4.5
Đến 1 giờ chiều, Ino vẫn chưa về. Bà giúp việc đã chuẩn bị xong bữa trưa cho mọi người nhưng chẳng ai thiết ăn. Sau đó…
Gần 2 giờ chiều.
“Quái lạ.” Hayashi hầu như chỉ im lặng, bây giờ lại đột nhiên lên tiếng, “Sao anh Ino vẫn chưa về?”
“Ừ nhỉ. Cho dù là đi mua đồ dùng cho nhiều người cũng đâu đến nỗi lâu thế này.” Shimada sờ cằm.
Hayashi đưa tay vò mái tóc bù xù, “Hay anh ấy cũng gặp chuyện gì rồi?”
“Cũng có thể. Mà trước hết,” Shimada đứng lên, “Tôi muốn đến phòng Ino xem sao. Ai đi cùng tôi không?”
“Tôi.” Utayama trả lời. Keiko lo lắng nhìn chồng, anh lập tức vỗ ngực nói, “Anh ổn rồi mà.”
Vậy là Utayama cùng Shimada rời khỏi đại sảnh.
“Cảm ơn anh Utayama. Tôi bắt đầu cảm thấy nghi ngờ…” Shimada cầm tờ sơ đồ, vừa xăm xăm bước đi trong hành lang vừa nói, “Rằng Ino không ra ngoài mua sắm.” Utayama cũng ngờ ngợ. Vô lý nhất là việc Ino ra ngoài mà không nói với bất cứ ai. Ít ra cũng phải nói một câu với bà giúp việc Kadomatsu chứ, bà ta có mặt ở bếp từ 9 giờ sáng kia mà?
Và, tại sao đến giờ vẫn chưa thấy cậu ta đâu? Khi vấn đề này được nêu ra, Shimada vừa khụt khịt vừa gật gù, “Chẳng lẽ cậu ấy cũng gặp bất trắc rồi…?”
“Điều này thật khó nói. Ừ, có thể lắm, đúng là có khả năng này.”
Phòng Europa của Ino nằm ở phía Đông khu nhà, giáp với mặt tường phía Nam phòng đọc của ông Miyagaki, tường phía Nam phòng Europa lại giáp với phòng Pasiphae mà Samejima ở. Gọi là ‘giáp’ nhưng hai phòng ấy muốn đi sang nhau thì vẫn phải đi vòng qua vô số hành lang chằng chịt trong mê cung, nên cũng không thể nói là gần được.
Họ vừa xem sơ đồ vừa đi, lát sau đã đến trước cửa phòng Europa. Shimada ngắm nghía tấm biển đồng khác chữ EUROPA gắn trên cửa.
“Đây là tên mẹ của Minos thì phải?” Anh nói, “Nàng là con gái của quốc vương Agenor xứ Phoenicia. Thần Zeus yêu nàng nên đã biến thành một con bò đực, rồi chở nàng đến đảo Crete. Ở đó, nàng sinh cho Zeus đứa con trai là Minos.”
“Anh biết rõ nhỉ?”
“Đâu có. Tối qua tôi vào thư viện tìm đọc rồi mới đi ngủ. Lâu nay tôi vẫn luôn nể phục những người đã viết ra thần thoại khi giải thích được mối quan hệ phức tạp giữa thần và con người một cách tài tình như thế.”
Nói rồi, Shimada gõ cửa thật mạnh.
“Quả nhiên không có động tĩnh gì hết.” Shimada lẩm bẩm, rồi anh xoay nắm đấm. “Á? Anh Utayama, cửa không khóa.”
“Thế à?”
“Thực ra tôi đã nghĩ đến chuyện phá cửa…” Shimada sải bước vào phòng.
Phòng này gần giống các phòng cho khách khác trong nhà, rộng tầm 13m2, có giường, bàn nhỏ, ghế đẩu và trên tường cũng treo một tấm gương to.
Không thấy bóng dáng Ino đâu cả.
Shimada bước đến góc trong cùng của phòng, mở cửa buồng vệ sinh, Utayama bỗng rùng mình, lo sợ sẽ thấy cái xác của cậu thư ký lăn ra ngoài, may mà bên trong chẳng có gì.
“Cũng không thấy.”
Shimada quay ra, cúi xuống nhìn gầm giường, cũng không phát hiện ra thứ gì khác. Anh lại mở tủ áo kê sát tường bên phải.
“Bộ âu phục vẫn treo ở đây.” Shimada chỉ vào tủ áo, “Hôm qua cậu ấy mặc bộ này thì phải?”
“Đúng thế.”
“Ví tiền vẫn nằm trong túi áo. Anh có thấy mọi việc càng ngày càng kỳ quái không?”
Shimada nhìn khắp phòng lần nữa, rồi bước đến bên bàn giấy. Trên ghế là một cái cặp da màu đen.
“Cặp cũng ở đây.”
Anh nhấc nó đặt lên bàn, mở xem, và lấy ra một cái ví da.
“Bằng lái xe vẫn trong này.”
Ino vốn rất chỉn chu. Khỏi nghĩ cũng biết người như vậy tuyệt đối không thể ra ngoài mà quên mang bằng lái.
Shimada lại kiểm tra những thứ khác trong cặp. Lát sau, anh tìm thấy vài mảnh giấy.
“Anh Utayama nhìn này, danh sách các thứ mọi người nhờ Ino đi mua thêm. Thế này là rõ rồi.”
Shimada tiếp tục lục lọi ngăn kéo và tủ đầu giường. Không thấy chùm chìa khóa các phòng mà Ino giữ. Utayama cũng hỗ trợ tìm kiếm, rốt cuộc vẫn chẳng có thu hoạch gì.
“Khó xử rồi đây.” Shimada cau mày, khoanh tay trước ngực. “Gần như có thể chắc chắn rằng cậu ấy chưa ra khỏi khu nhà này, cho nên chờ bao lâu nữa cũng vô ích. Tức là, trước khi tìm thấy cậu ấy, chúng ta vẫn sẽ bị nhốt trong ‘phòng kín ngầm’ này.”