Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
K.2

❊ ❊ ❊

11.2

Ba ngày sau, thứ Hai ngày 5 tháng Chín năm 1988. Shimada hẹn Shishiya Kadomi đến nhà hàng của một khách sạn ở thành phố Fukuoka dùng bữa tối.

Shishiya hiện đang sống ở Tokyo, nhưng mấy ngày gần đây, anh đang định đến Kyushu để tìm đề tài cho cuốn tiểu thuyết tiếp theo, tiện thể du lịch. Ba ngày trước, Shimada đã gọi điện hẹn gặp và Shishiya đã nhận lời.

Đã lâu không gặp nhau, họ vừa ăn vừa trò chuyện. Đến khi ăn xong, nhà hàng bưng cà phê ra, Shimada mới nói, “Nào, ông Shishiya, bây giờ chúng ta nói chuyện chính nhé?”

Shishiya Kadomi cũng đã đoán ra mục đích của đối phương. Anh tủm tỉm cười và ngồi thẳng người lên.

“Là về cuốn tiểu thuyết này.” Nhìn cuốn Mê Lộ Quán trên bàn, Shimada nói với giọng rất nghiêm túc, “Hôm thứ Sáu, vừa nhận được sách tặng là tôi lập tức đọc ngay. Tuy tác giả viết dựa vào một chuyện có thật, nhưng nhìn từ góc độ tiểu thuyết trinh thám thì tôi công nhận rằng nó rất thú vị.”

Shishiya mỉm cười, “Anh quá khen rồi. Chẳng giống anh chút nào. Mấy hôm trước trò chuyện qua điện thoại anh còn nói nó có vấn đề nọ kia gì đấy mà?”

“Đúng là có…” Shimada gượng cười, cầm lấy bao thuốc lá trên bàn, “Nói thật nhé, đọc xong, có một vấn đề tôi vẫn thấy còn vướng mắc. Qua điện thoại thì khó mà nói rõ được, nên tôi đã không đề cập đến. Nhân hôm nay gặp nhau, tôi muốn hỏi ý kiến ông về chuyện đó, được không?”

“Ngừng xưng hô như thế đi!” Shishiya nhấp một ngụm cà phê, dáng vẻ mất tự nhiên, “Cứ đùa mãi ngượng chết đi được.”

“Ông thấy không hay à?” Shimada nhếch môi, “Sẽ quen ngay thôi mà.”

“Em không nghĩ mình quen được đâu ạ.”

Shimada gãi đầu, rồi vừa châm thuốc lá vừa nhìn người đối diện.

“Vào thẳng vấn đề nhé?”

“Xin cứ tự nhiên, anh định hỏi điều gì?”

“Trong cuốn tiểu thuyết này, tại sao lại cố ý làm cho độc giả hiểu lầm khi miêu tả nhân vật như thế?”

“Chà! Anh thật tinh tường.”

“Tôi chỉ lấy làm lạ khi thấy trong tiểu thuyết có vài chỗ miêu tả quá gượng gạo, tôi chẳng có trình độ gì mà vẫn nhận ra.”

“Kế cũng đúng.”

“Cách miêu tả không hời hợt, nhưng lại cố tình mơ hồ trong một vài chi tiết. Vì đã nói là ‘tái hiện’ nên không thể viết sai sự thật, đành cố tìm cách che lấp như thế. Tôi nói có đúng không, ông Shishiya?”

Anh nói đúng. Bị những từ ngữ như công bằng hoặc không công bằng ám ảnh suốt trong đầu nên tác giả đã quá chú ý đến phương diện này.”

“Hiểu rồi.” Shimada gật đầu, “Tuy có nhiều chỗ suýt mất điểm nhưng vẫn có thể nhận ra tác giả đã rất tốn công cho hai chữ công bằng, ví dụ như đoạn cuối của phần ‘Mở đầu’. Song, nó không thuộc vấn đề tôi muốn nói.”

“Viết rằng ‘Nếu như bấy giờ Utayama biết đây là lần cuối cùng anh được trò chuyện với một Miyagaki Yotaro còn sống’ phải không?”

“Chính xác. Quả thật đấy là lần cuối cùng Utayama ‘được trò chuyện với một Miyagaki Yotaro còn sống’. Về sau, nhà văn Miyagaki còn sống nhưng giả vờ chết, Utayama có ‘gặp’ lại ông nhưng không nói chuyện nữa. Chỗ này viết rất khéo. Ở chương 2, khi miêu tả các vị khách đến phòng ngủ Minoss, tác giả đã không dùng từ ‘thi thể’ hoặc ‘cái xác’, chỉ để cho các nhân vật nói ông Miyagaki ‘chết’ hoặc ‘tự sát’, đồng thời tác giả cũng tránh gọi ông Kuroe là ‘bác sĩ’ trong các miêu tả khách quan.”

“Không cần phải trích dẫn hết ra thế. Có điều, nếu độc giả đều đọc tỉ mỉ như anh thì tác giả sẽ cảm thấy mình bỏ công sức ra cũng đáng.” Shishiya lại gãi đầu, “Anh nói là tác giả cố ý làm cho độc giả hiểu lầm khi miêu tả nhân vật. Ý anh là gì, anh giải thích được không?”

