11.3
“Sau khi sự kiện kết thúc, biết tin đã có kết quả giải phẫu khám nghiệm tử thi ông Miyagaki, em bắt đầu nghi ngờ cái gọi là ‘sự thật’ đã bị phơi bày kia.” Shishiya trịnh trọng nói, “Nguyên nhân tử vong là vì chất độc nicotin, thời gian là khoảng 4 giờ sáng ngày 3 tháng Tư, chênh lệch không quá hai tiếng đồng hồ. Nếu nói ông Miyagaki tấn công Funaoka, sau đó lập tức đi đến căn phòng ở tầng hầm thứ hai rồi tự sát thì thời gian tử vong này là hợp lý. Có điều, kết quả mổ tử thi cho thấy ông ấy bị ung thư phổi rất nhẹ, chưa thể ho ra máu cũng như đờm dãi dính máu. Với cảnh sát thì cái gọi là ‘logic chặt đầu’ ấy không có chứng cứ xác thực, cho nên họ chỉ có thể kết luận dựa trên các hiện tượng bề nổi mà thôi, nhưng em không thể chấp nhận kết quả đó. Chưa kể, đến phút cuối, em còn phát hiện một vấn đề nữa trong di chúc của ông Miyagaki về việc trao quyền thừa kế tài sản cho người có quan hệ huyết thống với ông ấy…”
“Đó là một đứa trẻ 9 tuổi tên là Samejima Yoji.”
“Đúng.”
“Việc bố trí cho Samejima căn phòng tên Pasiphae cũng có thể xem là một dấu hiệu. Pasiphae là cung phi của Minos, cũng là mẹ của vương tử dị dạng Minotaur.”
Tại sao trong cuốn tiểu thuyết này lại có một nhân vật được tác giả cố ý miêu tả cho độc giả hiểu lầm như thế? Nhân vật đó, đương nhiên là nhà phê bình Samejima.
Thực tế, Samejima Tomoo là một phụ nữ, nhưng tiểu thuyết này không đề cập đến giới tính của cô ta. Tác giả miêu tả nhân vật ấy như một nam giới, trong khi ngôn từ lại cố tình không viết rõ rằng Samejima là nam. Cái tên ‘Tomoo’ là nam hoặc nữ đều được, tiểu thuyết lại còn bóng gió rằng, “Nếu mặc sơ mi trắng, trẻ hơn vài tuổi, có bảo đó là một ‘anh chàng điển trai’ thì cũng không quá lời.” Tóm lại, mỗi khi đề cập đến giới tính của nhân vật ‘Samejima’, tác giả đều dùng những từ ngữ miêu tả mơ hồ, để người đọc nhận định là nam hay nữ thì tùy họ.
Shimada vừa nhẩn nha hút thuốc vừa tổng kết những suy luận của mình trong mấy ngày qua, tiếp tục nói, “Ông Miyagaki và cô Samejima đã từng là người tình của nhau, tiểu thuyết cũng kín đáo đề cập đến một giai thoại là hai người đó đã ‘bỏ ra cả một mùa hè để đàm đạo suốt ngày đêm về tiểu thuyết trinh thám’. Samejima có cậu con trai 9 tuổi, suy ra rằng hồi đó cô ấy 27-28 tuổi, ông Miyagaki 50 tuổi, còn có tiếng là đào hoa. Hai người ấy ở bên nhau cả mùa hè thì Samejima có thai cũng là chuyện đương nhiên. Mặt khác, ông Miyagaki không chỉ là tín đồ của chủ nghĩa độc thân mà còn rất ghét trẻ con. Càng bất hạnh hơn là đứa trẻ do Samejima sinh ra lại bị thiểu năng trí tuệ nghiêm trọng, cho nên ông Miyagaki tuyệt đối không công nhận nó là con trai mình.”
Từ khi sinh con đến giờ đã gần chục năm, không rõ Samejima đã cảm thấy thế nào trong suốt thời gian qua?
