Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9.4

❊ ❊ ❊

9.4

“Đến vụ thứ ba.” Shimada nói tiếp, “Tôi và anh Utayama muốn nhanh chóng gọi mọi người dậy, bèn chạy đến phòng gần nhất, tức là phòng Aegeus của Hayashi. ở đó, chúng tôi phát hiện thi thể cậu ấy với một con dao đang cắm trên lưng. Về thời gian, tôi cho rằng nó xảy ra sau cái chết của Kiyomura, có nghĩa đây là vụ thứ ba.

“Bởi phòng Hayashi kề sát phòng Kiyomura nên sẽ an toàn hơn nếu giết Kiyomura trước. Tính thời gian hẹn ở phòng giải trí và thời gian đi lại, tôi đoán Kiyomura bị giết trong khoảng 1 giờ đến 1 giờ rưỡi sáng, hẳn hung thủ xác định cậu ấy đã chết bởi thuốc độc xong mới cầm dao đi tìm Hayashi, lúc đó có lẽ là trước 2 giờ sáng.

“Về hiện trường…”

Shimada nói một lượt về vị trí, tư thế của thi thể, cùng với bộ bàn ghế chặn sau cánh cửa…

“Tiếp theo là cái máy đánh chữ. Tay Hayashi bám chặt mép bàn, bàn phím dính máu, máy đang bật sẵn, trong đó có đoạn đầu của tiểu thuyết. Tôi cho rằng cậu ấy đang viết văn thì bị tấn công.”

“Nội dung có trùng khít với hiện trường thực tế không?” Samejima hỏi.

Shimada gật đầu. “Tuy nhiên, chủ đề tiểu thuyết của cậu ấy có vẻ khác thường, nên hiện trường rốt cuộc là do hung thủ bố trí, nạn nhân cố tình tạo ra hay chỉ là ngẫu nhiên thì tôi không phán đoán được.”

“Nạn nhân cố tình tạo ra nghĩa là sao?”

“Tác phẩm của Hayashi là thế này.” Shimada giải thích đoạn mở đầu trong Lời nhắn qua lớp thủy tinh.

Tác giả xưng ‘tôi’, đang ở trong phòng Aegeus trong Mê Lộ Quán, bắt đầu viết tiểu thuyết với ý tưởng là ‘lời nhắn của nạn nhân trước khi chết’ theo kết cấu ‘truyện lồng trong truyện’, sau đó là miêu tả về hiện trường…

“Thực tế thì đoạn văn này bị gián đoạn, bên dưới bỏ trống bốn dòng, cuối cùng là mấy ký tự không rõ nghĩa, vị trí con trỏ nằm ngay sau mấy ký tự đó.”

Samejima trầm tư, “Ý anh là, có khả năng xác của Hayashi ở trong tư thế đó là do dùng máy gõ lời nhắn trước khi chết?”

“Đúng vậy. Hoặc cũng có thể hung thủ đọc đoạn văn đó xong đã mô phỏng hiện trường y như bản thảo. Đợi hắn bỏ đi, Hayashi cố vận chút sức lực cuối cùng gõ được mấy chữ ấy.”

“Là những chữ gì?”

“‘wwh’ bằng chữ La Tinh, viết thường.”

“wwh…”

Giả sử chuyển thành chữ hoa thì sao nhì?

Bàn đến phần ‘lời nhắn’, Utayama lại tập trung suy nghĩ

WWH… Nếu xoay chúng 180 độ thì sẽ được ba chữ khác, ví dụ như HMM hoặc MMH?

Có tên ai viết tắt là HM hoặc MH không nhỉ? Không. Tính cả bút danh cũng không phù hợp với ai ở đây cả.

Nói đến HM thì có một nhân vật trong tiểu thuyết trinh thám của Carr dưới bút danh Carter Dickson là Sir. Henry Merrivale[1], viết tắt là HM., béo ục ịch như cái thùng rượu… không, đó không phải vấn đề. Nếu lấy HM. đó để ám chỉ ‘thám tử’ Shimada thì quá ư khiên cưỡng.

