Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4.4

❊ ❊ ❊

4.4

“Cửa chính là lối duy nhất để ra vào công trình kiến trúc này. Hôm qua, sau khi bác sĩ Kuroe ra về, Ino đã khóa lại, và chắc chắn vẫn khóa cho đến sáng nay. Ino đi mua sắm, sau khi mở cửa để ra thì đã khóa lại như trước. Cho nên…” Shimada vừa nói vừa nhìn vào cánh cửa bên trong thông ra hành lang, “Từ đêm qua cho đến sáng nay, thi thể anh Suzaki vẫn nằm ở phòng khách…”

Nói đến đó, Shimada gọi mọi người ngồi xuống bên cạnh cái bàn rộng, tiếp tục, “Trước khi Ino trở về, chúng ta thử bàn bạc về sự kiện này xem sao. Nếu chỉ im lặng thì e sẽ bất lợi cho tâm lý và tinh thần của chúng ta.”

“Chắc anh có cảm giác đã tìm được cơ hội để trinh sát phá án?” Kiyomura gượng cười, mặt nhăn như khi ăn ớt, “Nếu thấy thích thì tùy anh.”

“Cậu đừng nên phát ngôn như thể mình là người ngoài cuộc thế. Tôi vừa nói rồi, từ tối qua đến sáng nay, khu nhà này chẳng khác gì một phòng kín ngầm, nên đương nhiên nếu xảy ra vụ giết người, thì chắc chắn hung thủ phải nằm trong số những ai có mặt ở đây.”

“Trong số chúng ta ư?” Funaoka ngồi trên sofa kêu lên, “Kẻ man rợ ấy, nằm ngay trong chúng ta?”

“Đúng thế đấy.” Shimada khẳng định không do dự, “Không thể nhận diện được hung thủ qua hành vi gây án vừa rồi, nhưng trước hết có thể loại bỏ khả năng có kẻ lạ mặt nấp sẵn trong khu nhà này.”

“Nhưng tại sao lại giết anh Suzaki?”

“Động cơ à?” Shimada nhướng mày, nhún vai, “Cô đưa ra câu hỏi này khiến tôi thấy bất ngờ đấy. Nói về động cơ, thì ít nhất ba người trong số chúng ta có động cơ rõ ràng để giết anh Suzaki Shosuke.”

“Không thể nào!” Funaoka cất cao giọng, rồi đứng dậy. Mái tóc dài của cô đung đưa, đôi môi vặn vẹo trên khuôn mặt tái xanh, “Chúng tôi giết người nhằm giảm bớt đối thủ cạnh tranh. Ý anh là vậy chứ gì?”

“Hừ, đừng có đùa.” Kiyomura nghiến răng, “Nếu giết người, đưa cảnh sát đến, thế chẳng phải chúng tôi không được xơ múi gì à?”

“Nên mới phải cắt đường dây điện thoại.”

“Dù có làm thế thì đợi đến khi anh Ino về, kết quả vẫn vậy thôi.”

“Cũng đúng, nhưng…” Shimada quanh co một hồi rồi duỗi dài người trên ghế, “Tạm thời bỏ qua vấn đề đó đi. Vì trước mắt không thể liên lạc với bên ngoài nên chúng ta mới càng cần phải tổng hợp thông tin để biết đại khái chuyện gì đang xảy ra, mọi người đồng ý không? Tôi được nhà phê bình Samejima đánh thức nên mới biết chuyện. Bà giúp việc Kadomatsu phát hiện ra trước tiên, đúng chưa?”

Nghe đến đây, Samejima bật dậy khỏi sofa, nói, “Hay là gọi cả bà ấy đến?”

“Phải đấy. Để bà ấy ngồi một mình trong phòng cũng không ổn lắm.”

Nhà phê bình gật đầu, rồi đi về phía nhà bếp. Bà Kadomatsu ở trong gian phòng mang tên Polycaste, là tên em gái của Daedalus. Khác với các phòng khác, phòng này thông với đại sảnh qua gian bếp, không cần đi qua hành lang mê cung.

Lát sau, bà Kadomatsu xuất hiện trong chiếc váy màu xám tro và áo len màu rêu đậm, bà ngập ngừng theo sau Samejima vào đại sảnh. Khuôn mặt ngăm đen chằng chịt nếp nhăn, vẻ căng thẳng lộ rõ, có lẽ vì sợ hãi. Hai mắt bà trũng sâu, nhìn chằm chằm vào gót chân của nhà phê bình.

Shimada hỏi bà Kadomatsu về quá trình phát hiện ra xác chết, thì bà hỏi ngược lại anh vừa nói gì bằng giọng rõ to, quả là bị nghễnh ngãng thật.

“Bà nói xem, bà đã phát hiện ra xác chết ở phòng khách như thế nào?” Samejima ghé sát tai bà ta, lặp lại câu hỏi của Shimada.

“À… tôi không biết, tôi không biết gì hết.” Bà khẽ lắc đầu và luôn miệng nói ‘không biết’, mọi người động viên dỗ dành mãi, bà mới nói được vài điều.

Khoảng 9 giờ sáng, bà Kadomatsu vào bếp chuẩn bị bữa sáng, gần 10 giờ thì làm xong. Trong đại sảnh chỉ có Utayama đang ngủ trên sofa, và chưa thấy ai dậy cả. Bà cho rằng đúng 10 giờ họ sẽ đến.

Sắp xếp xong những cái ly thủy tinh, bà đi ra hành lang tới phòng khách và phòng giải trí dọn dẹp theo lời dặn dò của thư ký Ino Mitsuo. Bà lau dọn phòng giải trí trước, rồi sang phòng khách, và nhìn thấy ‘sự kiện’ kia. “Khi đó cửa có khóa không?” Shimada hỏi.

