5.4
“Tôi cho rằng, chúng ta phải tiếp tục cuộc thi sáng tác theo lời dặn dò của thầy Miyagaki.” Kiyomura đứng dậy, chống tay lên bàn, nói với giọng rắn rỏi, “Tôi biết tình hình hiện giờ rất nghiêm trọng: một người bị giết, một người mất tích, song di chúc của thầy vẫn có hiệu lực, đây là thực tế. Đương nhiên nếu trong số chúng ta có kẻ sát hại anh Suzaki nhằm giảm bớt đối thủ cạnh tranh, thì kẻ đó tất sẽ bị tước quyền dự thi. Tuy nhiên, trước mắt chúng ta vẫn chưa thể xác định ai là hung thủ.”
“Nhưng, Kiyomura…” Utayama nói.
Kiyomura phớt lờ Utayama, tiếp tục nói, “Nếu bảo tôi từ bỏ quyền thừa kế món tài sản khổng lồ ấy thì tôi cũng không thể chấp nhận. Đằng nào thì hiện giờ cũng phải chờ đợi, chúng ta chẳng thà cứ tiếp tục cuộc thi còn hơn là ngồi suông chẳng làm gì cả. Dù thầy Miyagaki đã mất, linh hồn của thầy vẫn đang nhìn chúng ta…”
“Nhưng, Kiyomura này.” Utayama lớn tiếng hỏi, “Trong tình hình hiện tại mà cậu vẫn có thể sáng tác tiểu thuyết được à?”
“Tôi có thể.” Kiyomura tự tin mỉm cười, “Hayashi và Funaoka cũng đâu đã nói sẽ từ bỏ quyền lợi, đúng không?”
Hai nhà văn bị gọi đích danh nhìn nhau, họ chưa kịp nghĩ ra câu trả lời.
“À…” Hayashi nói, “Nếu tiếp tục cuộc thi mà không có mặt anh Ino thì có ảnh hưởng gì không?”
“Anh ta chẳng qua chỉ là người chủ trì, còn băng ghi âm và bức thư của thầy vẫn để trong phòng đọc nên sẽ không ảnh hưởng gì cả. Và…”
Kiyomura nhìn Shimada vẫn còn băn khoăn vì sự suy đoán không có kết quả gì của mình, từ nãy đến giờ chỉ im lặng, không ngừng di ngón tay theo vân gỗ của chiếc bàn, rồi tiếp tục nói, “Dù các anh chị có cho rằng tôi tối mắt vì tiền, vô tình vô nghĩa, thì tôi cũng chấp nhận. Với sự kiện đã xảy ra, tôi có cái nhìn của riêng mình. Tôi nghĩ khác với anh Shimada.” Lúc này, những ngón tay của Shimada bỗng dừng lại, Kiyomura nói tiếp, “Trong thế giới truyện trinh thám, nhà văn nhất định phải bày ra các tình tiết phức tạp để thu hút độc giả, có điều cuộc sống thực tế thì khác hẳn, rất hiếm khi thấy hung thủ sử dụng quỷ kế ma mãnh đầy bất ngờ.
“Cũng như anh Shimada kiên trì cái thứ ‘logic chặt đầu’, đúng là rất hợp tình hợp lý và thú vị, song kết quả ra sao chúng ta đều thấy rồi. Tôi cho rằng sự kiện đã xảy ra còn có rất nhiều cách giải thích khác.”
“Ví dụ, hung thủ muốn việc mô phỏng Minotaur sống động như thật nên mới chặt đầu thi thể. Hắn chưa chặt đứt hẳn, có thể do sợ hãi khi nhìn thấy máu me. Hoặc là, hung thủ rất căm hận anh Suzaki, phải chặt đầu anh ấy thì mới hả dạ…”
Shimada cũng không phản bác.
“Vậy Kiyomura, cậu nghĩ sao?” Samejima vừa hút thuốc vừa hỏi.
Kiyomura khẽ ‘hừ’, rồi nhìn ra cửa, cửa này thông ra cầu thang đi lên mặt đất. “Tôi cho rằng hung thủ không còn ở trong khu nhà này nữa.”