HMM… Hayakawa Mystery Magazine - tạp chí trinh thám Nhật Bản? ít nhất anh có thể chắc chắn rằng Samejima, Kiyomura, Funaoka đều đã từng gửi bài cho tạp chí này. Hai người kia đã là nạn nhân, vậy Samejima là hung thủ ư?

Vẫn không ổn, vì khi Hayashi bị giết thì đâu có biết lúc ấy Kiyomura đã chết và Funaoka cũng sẽ bỏ mạng không lâu sau đó. Vậy ý nghĩa của ‘lời nhắn’ ấy là gì?

À, khoan đã…

Hai chữ MH. viết tắt, nếu phiên âm theo hệ Hepburn[2] thì không trùng với tên ai, nhưng theo kiểu Nhật thì có. Ký tự ふ trong hệ Hepburn phiên âm là ‘fu’, trong kiểu Nhật lại là hu”, có nghĩa là tên viết tắt của “Madoka Hunaoka” phù hợp điều kiện.

Thế nhưng vẫn không ổn. Người bị hại thứ tư, tức Funaoka, không thế là hung thủ. Lý do thì lúc này Shimada đã nói rồi.

“Anh Utayama nghĩ ra hàm ý của ba chữ ấy chưa?”

Utayama lắc đầu một cách bất lực.

“Vẫn chưa.”

“Thế à?” Shimada thất vọng nhún vai, “Nói thật là tôi cũng chẳng có manh mối nào về nó cả. Samejima và chị Keiko có ý tưởng gì không?”

Samejima lắc đầu. Keiko gục mặt vào vai Utayama, im lặng.

“Thế thì đành tạm gác lại vậy. Bây giờ chúng ta bàn đến bộ bàn ghế chặn phía sau cánh cửa…” Shimada nhếch môi, “Tôi cho rằng Hayashi khóa cửa, cài chốt, và xếp bàn ghế chặn cửa, là vì bảo đảm an toàn, vậy mà khi hai chúng tôi đến phòng đó thì cửa không khóa, chốt đã bị kéo ra, chướng ngại vật cũng bị gạt sang một bên. Vấn đề đầu tiên ở đây là hung thủ đã vào phòng bằng cách nào? Cách suy luận đơn giản nhất là chính Hayashi mời hung thủ vào. Mấu chốt là tại sao cậu ấy lại chấp nhận cho khách vào phòng lúc đêm khuya như thế? Anh Utayama nghĩ sao?”

“Có thể là người mà cậu ấy không cần cảnh giác, hoặc cậu ấy bị lừa. Dù gì cũng có thể chắc chắn đối phương không phải thư ký Ino.”

“Đúng. Không đời nào Hayashi lại cho Ino Mitsuo vào. Thế thì kẻ đó có thể là ai?”

Shimada lần lượt nhìn từng người, “Nhà phê bình Samejima và chị Keiko đều nằm trong diện này, vì hai vị đều không trực tiếp dính dáng đến cuộc thi sáng tác. Bà Kadomatsu, dù xác suất rất thấp, song cũng không thể hoàn toàn loại trừ khả năng bà ta là hung thủ. Cả anh Utayama cũng vậy.”

“Gì thế?” Utayama mở to mắt kinh ngạc, “Sao lại có cả tôi? Khi tiếng còi báo động vang lên thì tôi đang đứng bên cạnh anh cơ mà.”

“Bởi vậy tôi mới nói xác suất rất thấp. Nhưng không phải không có.”

“Tại sao?”