Thật khó mà tưởng tượng được khi cô chấp nhận nuôi con một mình và không công khai danh tính cha đứa trẻ, đồng thời vẫn thân thiết với ông Miyagaki dù ông nhất quyết không thừa nhận thằng bé. Nghĩ đến đây, Shimada cảm thấy lạnh cả sống lưng.
“Miyagaki Yotaro vừa là người tình của cô vừa là cha của con cô, liệu Samejima có căm hận ông vì sự lạnh lùng đó không? Chắc chắn là có. Dù sao ông Miyagaki cũng sẽ chia một phần tài sản khổng lồ của mình cho thằng bé, liệu Samejima có từng nghĩ thế không? Chắc chắn là có. Cho nên, cô vùi sâu nỗi căm hận trong lòng suốt gần chục năm trời, tiếp tục mối quan hệ thân thiết với ông Miyagaki. Ấy thế mà nhà văn già ấy lại bảo muốn dùng tài sản của mình để thành lập ‘Giải thưởng Miyagaki’ và vận hành nó. Và rồi, vào mùa xuân năm ngoái, sau khi biết mình mắc bệnh hiểm nghèo, ông Miyagaki đã thiết kế một trò lừa ngoạn mục trong lần mừng sinh nhật lần thứ 60 của mình tại Mê Lộ Quán. Ông định dồn bốn ‘đệ tử’ đến ‘bước đường cùng’ để họ phát huy hết tiềm năng của mình. Có thể mục đích chính không phải chỉ để bày một hò đùa, mà chính ông cũng định viết tiểu thuyết với bối cảnh Mê Lộ Quán, sau đó cùng xuất bản với các tác phẩm của họ, coi như một kỷ niệm đáng nhớ nhân dịp mừng thọ 60. Khi biên tập Utayama đến thăm ông Miyagaki trong dịp đầu năm, ông nói mình đang có một ‘ý tưởng’ chắc là nói cái trò này?
“Rất có khả năng là trước đó ông đã nói cho Samejima biết và cử cô làm ‘gián điệp của bên bị lừa’, mà trong số ‘bên bày trò lừa’, ít nhất là Kuroe Tatsuo sẽ không biết điều đó. Và thế là Samejima đã có đủ điều kiện thuận lợi để thực thi kế hoạch phạm tội của mình. Mười năm căm hận tích tụ, Samejima quyết định trả thù ông Miyagaki, đồng thời nẫng toàn bộ tài sản của ông Miyagaki cho con trai mình mà vẫn không bị pháp luật trừng trị. Cho dù làm thế đồng nghĩa với việc Yoji sẽ mang tiếng có cha là một kẻ cuồng sát và bị người đời khinh bỉ, nhưng thiếu sót bẩm sinh sẽ giúp nó không hiểu nổi ánh mát ghẻ lạnh của người đời. Cân nhắc xong xuôi, Samejima quyết định thực hiện kế hoạch của mình. Theo kế hoạch, Samejima phải giết cả năm người kia, vì như thế mới đúng là phong cách của Miyagaki Yotaro. Cô ta cài tên của nhà văn Miyagaki vào các tiêu đề do mình nặn ra, và đánh máy sẵn các đoạn mở đầu ‘tiểu thuyết’. Về các cánh cửa và đường ngầm trong Mê Lộ Quán, hẳn ông Miyagaki đã cho cô ta biết từ trước rồi.
“Suzaki Shosuke, Ino Mitsuo, Kiyomura Junichi, Hayashi Hiroya và Funaoka Madoka sẽ là những vật hy sinh trong ‘tác phẩm cuối cùng’. Samejima đã lần lượt giết bọn họ theo thứ tự kể trên, cuối cùng, cô ta đi xuống tầng hầm thứ hai, đến phòng Minos và cho ông ấy ‘tự sát’. Hơn nữa, cô còn ngụy tạo một bức thư do ông Miyagaki để lại, nội dung là chủ nhân Mê Lộ Quán thẳng thắn tự nhận mình là hung thủ và trao quyền thừa kế cho đứa trẻ cùng huyết thống, dưới thư có cả chữ ký của ông Miyagaki mà cô lấy được trước đó nên ‘di chúc’ sẽ có giá trị pháp lý. Cuối cùng, chỉ cần công bố việc Yoji là con ông Miyagaki là xong. Chắc chắn Samejima đã nghĩ như vậy.