Căn phòng bỗng xôn xao, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Kiyomura.
“Anh Shimada cho rằng thư ký Ino Mitsuo mất tích, là do đã bị giết ở một xó xỉnh nào đó, nhận định này không thỏa đáng.”
“Còn cậu, cho rằng Ino Mitsuo là hung thủ chứ gì?” Shimada hỏi.
Kiyomura tủm tim cười, “Một người bị giết, rồi một người mất tích. Người mất tích này lại có chìa khóa mở cửa chính, thì anh ta - Ino Mitsuo, đương nhiên là kẻ đáng nghi nhất. Thế mà đến giờ vẫn chưa ai nghĩ đến điều này, thật không sao hiểu nổi.”
“Động cơ là gì?” Lần này Utayama lên tiếng hỏi, “Tại sao Ino Mitsuo phải giết anh Suzaki? và việc mô phỏng đó…”
“Dù động cơ là gì cũng vậy. Có thể là vì một nguyên nhân nào đó mà chúng ta không biết, khiến Ino Mitsuo oán hận anh Suzaki. Như lúc nãy đã nói, nhân tình huống đặc biệt liên quan đến khoản tiền kếch xù phát sinh anh ta đã nảy ra suy nghĩ thừa dịp này thanh toán hận cũ rồi thản nhiên ở lại như bình thường. Nhưng sau khi giết người, anh ta lại nghĩ khác, rồi lựa chọn bỏ trốn. Nhốt chúng ta ở đây, cắt dây điện thoại, vài hôm sau cảnh sát mới biết, thế là quá đủ để anh ta trốn đến bất cứ đâu. Nghĩ như thế này không sát với thực tế hơn sao?”
Kiyomura hai tay chống nạnh, chờ mọi người phát biểu.
Hayashi và Funaoka nhìn Kiyomura bằng ánh mắt khác, cả hai có vẻ dao động trước lập luận cho rằng ‘Ino Mitsuo là hung thủ’. Shimada chỉ nhìn hai bàn tay mình, im lặng.
“Giả sử đó là sự thật.” Samejima châm thuốc lá, “Thì có thể ‘logic chặt đầu’ mà anh Shimada nói lúc nãy cũng đúng.”
“Có lẽ thế.” Kiyomura gật đầu, nghiêm túc nói, “Nếu mọi người đồng tình với lập luận của tôi, thì việc khám mũi vừa nãy là minh chứng cho nó. Vì kết quả là không ai trong chúng ta có dấu hiệu chảy máu. Người duy nhất có thể ‘phù hợp điều kiện’ là Ino Mitsuo hiện đang mất tích.”
“Chính xác.”
Thư ký Ino Mitsuo là hung thủ sát hại Suzaki Shosuke. Mọi người đang dần ngả theo kết luận này.
Utayama dù vẫn còn băn khoăn nhưng cũng cho rằng cách nghĩ của Kiyomura tương đối thỏa đáng. Anh nhìn vợ ngồi bên, hình như Keiko cũng như anh.
“Thế là ổn cả rồi.” Kiyomura nở nụ cười của người chiến thắng, “Tôi nhắc lại quan điểm của mình, ít ra là trong thời gian quy định, nếu không có ai đến đây giúp đỡ, chúng ta nên làm theo di chúc của thầy Miyagaki, tiếp tục cuộc thi lựa chọn người thừa kế tài sản. Các anh chị nghĩ sao?”
“Rõ rồi.” Funaoka như thoát ra khỏi mớ lộn xộn, nhắm mắt, nói, “Nếu có thể, tôi cũng không muốn từ bỏ quyền lợi.”
“Hayashi?”
Hayashi khẽ khép mắt nhìn xuống. “Tôi… tôi cũng…”
“Vậy chúng ta nhất trí thế nhé.” Kiyomura hài lòng gật đầu, rồi lần lượt nhìn Samejima, Utayama và Shimada.
“Ba chúng tôi đều tiếp tục. Đương nhiên, chắc ‘hội đồng chấm thi’ cũng sẽ giúp một tay, nhỉ.”