“Đúng là khi ấy anh đang ở bên tôi, nhưng nếu đó là anh thiết kế chứng cứ ngoại phạm cho mình thì sao? Ví dụ, trước khi ‘phát hiện’ xác Kiyomura thì anh đã tấn công Funaoka, rồi anh lấy cái còi của cô ấy ra và hẹn giờ để còi kêu. Đến thời điểm tôi và anh cùng phát hiện ra xác Hayashi thì còi mới hoạt động. Sau đó, tôi và anh chạy đến phòng Funaoka. Vì không mở được cửa, tôi lại phải chạy đến phòng khách để lấy cái rìu. Trong khoảng thời gian này, anh lấy chìa khóa sơ cua ra mở cửa phòng và xóa bỏ thao tác hẹn giờ trước đó. Anh thấy lập luận này thế nào?”

“Nói đùa cũng nên có chừng mực thôi.” Utayama gắt gỏng. Nếu nghi ngờ tôi có clùa khóa sơ cua, anh cứ khám người tôi thì biết ngay.”

“Đến giờ vẫn giữ chìa khóa sơ cua trong người? Không ai đần độn thế đâu.”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Shimada, Utayama lẩm bẩm, “Chuyện đó…” rồi anh không tìm được lý do gì đế biện hộ thêm nữa. Phải một lát sau, anh mới nói tiếp, “Tôi xin trả lại anh nguyên vẹn cái giả thiết này. Biết đâu chính anh mới là người hẹn giờ cho còi kêu, rồi thừa cơ tôi không chú ý sau khi phá cửa, hủy hết chứng cứ bất lợi?”

“Cách giải thích ấy rất khiên cưỡng.” Shimada thản nhiên nói, “Cho dù muốn dùng cách đó để tạo chứng cứ ngoại phạm cho mình thì tôi cũng không thể dự đoán được anh Utayama sẽ phát hiện ra xác Kiyomura vào thời điểm đó mà hẹn giờ.”

“Biết đâu anh đã tính toán ra thời gian cần đến căn phòng của ai trước.” Utayama giận dữ phản bác, “Anh còn nhớ sự việc lúc nãy xảy ra ở phòng Icarus chứ? Funaoka lúc sắp chết bỗng dưng tỉnh táo, và giơ tay chỉ vào anh. Tại sao?”

“Ừ. Tại sao nhỉ?” Shimada gượng cười, “Thôi được, đừng nóng nảy thế. Tôi chỉ đưa ra vài khả năng mà thôi. Có một chứng cứ có thể phủ định giả thiết tôi hoặc anh Utayama là hung thủ.”

“… A?”

“Đó là tại sao hung thủ không đợi cho Funaoka chết hẳn? Hắn chỉ đánh vào đầu cô ấy rồi bỏ đi, có điều, nếu cô ấy chưa chết thì chẳng phải sẽ rất nguy hiểm cho hắn à? Giả sử cô ấy là người thứ nhất bị tấn công, hung thủ sẽ không nửa vời như vậy.”

“Có thế chứ.” Utayama hậm hực gật đầu.

Shimada có vẻ ngượng ngùng, tiếp tục, “Thế thì… vẫn còn hai câu hỏi: ‘lời nhắn trước khi chết’ có nghĩa là gì, và tại sao Hayashi lại mời hung thủ vào phòng. Thực ra, tôi có một cách nghĩ khác hẳn ý kiến lúc nãy về câu hỏi thứ hai.”

“Thật à?” Samejima vừa rút một điếu thuốc mới đưa lên miệng ngậm vừa hỏi, “Rốt cuộc đó là…”

“Cứ từ từ. Khi chúng ta bàn đến vụ giết người thứ tư, điều này tự khắc sẽ nổi lên.”

Nói rồi Shimada bỗng đứng dậy đi về phía nhà bếp. “Xin lỗi, tôi khát quá, vào uống cốc nước đã.”

❀ ❀ ❀

[1] Là nhân vật thám tử trong tiểu thuyết của Carr dưới bút danh Carter Dickson, xuất hiện lần đầu trong Vụ án ở biệt thự Plague năm 1934.

[2] Là một trong ba hệ phiên âm La Tinh của Nhật do James Curtis Hepburn (1815 - 1911) phát minh.Bản tu chỉnh của hệ phiên âm này được xem như ‘hệ phiên âm chuẩn’.

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.