Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.3

❊ ❊ ❊

2.3

“Tôi xin thưa với các anh chị…” Sau khi tất cả quay lại phòng đọc, Ino nói, “Vì chuyện này hết sức quan trọng, nên mong các anh chị hãy chú ý lắng nghe.”

Sát vách tường bên phải tính theo hướng nhìn của cửa ra vào là một cái bàn đẹp và tinh tế, bên trên đặt chiếc điện thoại màu đen và một máy đánh chữ[1], Ino đứng bên cạnh bàn, kéo chiếc ghế da có tay vịn ra.

“Mời bác sĩ Kuroe ngồi. Sau đó…” Thư ký Ino nhìn mọi người. “Sự việc này tương đối phức tạp, các anh chị cũng tìm chỗ ngồi đi, ghế không đủ nên các anh chị thông cảm nhé.”

Đối diện có một bàn nhỏ và hai cái ghế đẩu, Utayama bảo Keiko ngồi xuống một cái, còn anh đứng sau cô, tựa vào tường. Suzaki ngồi lên chiếc còn lại, năm người khác đứng quây thành nửa vòng tròn xung quanh Ino.

“Tôi xin nói cho có trình tự đầu đuôi quá trình phát hiện ra việc ông Miyagaki tự sát.” Ino hai tay khoanh trước ngực rất nghiêm túc, nhìn vào khuôn mặt từng người đang chăm chú chờ nghe, bắt đầu kể, “Để chuẩn bị cho tiệc sinh nhật hôm nay theo đúng kế hoạch cùng một số việc khác, tôi đã đến đây từ tối hôm qua. Phải bố trí phòng, chuẩn bị thực phẩm và mọi thứ cần thiết cho các anh chị, nên tôi bận suốt tối, không có thời gian nói chuyện với ông Miyagaki. Bây giờ nhớ lại thì đúng là hôm qua ông ấy có gì đó hơi kỳ lạ, sắc mặt rất kém và ít nói. Tôi cũng đã rất lo lắng, và nghĩ có lẽ ông ấy thấy không được khỏe, chắc đến sáng nay sẽ đỡ hơn. Sau 11 giờ đêm qua, ông Miyagaki mới đi ngủ, trước lúc về phòng, ông ấy trịnh trọng bảo tôi, ‘Mọi việc ngày mai đều trông cậy ở cậu.’ Thế rồi, đến tận trưa nay, tôi vẫn không thấy ông ấy ra khỏi phòng. Tôi đang lấy làm lạ thì bác sĩ Kuroe tới. Tôi đã từng gặp bác sĩ Kuroe và cũng biết ông Miyagaki thỉnh thoảng có đến bệnh viện ở Miyazu để khám bệnh.”

Bác Miyagaki đã nói là ghét cay ghét đắng bác sĩ kia mà?

Utayama cảm thấy rất kinh ngạc. Thì ra sức khỏe của nhà văn già Miyagaki đã sút kém rất nhiều chứ không ổn như anh vẫn tưởng.

“Bác sĩ Kuroe nói rằng tối hôm qua, ông Miyagaki đã gọi điện mời bác sĩ đến đây vào trưa nay. Có phải thế không, bác sĩ?”

Kuroe gật đầu, “Đúng vậy. Tôi có khước từ vì đang rất bận việc ở bệnh viện, thế nhưng ông Miyagaki đã tha thiết nhờ tôi, rằng dù thế nào đi nữa cũng hãy cố gắng sắp xếp để đến đây một chuyến. Ông ấy đã nói hết nhẽ, tôi cũng không tiện từ chối thêm, dù sao thì…” ông nói đến đó rồi đừng lại, suy nghĩ một lát mới tiếp tục, “Đến nước này, có nói ra cũng chẳng có vấn đề gì. Tóm lại là ông Miyagaki bị ung thư phổi rất nghiêm trọng và khó mà phục hồi lại được. Chính ông ấy cũng biết rất rõ điều đó.”

