6.3
Đèn hành lang vẫn sáng.
Utayama lần túi quần lấy ra tờ sơ đồ mặt bằng, xác định đường đi đến phòng Theseus của Kiyomura.
Bước được vài bước, anh cố ý dừng lại, căng tai lắng nghe. Ngoài tiếng vọng của tiếng bước chân anh, chẳng còn bất cứ âm thanh nào khác.
Utayama hít sâu một hơi rồi tiếp tục đi. Có thể là vì quá mệt mỏi nên uống rượu dễ say hơn ngày thường, anh đi mà cứ có cảm giác mình như đang chơi vơi trong không khí.
Sau vài lần rẽ, anh đi đến tuyến đường thẳng nối liền một mạch từ đại sảnh đến phòng khách phía Bắc.
Tường màu cát, cách quãng lại có ánh đèn vàng le lói, dưới chân lát gạch nhựa nâu sẫm, trên trần…
Đúng rồi, có thể khẳng định rằng, anh chắc chắn đang đi trong hành lang mê cung của Mê Lộ Quán.
Anh đang sợ cái gì chứ?
Chẳng lẽ mọi thứ sẽ tiếp diễn như trong cơn ác mộng kia?
Không thể nào.
… Chúng ta là vật tế sống.
Giọng khàn khàn của Suzaki Shosuke văng vẳng bên tai.
… làm vật tế, hiến cho quái vật trong mê cung.
Utayama bước nhanh dần, như bị chính bước chân của mình truy đuổi. Đi hết tuyến hành lang hướng về phía Nam, anh lại dừng chân lắng nghe. Rất yên tĩnh.
Nhưng anh vẫn cảm thấy có người khác đang đi trong mê cung. Anh đi hắn cũng đi, anh dừng hắn cũng dừng. Cái cảm giác này…
Đi đến hành lang hình chữ U, lối đi trải dài về phía Bắc, bên trái có 16 chỗ rẽ, mỗi bức tường ở đó đều treo một mặt nạ trắng.
Chỗ rẽ đầu tiên, sẽ đi đến phòng Cocalus, nơi Shimada ở.
Lúc này anh ấy đang làm gì nhỉ? Hay là gọi anh ấy ra, rồi cả hai cùng đi đến chỗ Kiyomura?
Utayama chợt nghĩ ra cách này, nhưng rồi lại lập tức đẩy nó ra khỏi đầu. Anh nên đi một mình trước đã. Không biết tại sao song anh cứ có cảm giác như đây là sứ mệnh của mình.
Anh lại nhìn tờ sơ dồ. Xác định phòng Theseus của Kiyomura ở chỗ rẽ thứ 13.
1, 2, 3…
Anh đếm mặt nạ trên tường, từ từ bước đi.
Những con mắt trắng bệch không tròng, dưới ánh sáng yếu ớt của hành lang, mang lại cảm giác vô cùng kỳ dị.
6, 7, 8…
Kiyomura sẽ phản ứng như thế nào nhỉ? Chắc sẽ vẫn vậy, cười khẩy với lời đề nghị của anh và nói, “Đến lúc này rồi mà anh còn nói vớ vần gì thế? Hung thủ là Ino Mitsuo, và hắn đã không còn trong khu nhà này nữa.”
Nhưng, cậu ta có thật sự tin vào điều đó không? Có thể trong thâm tâm, cậu ta cũng không thật sự tin suy đoán của mình là đúng, à không, biết đâu chính cậu ta là hung thủ giết anh Suzaki…
11, 12, rồi 13.
Lối này.
Utayama nhìn con sư tử đá đang nhe nanh, rồi bước vào chỗ rẽ.
Đi hết đường, rẽ trái, rẽ phải, đến chỗ rẽ tiếp theo thì rẽ trái, sau đó rẽ phải. Tiếp tục rẽ trái, rẽ phải, rẽ phải, rồi lại rẽ trái…
Đến trước một cánh cửa màu đen tím, Utayama muốn nhìn tấm biển cho chắc chắn, song không thấy gì trên cửa cả.
À, cậu ta từng nói là tấm biển Theseus bị rơi mất.
Dù vậy, Utayama vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn. Không phải vì ở cửa không có tấm biển. Nếu không phải thế… thì rốt cuộc là vì nguyên nhân nào?
“Kiyomura.” Utayama gõ cửa, “Tôi là Utayama. Rất xin lỗi, vì đến làm phiền cậu lúc khuya khoắt thế này.”
Không đáp. Utayama dừng lại, rồi tiếp tục gõ cửa mạnh hơn.
“Kiyomura?”
Vẫn không có hồi âm.
Anh chú ý lắng nghe. Không có động tĩnh gì.
Khe cửa có ánh đèn lọt ra không? Không có.
Cậu ta ngủ rồi à?
Không thể nào. Ngày 5 là kết thúc cuộc thi sáng tác, chỉ còn ba ngày nữa. Tuy bình thường sáng tác khá nhanh nhưng Utayama không tin bây giờ Kiyomura vẫn có thể yên tâm mà ngủ được.
