4.2
“Anh Utayama, anh Utayama. Dậy đi. Anh Utayama…” Utayama cảm thấy vai mình bị lay mạnh. Anh khó nhọc mở mắt ra, lờ mờ nhìn thấy Samejima đang há miệng.
“… Anh Utayama!”
“A… Chào buổi sáng.”
Anh định đứng dậy nhưng thấy cả người chao đảo, những cơn đau giần giật lan từ đỉnh đầu xuống đến tai. “Tôi uống quá chén. Đây… là đại sảnh à?”
Xem ra tối qua anh đã ngủ quên trên sofa, hệ quả là áo len tuột khuy, quần thì nhàu nát.
“Có chuyện gì vậy, Samejima?”
“Xảy ra chuyện lớn rồi. Anh dậy rồi thì đi với tôi.”
Có vẻ xảy ra ‘chuyện lớn’ thật rồi, vì anh thấy Samejima mặt mũi tái nhợt, đôi mắt đong đây sợ hãi.
“Là chuyện gì thế?” Utayama ngồi dậy. Lại cảm thấy đâu óc quay cuồng, anh vội bám lấy sofa để giữ thăng bằng. “Anh không sao chứ?”
“Ừ, không sao. Tôi quen rồi. Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?”
Samejima cau mày đáp, “Anh Suzaki chết ở phòng khách rồi.”
“Anh Suzaki… hả?” Utayama ngỡ mình nghe nhầm. Đây là hiện thực sao? Hay anh vẫn còn đang trong một cơn ác mộng nào đấy? “Nếu là chết, thì chết như thế nào…”
“Cái đó…” Samejima lúng túng, “Sự thật là… dù nhìn nhận kiểu gì… thì vẫn là bị giết.”
“Bị giết?”
Anh Suzaki bị giết rồi ư?
Vẻ mặt Samejima cho thấy rõ ràng không phải đang nói đùa. Đầu óc Utayama bỗng dưng tỉnh táo hẳn, song cơn buồn nôn và chóng mặt lập tức ập tới.
Anh Suzaki bị giết rồi…
Samejima giục Utayama theo sau rồi ra khỏi đại sảnh, chạy vào hành lang.
Đêm đã biến thành ngày, những tia nắng xuyên qua tấm kính màu chuyển thành lam nhạt soi rọi khu vực mê cung khiến nó không đáng sợ nữa. Ánh mặt trời ban trưa chiếu sáng cả hành lang, nhưng đâu đó vẫn còn những góc khuất đang chìm trong bóng tối.
Samejima chạy rất nhanh, trên người chỉ khoác một chiếc áo mỏng bên ngoài bộ đồ ngủ. Utayama loạng choạng đuổi theo sau nhà phê bình.
Khi cả hai đến trước cửa căn phòng ở phía Bắc Mê Lộ Quán thì thấy Kiyomura mặc áo pyjama đang tựa lưng vào cánh cửa tím sẫm cứ như muốn chặn không cho bất cứ thứ gì ở trong chạy ra. Anh thở phào khi nhìn thấy hai người chạy đến.
“Anh Shimada gọi tôi dậy rồi bảo tôi đến đây. Anh ta…”
“Bà Kadomatsu đâu rồi? Lúc nãy bà ấy ở đây mà.” Nghe câu hỏi của Samejima, Kiyomura hơi cúi đầu, “Lúc tôi đến thì bà ấy đang ngồi xổm ở trước cửa, mặt tái dại. Chắc lúc này đã quay về phòng nghỉ ngơi rồi.”
“Vậy còn anh Shimada?”
“Đi gọi Funaoka và Hayashi rồi.”
Đúng lúc này, có tiếng bước chân dồn dập, khuấy động cả bầu không khí nặng nề và giá lạnh. Shimada và Hayashi cũng đã đến. Shimada mặc bộ thể thao màu đen, Hayashi mặc pyjama như Kiyomura. Dường như mọi người đều bị gọi dậy khi đang ngủ.
“Keiko đâu?” Utayama bỗng hỏi.
“Lúc nãy tôi có đến phòng cô ấy.” Samejima trả lời, “Nhưng tôi nghĩ phụ nữ mang thai nhìn mấy cảnh này thì không được hay cho lắm, nên đã bảo cô ấy cứ thay quần áo rồi sang đại sảnh ngồi chờ.”
“Thế à? Cảm ơn.”
“Chúng ta mau vào phòng xem sao.” Shimada nói, rồi bước đến trước cửa.
“Anh Suzaki đang ở trong đó thật à?”
“Đúng.” Kiyomura vừa trả lời vừa đặt tay lên mí mắt, chầm chậm lắc đầu, “Ai nhút nhát thì đừng vào nhìn làm gì.”
“Xin lỗi.” Shimada nói. Anh kéo Kiyomura đang đứng chắn cửa dịch sang một bên, nắm lấy nắm đấm.
“Chìa khóa cửa này đâu?”
“Khi bà Kadomatsu gọi tôi đến thì cửa này không khóa.” Samejima trả lời.
“Được.” Shimada gật đầu, xoay núm rồi từ từ đẩy cửa ra. Lúc này…
“Aa…”
Không chỉ một mình Shimada, cả Utayama và Hayashi đứng sau ghé nhìn vào phòng cũng không kìm được mà thốt lên.