Ung thư phổi?

Utayama nhớ lại, lúc ấy hút thuốc, ông Miyagaki đã ho rất dữ dội.

Ra là vậy…

Ino tiếp lời, “Đó là lý do tại sao bác sĩ Kuroe có mặt ở đây. Khi bác sĩ Kuroe đến, tôi đã tới phòng này để gọi ông Miyagaki, song ông ấy không đáp, cửa phòng thì khóa. Tôi quay ra đại sảnh gọi điện thoại vào phòng, cũng không ai nhấc máy. Tôi lo rằng đã có chuyện gì đó xảy ra, bèn lấy chìa khóa dự phòng mở cửa, bắt gặp ông ấy nằm trên giường trong phòng ngủ như mọi người vừa thấy… Tôi lập tức dẫn bác sĩ Kuroe vào phòng ngủ, nhưng đã muộn, ông Miyagaki đã tắt thở. Bên cạnh lọ thuốc ngủ đặt đầu giường còn có một bức thư tuyệt mệnh…”

Ino lấy từ túi áo vest ra một phong bì trắng, giơ cho mọi người xem.

“Phía ngoài viết ‘Người nhận: Ino Mitsuo’. Đích thực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.”

Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc.

“Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọn, xin mọi người đừng hoang mang và cũng đừng báo cảnh sát. Bác sĩ Kuroe chắc chắn sẽ có mặt. Tôi đã mời ông ấy đến đây để làm nhân chứng. Hãy nghe băng ghi âm tôi đặt trên bàn phòng đọc. Tôi đã ghi lại nguyện vọng của mình sau khi chết và mong mọi người tôn trọng ý nguyện này. Ngày 1 tháng Tư năm 1987. Miyagaki Yotaro. Xin anh chị xác nhận cho.”

Ino Mitsuo đưa cả phong bì và thư cho Kiyomura đang đứng gần nhất.

“Đúng là bút tích của thầy.” Kiyomura trịnh trọng gật đầu, rồi đưa cho Hayashi đứng bên cạnh. Tiếp đó, các vị khách còn lại cũng chuyền tay nhau xem di thư của ông Miyagaki. Cả phòng chìm trong im lặng nặng nề.

“Các anh chị xác nhận xong cả rồi chứ?”

Cuối cùng, bức thư được trả về cho Ino. Anh đặt thư xuống bàn và cầm hộp đựng băng ghi âm lên.

“Đây là cuốn băng được nhắc đến trong di thư. chúng ta nghe nó trước nhé.”

Nằm sát tường bên phải của căn phòng là kệ gỗ bày một dàn âm thanh cùng đủ loại băng đĩa. Ông Miyagaki vốn rất mê phim ảnh cũng như nhạc cổ điển và luôn tự hào về bộ sưu tập băng đĩa của mình.

Ino bước lại kệ gỗ, nhát băng ghi âm vào máy.

“Các anh chị…”

Khi tiếng nói ấy vừa phát ra từ loa, ai nấy đều lập tức cứng người. Đúng là giọng của ông Miyagaki, chủ nhân Mê Lộ Quán.

“Khi các anh chị nghe băng này thì có lẽ tôi đã không còn sống trên đời nữa. Sau khi ghi âm xong, tôi quyết định vĩnh biệt cuộc sống. Chắc các anh chị cũng nghe bác sĩ Kuroe nói rồi, tôi bị ung thư phổi, đã được phát hiện trong lần khám sức khỏe tháng Chín năm ngoái. Bác sĩ Kuroe rất tin tưởng tôi nên mới nói thẳng cho tôi biết. Tôi rất xin lỗi ông, nhưng tôi không muốn sống thoi thóp trong cuộc chiến đấu với căn bệnh hiểm nghèo vô phương cứu chữa. Chính bác sĩ cũng nói, tình trạng của tôi khó mà can thiệp bằng phẫu thuật, cũng tức là chỉ có thể dùng cách điều trị phóng xạ hoặc điều trị hóa chất mà kéo dài sự sống. Cách sống lay lắt như thế không phù hợp với quan điểm thẩm mỹ của tôi, cho nên sáng nay, vào sinh nhật lần thứ 60 của mình, tôi đã lựa chọn tự kết thúc cuộc đời. Con người tôi dù làm việc gì cũng phải dứt khoát đâu ra đấy.”

