LỜI BẠT
Lẽ ra đoạn văn này phải đặt ở đầu, chẳng qua, tôi nghĩ rất ít người sẽ đọc lại ‘Lời bạt’ sau khi xem hết nội dung, nên tôi đã đặt nó xuống cuối sách. Vì thế, đối với những bạn chưa đọc nội dung chính, xin hãy coi đây là phần ‘Mở đầu’.
Đến nay, bản thân tôi vẫn cảm thấy do dự khi phát hành ấn phẩm này dưới hình thức tiểu thuyết, bởi vì khi nhìn thấy tên sách - Mê Lộ Quán, có lẽ sẽ có người nhận ra, đây là cuốn sách viết về một vụ giết người có thật.
‘Án mạng Mê Lộ Quán’ xảy ra vào tháng Tư năm 1987, trùng với ngày tháng trong tiểu thuyết, hiện trường là ngôi nhà kỳ lạ của một nhà văn nổi tiếng. Sự kiện ly kỳ ấy đã được giới truyền thông thêm bớt nhào nặn và biến thành tin tức chấn động một thời.
Nhưng dư luận cho rằng phần mà báo chí đưa tin, vẫn còn nhiều điểm thiếu sót.
Đương nhiên rồi, bởi nó xảy ra trong một khung cảnh hết sức đặc biệt, những người liên quan nắm được tình hình thực tế lại không một ai đứng ra nói rõ ràng. Cảnh sát cũng thấy bối rối trước sự kiện quá đỗi dị thường này, tuy có nhận ra chút ‘sự thật’ bề nổi, song cũng không công bố ra ngoài. Kết quả là báo chí chỉ còn cách tạm chấp nhận đưa tin dựa vào những tuyên bố lấp lửng của cảnh sát.
Có lẽ các bạn độc giả nghĩ rằng tôi đang khoác lác, ra vẻ mình tận mắt nhìn thấy? Rằng những người liên quan đến sự kiện đều giữ im lặng, thì tại sao tôi còn dùng nó làm đề tài viết sách?
Tôi xin nói thẳng với các bạn. Tôi thật sự là người đã tận mắt chứng kiến sự kiện đó. Tôi, Shishiya Kadomi, là một trong những người liên quan đến vụ giết người hàng loạt xảy ra vào tháng Tư năm 1987.
Lần này tôi quyết định dùng cách viết sách để miêu tả quá trình xảy ra vụ án.
Vì hai lý do.
Thứ nhất, vì lời đề nghị nhiệt tình của một biên tập viên.
Thứ hai, nên nói thế này, vì tôi muốn truy điệu những người đã chết trong án mạng đó.
Nói vậy có phần hổ thẹn nhưng tôi tin rằng, trong số họ, ít nhất cũng có một vài người thật sự đam mê và rất nhiệt tình với dòng văn học khác thường là tiểu thuyết trinh thám. Cho nên tôi nghĩ dùng lối viết tiểu thuyết để tái hiện sự kiện, chính là thứ đồ cúng tốt nhất đế an ủi vong linh người đã khuất.
Phía trên là suy nghĩ của tác giả, có lẽ nó chẳng mấy quan trọng đối với đa số bạn đọc cũng nên?
Dù đầu đuôi, tình tiết phức tạp đến mấy, rốt cuộc thì đây chẳng qua cũng chỉ là ‘một cuốn tiểu thuyết trinh thám’ mà thôi. Đối với độc giả, nó chỉ là cuốn sách giải trí để xua bớt thời gian buồn chán trong ngày. Đương nhiên tôi cho rằng cách nghĩ này không sai, thậm chí nếu các bạn không coi nó là sách giải trí thì tôi còn cảm thấy băn khoăn nữa kia.
Cuối cùng…
Tôi buộc phải nói rõ: trong này, đa số tên người và địa danh đều đã được thay đổi. Như thế, tôi cũng có thể bình thản xuất hiện trong tiểu thuyết, mà không dùng tên Shishiya Kadomi.
Trong toàn bộ các nhân vật liên quan, ai là Shishiya Kadomi?
Chắc sẽ có độc giả quan tâm điều này, nhưng tôi cho rằng không nên nói ra thì hơn.
Mùa hạ năm 1988
Shishiya Kadomi