly hôn, không biết là tại Kiyomura dập dìu gái gú bên ngoài, hay bởi Funaoka ngoại tình? Tuy nhiên, dù vì gì đi nữa thì bên chủ động muốn ly hôn cũng là Funaoka. Họ không tranh chấp gì về tiền bồi thường hay phân chia tài sản… chẳng qua, anh có nghe nói Kiyomura không muốn ly hôn.
Nhìn chuyện vừa diễn ra trước mắt, Utayama thầm nghĩ, Kiyomura đúng là vẫn còn lưu luyến Funaoka. Và anh chợt phát hiện, đã lâu lắm rồi anh mới thấy hai người ấy chạm mặt nhau.
“Thế thì…” Kiyomura hơi cụt hứng trước sự lãnh đạm của vợ cũ nhưng rồi anh lại lập tức vui vẻ nói, “Hayashi này, hay chúng ta cùng sang phòng giải trí chơi bi a?”
“Bây giờ à?” Hayashi không quá mặn mà, “Vấn đề là tôi cũng sắp về phòng rồi.”
“Ấy…”
“Tôi phải làm quen với cái bàn phím đó.”
“Được rồi, tùy cậu.” Kiyomura tiu nghỉu, nhún vai.
Thấy thế, Samejima nói, “Kiyomura, cậu có vẻ nhàn rỗi nhỉ? Cho dù cậu sở trường viết nhanh, nhưng sáng tác ngay 100 trang từ con số không cũng đâu phải việc đơn giản?”
Kiyomura mỉm cười, “Giám khảo cảnh cáo thí sinh đấy à?”
“Không phải cảnh cáo. Mà tôi cũng không có ý đó.”
“Tôi xin chân thành tiếp thu. Không sai, nhưng mấu chốt là tôi vẫn chưa có ý tưởng nào cả. Thế thì có ngồi ngay trước máy tôi cũng không viết nổi một dòng. Anh Shimada chơi với tôi một ván không?”
“Tôi không biết chơi bi a.”
“Tiếc thật.” Kiyomura uống nốt nửa cốc rượu còn lại rồi loạng choạng đứng dậy, “Vậy là tôi chơi một mình à? Phải chi vong hồn thầy Miyagaki xuất hiện làm đối thủ của tôi thì tốt quá.”
❀ ❀ ❀
[1] Còi nhỏ bỏ túi, khi bấm nút nó sẽ tự động phát tín hiệu báo cảnh sát.