Băng ghi âm phát ra tiếng cười khe khẽ…

“Bây giờ đi vào việc chính. Tôi chết không sao cả, chẳng qua, có hai chuyện mà tôi vẫn còn lo lắng. Một là, tài sản của tôi khá lớn, nên xử lý ra sao. Hai là, bốn người trong các anh chị: Suzaki, Kiyomura, Funaoka và Hayashi.

“Tôi nói về vấn đề thứ hai trước. Xét từ một khía cạnh nào đó, tôi là con người rất ngạo mạn. Tôi nghĩ sự chân thành và nhiệt tình của mình không thua kém bất cứ ai trong suốt bốn mươi năm hết lòng vì nghiệp sáng tác vừa qua. Tôi cho rằng mình đã mến yêu tiểu thuyết trinh thám, thể loại văn học được Poe[2] khởi xướng và rồi hình thành qua nỗ lực của vô số bậc tiền bối, hơn bất cứ thứ gì khác. Nói ra có phần khoa trương, nhưng đúng là tôi đã cống hiến cả đời mình cho dòng tiểu thuyết đặc biệt này, đồng thời còn khai thác nhân tài làm người kế tục tôi. Trong các nhà văn mới trưởng thành từ tạp chí Kỳ Tưởng, tôi đặc biệt tâm đắc với vài người - cũng là bốn trong mấy vị khách được mời đến dự sinh nhật tôi hôm nay - Suzaki, Kiyomura, Hayashi và Funaoka. Tuy nhiên, có một điểm rất quan trọng là, đừng cho rằng tôi rất hài lòng với những thành tích mà các anh chị đã có. Về khoản ấy, chắc ai cũng tự hiểu nhỉ.

“Những điều chưa ưng về các anh chị, tôi sẽ không nói ra ở đây. Song, tôi phải nhấn mạnh rằng, các anh chị còn rất non tay và vẫn chưa phát huy hết tiềm lực của mình. Lúc trước, khi phát hiện ra bốn người, tôi đã nghĩ sau khi được gọt giũa, các anh chị sẽ hoàn toàn vận dụng được tài năng mình có. Thế nhưng phải mất bao lâu cho các anh chị lột xác? Đó mới là vấn đề mà tôi quan tâm, hiểu chứ?”

Bốn nhà văn được nhắc đến nhìn nhau, cảm xúc phức tạp hiện rõ trên mặt từng người.

“Tiếp theo, quay lại vấn đề thứ nhất, về tài sản của tôi. Tôi không nắm rõ số lượng cụ thể, chẳng qua, chỉ riêng phần bất động sản tôi được thừa kế ở Tokyo đã có giá trị khá đáng kể, đương nhiên cả Mê Lộ Quán cũng vậy. Tạm không nhắc đến phí tổn xây dựng, riêng số tiền xử lý công trình kỳ diệu này cũng rất kinh khủng rồi. Bên cạnh đó, tôi còn có cổ phiếu, tiền gửi ngân hàng, tiền bản quyền tác phẩm… tất cả cộng lại chắc cũng phải được mấy tỷ yên.

“Các anh chị cũng biết, tôi không có họ hàng thân thích, cũng chưa bao giờ kết hôn. Vì thế tôi đã từng công khai nói rằng di sản của tôi sẽ được dùng để thành lập một quỹ vận hành giải thưởng văn học mang tên tôi - Miyagaki Yotaro. Tôi vốn định soạn văn bản chính thức về việc này, nhưng bây giờ tôi đã đổi ý.