Căn phòng hình vuông, tường màu nâu đỏ giản dị, sàn trải thảm lông màu trắng ngà. Đây chính là phòng khách Minotaur, nơi Utayama gặp ông Miyagaki lần cuối cách đây ba tháng.
Đứng ở cửa nhìn sang bên trái, ở một mé của bộ sofa kiểu cổ kê chính giữa phòng, là thi thể nhà văn Suzaki.
Anh mặc như tối qua lúc rời đại sảnh: quần Âu đen và áo len nâu nhạt. Thi thể gầy còm yếu ớt nằm ngửa, bất động. Màu đỏ sẫm loang ra trên thảm là minh chứng nghiệt ngã cho cái chết của anh.
Nhưng, so với sắc máu bệnh hoạn kia, điều thật sự khiến những người có mặt ở đây phải rùng mình kinh sợ là hình dạng kỳ quái của cái xác.
Cổ đã đứt, không, nói chính xác hơn là cái đầu gần như bị rứt ra khỏi cổ.
Vết cắt trên cổ rất sâu, nhìn như một cái miệng rộng. Hơn nữa, cái miệng ấy đang càng lúc càng ngoác to hơn. Cái đầu không còn ở vị trí vốn có mà ngoặt hẳn sang bên.
Càng quái dị hơn là đầu thi thể đã bị ‘nhấc ra’, thay vào đó là cái đầu bò đen sì có hai sừng.
“Ôi chao…”
“Kinh khủng quá.”
Shimada, Utayama và Hayashi đều nhìn sang chỗ khác. Kiyomura và Samejima đứng ngoài cửa nhìn vào, chầm chậm lắc đầu.
“Rõ ràng là bị sát hại.” Shimada nói với giọng run run, “Có điều… tại sao lại phải làm như thế này.”
Nói xong, anh dợm bước vào phòng thì Utayama cản lại, “Khoan đã, anh Shimada. Đừng vào thì hơn, trước hết chúng ta phải báo cảnh sát.”
“Đương nhiên. Tôi biết mà.” Dù nói vậy, Shimada vẫn bước lên một bước, quan sát căn phòng, “Cái đầu bò kia vốn đặt ở trong này à?”
“Treo trên bức tường phía trước, để trang trí. Thôi nào, ta nên báo cảnh sát đi.”
“Chờ đã.” Kiyomura nói to, “Báo cảnh sát à? Hãy đợi mấy ngày nữa đi. Chẳng lẽ các anh chị định làm trái di chúc của thầy Miyagaki?”
“Sao…” Utayama kinh ngạc nhìn Kiyomura, “Đây đâu phải lúc để nói những điều ấy.”
“Tình huống khẩn cấp, tôi hiểu. Nhưng nếu báo cảnh sát, cuộc thi giành ‘phần thưởng’ tài sản hàng tỷ yên đương nhiên sẽ chấm dứt. Anh cũng nên đặt mình vào lập trường của chúng tôi mà suy nghĩ chứ.”
“Chuyện này…”
Vẻ mặt của Kiyomura rất nghiêm túc, ánh mắt sắc nhọn nhìn thẳng vào Utayama đang ngớ ra, rồi quay sang Hayashi đứng bên cạnh.
“Hayashi, cậu nghĩ sao?”
“Không… Chẳng qua…” Hayashi lắp bắp, không thể trả lời được một câu hoàn chỉnh, rồi cúi gằm mặt xuống đất.
“Lúc nào rồi mà các cậu còn nói vậy…” Utayama cố nén cảm giác nôn nao, “Đã có một người bị giết đấy. Thế mà…”
“Chúng ta gặp chuyện gì rắc rối à?” Funaoka đến. Cô cầm theo sơ đồ mặt bằng của khu nhà, vừa dụi cặp mắt còn ngái ngủ vừa nghiêng đầu nhìn năm người đang đứng ở cửa, “Nghe nói đã xảy ra chuyện lớn, là gì vậy?”
Funaoka đang mặc một bộ váy liền áo in hoa văn sặc sỡ, xem ra, sau khi bị Shimada gọi dậy, cô đã thay trang phục rồi mới chạy sang.
“Tôi cũng muốn nghe ý kiến của Funaoka.” nữa Kiyomura nói, “Em nghĩ sao? Chuyện là…”
“Lại có ai đó bày trò đùa bỡn trong phòng này à?” Funaoka phớt lờ Kiyomura, bước đến bèn cạnh Shimada đang đứng nơi cửa, ghé mắt nhìn, rồi cô thét lên kinh hoàng.
“Funaoka.”
Funaoka ngã về phía sau, Utayama lập tức đỡ lấy cô, “Không sao chứ? Tỉnh lại đi.”
“Khó tránh khỏi…” Samejima vừa giúp Utayama dìu Funaoka vừa tự chế nhạo mình, “Ngay tôi cũng suýt chết ngất.”
“Ta nên về đại sảnh đã.” Shimada khép của phòng khách lại, “Đương nhiên cần phải báo cảnh sát, song chúng ta nên hỏi ý kiến của thư ký Ino đã. Cậu ấy vẫn chưa dậy à?”
“Ino…” Samejima lắc đầu, “Không có trong phòng. Hôm qua cậu ta nói là cần ra ngoài mua một số thứ, chắc đã đi rồi.”