“Được.” Shimada đáp, quan sát sắc mặt của đối phương.

Shishiya ngả người tựa hẳn vào lưng ghế, mắt lim dim, tựa như rất vui vẻ, “Xin lắng nghe anh giải thích.”

“Tôi cho rằng…” Shimada đặt điếu thuốc vào cái gạt 1 tàn, bắt đầu nói, “Sự thật mà dư luận biết đến và sự thật được miêu tả trong tiểu thuyết này đều không đúng. Nhà văn Miyagaki Yotaro không phải hung thủ thực sự giết năm người trong Mê Lộ Quán năm ngoái.”

“Thế đấy!” Shishiya nhướng mày, “Lý do là gì? Và nếu vậy thì anh cho rằng hung thủ là ai?”

“Có rất nhiều cách để phủ định kết luận đó, ông Shishiya ạ. Mặc dù không có bằng chứng xác đáng, song như vậy cũng đủ rồi. Ví dụ, từ tình tiết ho ra máu xuất phát từ ‘logic chặt đầu’. Một ông già ốm nặng, ho ra máu, liệu có còn đủ sức để gây án không? Dù không phải ho ra máu mà chỉ là ho ra đờm dãi vì bị ung thư phổi… cũng thế.”

“Còn gì nữa?”

“Trong tác phẩm, tồn tại mấy vấn đề như sau. Trong vụ thứ ba, ông Miyagaki tự tay viết ‘lời nhắn trước khi chết’, rồi lại kéo chướng ngại vật sang bên, hai hành vi này mâu thuẫn với nhau. Ngoài ra, còn cả việc hung thủ cố ý đặt áo choàng, găng tay và hung khí ở phòng đọc…”

“Điểm này có thể lý giải bằng tính nhất quán đã nói đến trước đó trong tác phẩm: Án mạng Mê Lộ Quán chính là ‘tác phẩm cuối cùng’ mà nhà văn Miyagaki Yotaro đã gắng hết sức để thực hiện.”

“Quan điểm ấy cũng có sức thuyết phục nhất định, nhưng tôi vẫn phải phản bác ý kiến đó. ‘Phong cách’ của ông Miyagaki đúng là sẽ để lại manh mối cho ‘độc giả’, nhưng bày công cụ gây án ra như vậy không quá lộ liễu hay sao?”

“…”

“Vì đã nảy sinh nghi ngờ, tôi bèn đứng ở góc độ khác để nhìn nhận một điểm trong đó, kết quả là phát hiện một đáp án hoàn toàn khác.”

“‘Một điểm’, là điểm nào?”

“Tại sao hung thủ lại phải dùng rìu chặt đầu Suzaki Shosuke?”

Nghe xong câu hỏi, Shishiya đưa tay sờ cằm, mỉm cười, “Anh tài thật. Thế, anh cho là tại sao?”

“Tôi cũng nghĩ như sách viết: hung thủ muốn xóa vết máu làm bẩn thảm trải sàn ở hiện trường.”

“Nhưng ngoài ông Miyagaki ra, các nhân vật còn sống đều không có dấu vết nào khả nghi cả.”

“Nó chỉ chứng tỏ rằng không có ai bị thương, đúng không ông Shishiya?” Shimada lại rút một điếu thuốc mới, “Không ai bị thương, cũng không ai chảy máu cam, hung thủ muốn giấu vết máu của mình trên thảm trải sàn, nếu phù định kết quả ông Miyagaki là hung thủ thì…”

“Thì?”

“Thì chỉ còn một khả năng cuối cùng: phụ nữ xuất huyết do sinh lý.”

“Đúng.” Shishiya Kadomi hài lòng gật đầu, “Tác giả hổ thẹn và lấy làm tiếc rằng khi nghĩ đến điều này thì sự việc đã trôi đi một quãng xa.”

“Chứng tỏ rằng hung thủ là nữ. Có lẽ, lúc giết anh Suzaki, hung thủ đã rất sốc vì là lần đầu tiên giết người và bủn rủn ngã sụp xuống sàn. Cú sốc đó cộng với tâm lý căng thẳng đã khiến chu kỳ sinh lý của kẻ đó đến sớm.”

“Hẳn cô ta đã mặc váy ngắn nên máu mới dính vào thảm. Nên cô ta vô cùng hoảng sợ vì dấu vết quá nổi bật này, cảnh sát đằng nào cũng sẽ đem mẫu máu ấy đi giám định sau khi khám xét hiện trường, rồi cho ra kết quả đó không phải máu của ông Miyagaki, tiếp đó khẳng định được rằng cô ta mới là hung thủ. Đó chính là lý do cô ta phải chặt đầu nạn nhân.”

“Tuyệt vời.”

Shimada vẫn tiếp tục nói, “Trong số những phụ nữ vẫn còn sống sót, thì vợ Utayama là Keiko đang có thai sáu tháng và trong thời kỳ ổn định nên không thể gặp chu kỳ sinh lý. Bà Kadomatsu Fumie thì đã 63 tuổi, quá già để có khả năng đó. Vậy thì…”

“Chi cần một phép loại trừ đơn giản.” Shishiya tiếp lời, “Chỉ còn một người là Samejima Tomoo. Anh nói đúng, chính cô ta mới là hung thủ.”

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.