4.3
Shimada và Utayama đỡ Funaoka, sáu người đi trong hành lang mê cung quanh co, tìm về đại sảnh, dọc đường không ai nói một câu.
Cảnh tượng thảm khốc vừa rồi vẫn ám ảnh trong bộ óc còn quay cuồng vì say của Utayama. Không sao gạt được những hình ảnh ấy ra khỏi đầu, anh chỉ còn cách cố nén cảm giác ghê cổ buồn nôn.
Trong đại sảnh chỉ có một mình Keiko. Nhìn thấy bọn họ, vào phòng, cô vội đứng dậy từ chiếc ghế ngả lưng gần cửa.
“Nghe nói có người bị giết, thật không?” Keiko mặt mũi tái nhợt, hỏi, “Funaoka sao vậy? Chẳng lẽ cô ấy cũng bị…”
“Người bị hại là anh Suzaki.” Shimada nói, “Còn cô ấy chỉ bị ngất thôi.”
Funaoka lúc này cứ như nặng ngàn cân, hai người đàn ông đặt cô xuống sofa. Keiko mở tủ lấy chai rượu brandy ra.
“Nhờ em chăm sóc cô ấy.” Utayama nói với vợ, rồi bước đến góc đặt điện thoại trong phòng. Kiyomura lập tức chặn lại.
“Khoan đã, anh Utayama.”
“Không.” Utayama nói dứt khoát, lắc đầu nhìn Kiyomura, “Dù là làm trái lời dặn của bác Miyagaki, nhưng tình hình hiện giờ…”
“Anh cứng nhắc thế à?”
“Vấn đề không phải cứng nhắc hay không. Samejima nghĩ sao?”
Nhà phê bình văn học chầm chậm lắc đầu. “Anh Utayama nói rất đúng.”
“Hả?” Kiyomura trợn mắt, rít lên, “Với các anh chị thì không sao cả. Báo cảnh sát, cuộc thi sáng tác chấm dứt, các anh chị chẳng tổn thất gì, nhưng…”
Utayama phớt lờ Kiyomura, cầm điện thoại lên, bấm số. Tay anh run run, vẫn còn cảm giác ghê cổ và nhức đầu. Anh áp chặt ống nghe vào tai. Không có bất cứ tín hiệu nào phát ra.
“Sao thế?” Nhìn thấy vẻ mặt Utayama, Samejima vội hỏi.
“Điện thoại không nhận được tín hiệu.”
“Sao lại…”
Utayama đặt điện thoại xuống rồi lại nhấc lên áp vào tai. Vẫn là sự im lặng tuyệt đối.
“Hoặc là trục trặc, hoặc điện thoại đã bị cắt dây.”
“Nếu thế thì…”
Điện thoại đã bị cắt dây. Nếu quả thế, thì ai là người cắt?
Anh vừa nghĩ vậy, cảm giác ghê cổ lại xộc lên. Utayama đặt ống nghe xuống, tay bưng miệng chạy vào bếp, cúi xuống bồn rửa, mở vòi nước, rồi nôn thốc nôn tháo.
“Anh có sao không?” Giọng Keiko. Cô đang đứng sau đấm lưng cho chồng.
“Ôi… cảm ơn em. Anh ổn. Funaoka thế nào rồi?”
“Cô ấy tỉnh rồi.”
Utayama dùng nước súc miệng cho đến khi thấy dễ chịu hơn. Sau đó, anh cùng với Keiko quay trở lại đại sảnh, vẻ mặt nặng nề.
Funaoka vẫn còn thất thần, co ro ngồi trên sofa. Đối diện cô là Samejima, mặt cúi gằm xuống đất. Kiyomura đứng xa hơn, cạnh một chiếc bàn, gần chỗ Hayashi, vẻ mặt lạnh lùng.
“Shimada đâu?” Utayama hỏi.
Samejima chỉ vào cánh cửa ở phía Nam đại sảnh, cửa đó thông ra cầu thang đi lên mặt đất. “Anh ấy đi xem xét cửa chính.”
Utayama cũng định đi lên xem thì Shimada trở về.
“Không được.” Shimada đóng cửa lại, “Trên đó đã bị khóa, không thể biết Ino đã ra ngoài chưa. Có chìa khóa dự phòng không nhỉ? Samejima có không?”
“Tôi nhớ là Ino giữ tất cả chìa khóa.”
“Ngoài cửa chính ra còn lối nào khác để lên mặt đất không?”
“Không.”
“Tệ thật đấy.” Shimađa nói, rồi lại khịt mũi, “Vậy chỉ còn cách đợi cậu ấy về.”