1.2
Dải lan can màu trắng ôm lấy con đường ven biển. Tiếng sóng vỗ rào rào vào những mỏm đá đen nằm trơ bên bờ nghe rất vui tai. Gió biển còn đọng lại chút hơi thở lạnh lẽo của mùa đông, nhưng ánh nắng chan hòa rọi tới vẫn khiến người ta cảm thấy ấm áp.
Mùa xuân đã đến, Utayama thật sự cảm nhận được nó. Lần trước về đây cũng vào mùa này, là năm nào nhỉ?
Utayama hít một hơi thuốc, chất nicotin len vào phổi rồi thấm qua các mạch máu. Anh vươn vai, đứng nhìn ra biển cả. Đắm mình trong khung cảnh rực rỡ này, anh dường như thấu hiểu tâm trạng của nhà văn cao tuổi khi rời bỏ Tokyo ồn ã để trở về quê cha.
Phía sau anh vang lên tiếng bước chân. Anh vừa nghĩ, “Là Keiko à?” thì bất ngờ nghe thấy một giọng nam trầm trầm.
“Xin lỗi…”
Không phải Keiko. Utayama ngạc nhiên ngoảnh lại.
“Làm phiền anh một chút, anh có thể giúp tôi không?” Một người đàn ông lạ mặt đang đứng đó.
Người ấy trông trẻ hơn Utayama, tuổi chừng 37-38, mặc quần bò đen và áo len rộng cùng màu. Khuôn mặt anh ta xương xương, cái mũi hơi khoằm, bên dưới cặp lông mày rậm là đôi mắt trũng sâu, mí mắt sụp xuống nên trông đôi mắt cứ như hai vệt nằm ngang.
“Xin lỗi, tôi làm anh giật mình.” Anh ta cúi đầu.
Utayama thấp hơn hẳn người này. Với vóc người cao gầy của anh ta, chỉ khi hơi hạ thấp người như vậy, tầm mắt của cả hai mới có thể ngang nhau.
“Anh đang gặp vấn đề gì à?” Utayama vừa quan sát vừa nhã nhặn hỏi đối phương.
Người đàn ông lạ đưa tay vò mái tóc có vẻ mềm mại của mình và đáp, “Xe tôi bị hỏng rồi.”
Nói xong lúng túng chỉ lên con đường phía trước. Phía đó có một chỗ rẽ trái, tuy bị che khuất bởi một mỏm đá núi nhô ra, nhưng nhìn từ đây quả thật vẫn có thể thấy đuôi của một chiếc xe hơi màu đỏ.
“Thủng săm xe à?”
“Không. Hình như là hộp số bị kẹt.”
“Thế thì gay đấy. ”
“Tôi muốn gọi thợ đến sửa, mà quanh đây không có trạm điện thoại nào cả. Tôi cũng hết cách rồi, nên nếu có thể, phiền anh cho tôi đi nhờ đến chỗ có trạm điện thoại được không?”
“À ra thế.” Utayama gật đầu, tiếp tục quan sát đối phương. Thoạt đầu anh cảm thấy người này rất đáng ngờ, nhưng cử chỉ và ngôn từ của anh ta lại không có gì khác thường nên dần dần anh lại có thiện cảm.
“Được. Anh lên xe đi.”
Utayama vừa bước về phía xe của mình vừa nhìn đồng hồ đeo tay, 2 giờ 50 phút chiều, vẫn còn sớm so với giờ hẹn trên thiếp.
“Sao vậy?” Keiko nãy giờ vẫn ngồi trong xe nhìn ra ngoài, lúc này nghiêng đầu hỏi.
“Xe anh ấy bị trục trặc.”
“Xin lỗi đã làm phiền anh chị.” Anh ta đứng bên Utayama, vẫy tay với Keiko rồi nhìn đồng hồ của mình, lẩm bẩm, “Thế này thì gay mất.”
“Anh đang có việc gấp à?”
“Vâng. Tôi có hẹn lúc 4 giờ, chắc không đến kịp rồi.”
“4 giờ?” Trùng giờ hẹn của Utayama và các vị khách kia, “Anh định đi đến đâu?”
“Cuối thôn T…”
Utayama sửng sốt, dừng bước, một lần nữa quan sát kỹ đối phương, “Chẳng lẽ… anh định đến chỗ nhà văn Miyagaki Yotaro…”
“Ơ kìa…” Anh ta cũng dừng bước, ngớ ra nhìn Utayama.
Utayama vội nói, “A, tôi đoán sai rồi sao?”
“Không, không. Đúng là nơi ấy.” Anh ta tỏ ra thân thiết, “Tức là, chúng ta cùng đến đó à?”
“Có lẽ thế.” Utayama cúi đầu chào, “Tôi là Utayama Hideyuki, biên tập viên của Kitansha. Đây là Keiko, vợ tôi.”
“Thật khéo quá, tôi…”
Trong số khách được mời đến nhà ông Miyagaki hôm nay, chỉ có một người anh chưa biết mặt, hẳn là anh ta rồi.
Bầu không khí bỗng trở nên gần gũi hơn, Utayama bèn nói đùa, “Hình như anh là hòa thượng? Nhưng trông chẳng giống gì cả.”