“Phân nửa di sản của tôi sẽ được dùng cho quỹ ‘Giải thưởng Miyagaki’, còn nửa kia, tôi muốn để lại cho một người duy nhất. Hiện tôi vẫn chưa quyết định được người đó là ai, cũng tức là, bây giờ mới bắt đầu tiến hành lựa chọn. Hẳn các anh chị đang đăm chiêu nghĩ ngợi tôi nói vậy là ý gì, phải không?

“Là thế này, hôm nay mời các anh chị đến tham dự sinh nhật 60 tuổi của tôi, chính vì muốn để các anh chị quyết định ai sẽ thừa kế khoản tài sản đó. Ứng viên chính là bốn người Suzaki, Kiyomura, Hayashi và Funaoka.”

Đến đây, băng ghi âm bỗng im lặng khá lâu, cứ như muốn chờ xem phản ứng của các vị khách.

“Thế là ý gì?” Funaoka nhìn xung quanh, “Rốt cuộc là…”

“Vẫn còn nữa.” Ino nhắc nhở, “Ta cứ nghe hết đã, có vấn đề gì thì nói sau.”

Giọng nói trong băng ghi âm lại vang lên, “Khi trong đầu nảy ra ý tưởng này, tôi đã rất vui. Đây đúng là một cuộc thi trước nay chưa từng có. Chứng tỏ não của tôi vẫn còn dùng tốt đấy chứ. Bây giờ tôi sẽ giải thích rõ cho các anh chị nghe. Sau đây, tức là sau khi đã phát hiện ra tôi tự sát, mong các anh chị sẽ giúp tôi mấy việc.

“Một là, về chuyện tôi tự sát, sau năm ngày nữa, tức đến 12 giờ trưa ngày 6 tháng Tư, hẵng báo cảnh sát. Trong mấy ngày này tuyệt đối không cho người bên ngoài vào Mê Lộ Quán. Thời gian năm ngày chưa đủ để xác chết của tôi phân hủy nghiêm trọng đâu.

“Hai là, từ giờ cho đến lúc ấy, không ai được ra khỏi Mê Lộ Quán, trừ cậu Ino và bác sĩ Kuroe. Trong các anh chị, hẳn sẽ có người có việc phải làm trong thời gian này, nhất là người luôn bận rộn như anh Utayama, tôi rất xin lỗi, cũng biết điều này rất vô lý nhưng mong các anh chị điều chỉnh thời gian giúp cho. Về bà giúp việc Kadomatsu Fumie, tôi đã nhờ bà ấy ở lại đây từ ngày 1 đến ngày 6 tháng Tư rồi. Tôi cũng đã nhờ bác sĩ Kuroe tôn trọng ý nguyện của người chết: từ lúc rời khỏi đây đến 12 giờ trưa ngày 6 tháng Tư sẽ không tiết lộ với ai khác về những việc đã xảy ra trong tòa nhà này.

“Ba là, trong năm ngày tới, các anh chị phải xem xét và lựa chọn người thừa kế tài sản. Vừa nãy đã nói, có bốn ứng viên. Trong khoảng thời gian, chính xác là đến 10 giờ tối ngày 5 tháng Tư, bốn người này phải viết xong một cuốn tiểu thuyết. Biên tập viên Utayama, nhà phê bình Samejima và Shimada sẽ ‘đại diện cho độc giả yêu thích tiểu thuyết trinh thám’ để đọc bốn tác phẩm đó, và phải đánh giá xong ưu khuyết điểm của chúng trước 12 giờ trưa ngày 6 tháng Tư. Cuối cùng, tác giả của tác phẩm được bình chọn là hay nhất sẽ giành được quyền thừa kế tài sản. Còn về hội đồng chấm thi…”

Cả căn phòng bỗng xôn xao, ai ai cũng thấy nội dung của di chúc này rất không bình thường.

“Xin giữ yên lặng cho.” Ino vừa nói vừa nhấn nút tạm dừng.

“Nhưng Ino, chuyện này… vô lý quá.” Utayama nói.