“Khi giết người, nhất là lúc chặt đầu Suzaki và đâm Hayashi, hẳn Samejima đã lường trước việc mình sẽ bị dính máu nên cô ta sẽ mặc áo choàng, và tất nhiên đeo cả găng tay. Tiếp theo, cô ta đặt tất cả những thứ đó trong phòng đọc để làm chứng cứ. Lời nhắn trong máy đánh chữ cũng là do cô ta viết ra. Có lẽ nguy hiểm nhất là khi giết Funaoka, vì Utayama đã phát hiện ra xác Kiyomura quá sớm, thêm còi báo động của Funaoka bất ngờ vang lên khiến hung thủ phải vội vã bỏ chạy. Sau đó, Samejima hiểu rõ mình phải nhanh chóng hành động nốt cho xong nên đã chạy vào phòng đọc, đặt vật chứng dưới bàn, gõ lời nhắn để lại manh mối gợi ý nơi ẩn thân của ông Miyagaki. Cuối cùng, cô ta cầm thư tuyệt mệnh đã chuẩn bị từ trước, chìa khóa và bơm tiêm chứa nicotin chạy xuống hang đá bên dưới, hẳn là theo tuyến đường ngầm - đại sảnh - hang đá do sợ chạm trán với ai đó nghe thấy tiếng còi. Vào phòng Minos, đêm khuya nên hẳn lúc ấy ông Miyagaki đang ngủ, cô ta tiêm nicotin vào người ông, đặt bức thư giả và chìa khóa lên bàn rồi vội vã chạy lên trên, giả vờ như vừa mới vào đại sảnh xem xét tình hình, bước ra thì gặp hai vợ chồng Utayama.
“Tiếp theo, Samejima chỉ cần chờ mọi người suy luận rồi đưa ra kết quả sai lầm cho rằng ‘Miyagaki Yotaro là hung thủ’, và nếu họ không nghĩ theo hướng này thì cô ta sẽ sắm vai thám tử để đưa ra kết luận. Nhưng, Samejima vẫn chưa hết nguy hiểm, vì rất có thể Funaoka sẽ tỉnh lại và chỉ ra cô ta là hung thủ. Lúc bị tấn công, dù trong phòng chỉ bật đèn ngủ song rất có thể Funaoka vẫn kịp nhận ra hung thủ là Samejima. Đến khi Funaoka tỉnh táo trở lại, cô giơ tay chỉ về phía Shimada đang ngẫu nhiên đứng trước cánh cửa gương. Tiểu thuyết nói đó là cô ấy chỉ vào nơi có đường ngầm, thực tế thì không phải vậy.” Dứt lời, Shimada thở ra một hơi, cầm cuốn Mê Lộ Quán trên bàn lên, vừa lật tìm trang vừa nói, “Ông Shishiya thử nhớ lại vị trí từng người lúc đứng trong phòng Funaoka xem. Vợ chồng Utayama đứng bên giường, bà Kadomatsu ngồi ở góc phòng, còn Samejima đứng trước máy đánh chữ, vị trí ấy sẽ đối diện với tấm gương, tức Funaoka không phải chỉ vào cánh cửa gương hoặc Shimada, mà là chỉ vào bóng Samejima trong gương.”
“Phải vỗ tay để ca ngợi suy luận tuyệt vời này của anh.” Shishiya tán thưởng, “Anh giỏi thật.”
“Dù ông có khen thế thì tôi cũng chẳng thấy vui đâu.” Shimada trề môi, khoanh tay trước ngực, “Tôi vẫn rất muốn hỏi ông Shishiya câu này: lý do thật sự để ông viết cuốn Mê Lộ Quán rốt cuộc là gì?”