“Chắc anh nghe ông Miyagaki nói thế?” Anh ta bật cười, nhe hai hàm răng trắng bóng, “Tôi là Shimada Kiyoshi. Lần đầu gặp mặt, mong hai vị chiếu cố.”
Utayama biết từ đây chạy theo quốc lộ lên phía trên không xa sẽ có một trạm điện thoại và một nhà khách nho nhỏ. Hai người bàn bạc rồi quyết định kéo chiếc xe trục trặc đến nhờ người ta trông hộ, sau đó Shimada sẽ đi chung xe với vợ chồng Utayama tới Mê Lộ Quán.
Shimada thỏa thuận xong với nhân viên nhà khách rồi lên xe của Utayama, lúc này đồng hồ trên xe chỉ 3 giờ rưỡi chiều. “Chắc 4 giờ là có thể đến nơi,” Utayama vừa nghĩ vừa khởi động xe.
“Anh đã giúp tôi một việc lớn. Ông Miyagaki có lòng mời tôi đến chơi, chẳng may trễ vài tiếng đồng hồ thì chắc ông ấy sẽ giận lắm.” Shimada đã thật sự yên tâm, “Anh Utayama vừa nói là biên tập viên của Kitansha, chắc anh phụ trách biên tập sách của ông Miyagaki?”
“Đúng thế, tôi và bác ấy quen nhau đã gần hai mươi năm.”
“Vậy anh có biết Tàn hoa không?”
“Tàn hoa?” Utayama lắc đầu, anh không có ấn tượng gì về cái từ này.
“À, xin lỗi…” Shimada cười ngượng nghịu, “Là một kiệt tác của ông Miyagaki, Lụi tàn vì hoa lệ.”
Keiko ngồi ở ghế lái phụ không nhịn được bật cười. “Tàn… hoa? Hì hì… Thì ra… mọi người gọi cuốn sách đó như vậy.”
“Những người khác thì tôi không rõ, nhưng ít ra là trong giới học sinh, các fan của ông Miyagaki đều dùng cái tên này. Tôi có người quen trong câu lạc bộ trinh thám của trường đại học nên mới biết. ”
“Thì ra anh cũng là một fan cuồng?”
“Đâu có? Tôi còn chưa đến mức ấy, song so với ngồi trong chùa tụng kinh cho người ta thì rõ ràng nó thú vị hơn nhiều…”
Xem ra người đàn ông tên là Shimada Kiyoshi này đúng là hòa thượng ở ngôi chùa nào đó, dù nhìn bề ngoài thì khó mà tưởng tượng được.
“Anh quen bác ấy thế nào?” Keiko hỏi.
“Tôi chỉ là một độc giả nhiệt tình thôi.” Shimada khẽ đáp, “Những tác phẩm của Miyagaki, kể cả truyện ngắn lẫn tùy bút, tôi đều đọc tất. À, tôi nhớ ra rồi, đã mấy lần tôi nhìn thấy cái tên ‘Utayama’ ở phần ‘Lời bạt’ của tiểu thuyết, đúng chưa, anh Utayama?”
“Rất hân hạnh.” Utayama nhìn vào gương chiếu hậu, nhận thấy sự thích thú thuần túy trên khuôn mặt Shimada, “Nghe nói cuối năm ngoái anh và bác Miyagaki tình cờ quen nhau, đó hẳn là một câu chuyện thú vị?”
“Nên giải thích thế nào nhỉ?” Shimada nghĩ ngợi hồi lâu, “Tôi vốn đọc nhiêu sách của ông ấy, cơ hội làm quen năm ngoái… nói sao đây, à phải, có thể nói nhờ công trình kiến trúc.”
“Công trình kiến trúc? Ý anh là Mê Lộ Quán?”
“Ừ, đúng.” Shimada gật đầu, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm nghị, “Anh đã nghe đến cái tên Nakamura Seiji bao giờ chưa?”
“Nakamura…”
Hình như anh đã thấy cái tên này ở đâu đó, nhưng nhất thời không nhớ ra. Shimada lặng lẽ quan sát phản ứng của Utayama.
“Tôi biết.” Keiko thả hai bàn tay bắt tréo trên bụng sang hai bên, “Tôi đã nhìn thấy cái tên Nakamura Seiji trên báo và tạp chí. Người ta nói ông ta là một kiến trúc sư khá lập dị…”
Đến lúc này Utayama mới nhớ ra.
Nakamura Seiji.
Utayama cũng biết tới cái tên này qua báo. Ông một kiến trúc sư tính tình kỳ quặc, thiết kế ra rất nhiều tòa nhà có cấu trúc khác thường… nhưng nay đã qua đời. Vậy…
“Anh nói đến ông Nakamura Seiji đó phải không?”
Utayama hỏi, vẫn đang ngẫm nghĩ tại sao Shimada lại nhắc đến Nakamura Seiji, “Lẽ nào anh…”
“Có lẽ anh vẫn chưa biết thật.”
Tại sao đề cập đến cái tên này? Hay chỉ là ngẫu nhiên? Shimada tỏ ra nghiêm túc, trịnh trọng nói, “Mê Lộ Quán mà chúng ta sắp đến, cũng là do ông Nakamura Seiji thiết kế.”