Bà khẽ lắc đầu. “Phòng ấy lúc nào cũng mở sẵn.”

“Tôi hỏi điều khác vậy. Bà có chìa khóa dự phòng của cửa chính không?”

“Có. Tối qua tôi đưa cho cậu Ino rồi.”

“Sáng nay bà có nhìn thấy cậu ấy không? Hình như cậu ấy ra ngoài mua sắm.”

“Không.”

“Được rồi.”

“Sao không thấy ông chủ đâu? Tôi muốn về nhà.”

“Ấy, đừng, đừng về…” Shimada không biết phải giải thích tình huống hiện nay cho bà giúp việc như thế nào.

“Thầy Miyagaki bị ốm vẫn chưa khỏi.” Samejima gỡ thế bí cho Shimada, “Thầy ấy bảo, khi cảnh sát chưa đến thì bà phải ở lại đây.”

Shimađa thuyết phục cho đến khi bà Kadomatsu quay vào gian bếp, rồi anh ngồi lại xuống ghế tiếp tục hỏi “Sau đó, bà Kadomatsu hoảng hốt chạy đến gọi nhà phê bình Samejima, đúng không?”

“Đúng. Hình như bà ấy gọi cửa phòng thầy Miyagaki trước, thấy thầy không trả lời thì chạy đến phòng Ino, cũng không gặp ai, nên mới chạy đến chỗ tôi.”

“Bà ấy cũng có một tấm sơ đồ của khu nhà này à?”

“Không. Nhưng bà ấy đã thuộc hết đường đi lối lại trong mê cung. Ino lại luôn ở cố định một phòng. Còn tại sao bà đến tìm tôi, tôi nghĩ, đơn giản là vì nó gần phòng Ino nhất.”

“Thì ra là thế. Sau đó nhà phê bình Samejima chạy thẳng đến phòng khách?”

“Thoạt đầu tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, vì bà ấy nói rất không rõ ràng. Cho đến khi bị bà ấy kéo đến phòng đó, tôi nhìn vào mới giật nảy mình.”

Sắc mặt Samejima lúc này vẫn tái nhợt, lắc đầu quầy quậy như muốn xóa đi hình ảnh kinh khủng trong ký ức.

“Lúc đó bà Kadomatsu có vẻ đã kiệt sức, nên tôi một mình chạy đi gọi mọi người dậy. Anh Utayama không có trong phòng, nên tôi chạy sang gọi chị Keiko, rồi đến phòng anh Shimada.”

“Ra vậy.” Shimada tiếp lời, “Sau đó, tôi đi gọi Kiyomura và những người còn lại. Samejima tìm thấy anh Utayama ở đại sảnh… Đấy là toàn bộ quá trình phát hiện ra thi thể anh Suzaki, còn có ai bổ sung gì không?”

Shimada đưa mắt nhìn khấp lượt mọi người trong phòng, cứ như đang giữ vai trò chủ tọa trong một cuộc họp.

Những người đang tập trung ở đây, nhà văn, nhà phê bình, biên tập viên và vợ anh ta, đều đã quen với cảnh này, nhưng đó là vì công việc của họ đều liên quan đến ‘tiểu thuyết’. Lúc này, tình hình mà họ phải đối mặt không khác gì tình tiết trong tiểu thuyết trinh thám, song không thể phủ nhận rằng đây là một vụ giết người trong hiện thực.

“Dù sao đi nữa…” Thấy tất cả đều im lặng, Shimada đành tự độc thoại, “Hình dạng của xác chết ấy vẫn rất kỳ quái…”

‘“Hình dạng của xác chết’ à? Kỳ quái chỗ nào?” Keiko nghiêng đầu hỏi Utayama.

Utayama chưa quyết định được có nên cho vợ biết hay không thì Kiyomura đã giải thích, “Cổ bị cắt mất già nửa, gần như đứt hẳn. Tuy nhiên, không biết ý đồ của hung thủ là gì khi đặt cái đầu bò vào thay cho đầu của anh Suzaki. Một cái đầu bò đen sì mọc ra trên thân hình gầy còm của anh ấy, cho nên mới nói là hình dạng kỳ quái.”

“Đừng nói nữa.” Funaoka kêu lên, lừ mắt nhìn Kiyomura, “Tôi không muốn nhớ lại cảnh tượng đó.”

“Anh cũng đâu muốn nhớ lại chuyện ghê tởm ấy.”

“Nhìn ghê thật… có điều, biết đâu nó lại là manh mối quan trọng thì sao.” Shimada nói với vẻ mặt nghiêm túc, “Nếu không kiểm tra thi thể thì không thể biết được nguyên nhân tử vong, là do bị chặt đầu nên chết, hay chết rồi mới bị chặt đầu. Với lại, hình như cái rìu dùng để chặt đầu nằm ở phía sau sofa.”

“Tôi cũng để ý rồi.” Kiyomura nói, “Rìu và kiếm là hai vật trang trí treo ở phòng khách.”

“Ồ, thì ra chúng vốn được treo ở đó à? Vậy vấn đề còn lại là cái đầu bò.” Shimada đưa tay lên sờ cằm, nghĩ ngợi.

“Chuyện đương nhiên còn gì?” Kiyomura bèn nói, “Tên căn phòng đó là ‘Minotaur’, quái vật đầu bò.”

“Đúng vậy. Nhưng cũng có thể không chỉ có vậy…”

“Ý anh là nó có hàm ý khác nữa à? À…” Kiyomura như bỗng nghĩ ra điều gì đó, “Anh Shimada định nói Minotaur bị giết, người giết nó là Theseus, ngụ ý rằng tôi là hung thủ chứ gì?”

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.