“Đúng là rất đáng kinh ngạc.” Anh thư ký chớp mắt, “Nhưng chúng ta phải nghe tiếp đã, phần phía sau rất quan trọng.”

Nói xong, Ino lùi băng trở lại một đoạn rồi nhấn cho nó chạy tiếp.

“… được bình chọn là hay nhất sẽ giành được quyền thừa kế tài sản. Còn về hội đồng chấm thi, là ba người nói trên, đương nhiên cũng được hưởng thù lao nhất định.

“Bốn là, chỉ được viết hạn chế trong 100 trang, mỗi trang 400 chữ. Tôi vốn định để cho các anh chị viết dài hơn, song tình thế không cho phép. Năm ngày, viết 100 trang. Cho là nhiều hay ít, còn tùy từng người, ví dụ, đối với người viết chậm như Suzaki, có lẽ sẽ cảm thấy điêu kiện ấy rất khắc nghiệt, tuy nhiên, viết chậm không đồng nghĩa với ‘ít tác phẩm’. Đây coi như cũng là lời tôi tự biện hộ cho mình.

“Năm là, về chủ đề của tiểu thuyết. Đương nhiên phải là tiểu thuyết trinh thám, xin hội đồng chấm thi cũng chú ý điểm này. Ngoài ra, về nội dung, tôi muốn nêu mấy điều kiện như sau. Có thể nói, đây là điểm lý thú nhất trong cuộc cạnh tranh này. Trước hết, phải dùng Mê Lộ Quán này làm bối cảnh, về nhân vật, phải là những người hôm nay có mặt ở đây, kể cả tôi - Miyagaki Yotaro. Muốn để tôi làm người sống hay đã chết thì tùy các anh chị. Cuối cùng, người bị hại của vụ án mạng xảy ra trong tiểu thuyết phải là chính tác giả.

“Thế nào? Các anh chị thấy thú vị không? Viết truyện trinh thám với bối cảnh là một ngôi nhà kỳ lạ trong thực tế, và bản thân mình chính là người bị hại. Mô típ này rất hấp dẫn đúng không? Chỉ tiếc rằng tôi không được đọc chúng.

“Bảy, à không, sáu là, các ứng viên phải dùng máy đánh chữ có sẵn trong phòng mình để gõ bản thảo chứ không viết tay, tránh tình trạng chữ đẹp hay xấu ảnh hưởng đến kết quả bình xét. Chắc gần đây các anh chị cũng đều dùng máy đánh chữ để làm việc, nên sẽ không có vấn đề gì đâu nhỉ?

“Nếu phát hiện có hành vi gian lận, lập tức hủy tư cách dự thi của người đó. Trong thời gian năm ngày này ai ra khỏi khu nhà thì cũng bị coi là phạm quy. Còn nữa trong những người tham gia và những người phối hợp, chỉ cần có một người không đồng ý thì cuộc thi này sẽ chấm dứt, đồng thời di nguyện của tôi cũng mất hiệu lực ngay lập tức. Những nội dung này đã được viết thành văn bản hợp pháp và cất trong két của tôi. Cậu Ino, sau khi xác nhận văn bản, nhờ cậu tiến hành mọi việc theo di chúc càng sớm càng tốt.

“Chà… Đã lâu không nói nhiều như thế, đúng là mệt thật. Rất có thể đây sẽ là giải thưởng văn học lớn nhất trong lịch sử, tôi chân thành mong các anh chị sẽ cố gắng hết sức để phát huy tài năng của mình. Bây giờ tôi đi trước nhé…”

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên văn là ‘wapuro’, máy đánh chữ kiểu Nhật, có màn hình gần giống màn hình của laptop bây giờ.

[2] Edga Allan Poe (1809-1849), là nhà văn người Mỹ tiên phong trong thể loại trinh thám và hình sự. Vụ huyết án phố Morgue (1841) của ông được xem như là tác phẩm mở đầu cho dòng văn học này.

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.