Hay là Kiyomura đã sang phòng khác, ví dụ như đại sảnh, hoặc phòng giải trí?
Utayama hơi thất vọng, song vẫn thử vặn tay nắm cửa. Thế này là sao? Cửa không khóa.
Hết sức kỳ lạ.
Cho rằng Ino Mitsuo là hung thủ, tuy lập luận rằng hắn đã trốn khỏi khu nhà này, nhưng sau khi xảy ra một vụ giết người mà đêm hôm nằm ngủ hoặc đi ra ngoài lại không khóa cửa, thì khó mà nói rằng người này có tư duy bình thường được. Kiyomura vốn không thuộc mẫu người đặc biệt lạc quan kiểu ấy.
Thế thì…
Utayama vặn mạnh tay nắm, mở cửa.
“Kiyomura.” Utayama vừa gọi to vừa bước vào, sờ tường bên trái tìm công tắc đèn.
Utayama có dự cảm anh sẽ nhìn thấy thi thể của Kiyomura khi đèn sáng, song trong phòng lại không một bóng người.
“Kiyomura…”
Máy đánh chữ trên bàn vẫn đang bật.
Hay trong buồng vệ sinh?
Utayama bước đến cánh cửa trong góc phòng, đẩy nhẹ. Cửa lập tức mở, bên trong cũng trống trơn. Thử nghĩ mà xem, phòng không bật đèn, nếu trong buồng vệ sinh có người thì chẳng phải rất quái lạ sao? Cho nên chắc Kiyomura đã ra ngoài đi đâu đó. Nhưng…
… Anh không khỏi lo lắng.
Người vẫn còn hơi men, bước chân loạng choạng, anh vội tì vào bàn.
Thử sờ vào mặt đệm của ghế xoay, không thấy hơi ấm. Tức là Kiyomura ra khỏi phòng khá lâu rồi.
Trên bàn, bên cạnh máy tính là tờ sơ đồ mặt bằng Mê Lộ Quán. Không cần đem theo sơ đồ, vậy chỉ có thể là đến đại sảnh hoặc phòng giải trí, vì hai nơi đó dễ tìm.
Utayama nhìn màn hình.
Có lẽ trước đó Kiyomura vẫn đánh máy, sau đó mới tắt đèn và đi ra khỏi phòng.
‘Giải thưởng lớn nhất trong lịch sử’ cho người thắng trong cuộc thi sáng tác tiểu thuyết trinh thám, lấy bối cảnh là Mê Lộ Quán, và kẻ bị hại trong tiểu thuyết phải là chính tác giả - tức Kiyomura…
Kiyomura sẽ viết ra một tác phẩm như thế nào nhỉ? À, thôi, quan trọng hơn là hiện giờ…
… Hiện giờ? Nên làm gì đây?
Trước hết phải đến đại sảnh và phòng giải trí xem sao đã nhỉ.
Nanh độc trong bóng tối. Utayama ngẫu nhiên nhìn thấy dòng chữ này trên màn hình.
Lẽ nào…
Trong anh bỗng dấy lên một nỗi sợ hãi tột cùng.
Lẽ nào lại giống…
Utayama run rẩy đọc nội dung phía dưới. Đây là phần mở đầu của tiếu thuyết.
NANH ĐỘC TRONG BÓNG TỐI
Cô gái đang đợi chàng trai.
Đêm đen.
Trong căn phòng không ánh đèn.
Cô nín thở, ẩn mình trong bóng tối.
Cô biết rất rõ sau đây mình sẽ làm gì. Không dám chắc nhất định sẽ thành công, nhưng cô cũng không sợ thất bại.
Hy vọng, đúng thế. Cô phải thắng trong trò chơi này, cho nên chỉ có thể hy vọng.
“Chào em.” Giọng chàng trai vang lên ngoài cửa.
“Mời vào.” Cô cố nói cho thật chậm, “Cửa không khóa đâu.”
Chàng trai xoay núm, đẩy cửa bước vào.
“Chà. Tối quá.” Anh ta rất ngạc nhiên vì trong phòng không sáng đèn, “Sao lại không bật…”
“Em thích bóng tối.” Cô gái đáp, “Vả lại, như thế này có thể ngắm sao trời.”
Ánh sao mờ mờ hắt xuống qua lớp kính trên trần nhà.
“Ừ nhỉ. Hẹn hò ở một khu nhà trong lòng đất dưới bầu trời sao à? Cũng thật lãng mạn.”
Đã thích nghi với bóng tối, anh tiện tay khép cửa lại.
“Chúng ta cạn ly nào.” Cô gái rót rượu vào hai cái ly đã sắp sẵn trên bàn, rồi đưa cho anh một ly.
“Mời anh.”
“Cảm ơn em.”
“Em hỏi nhé, anh có biết tên căn phòng này không?”
“Ngoài cửa có gắn biển mà. Medea, đúng chưa?”
Medea cũng là tên một nhân vật trong thần thoại Hy Lạp, đã được lấy ra để đặt cho căn phòng trong Mê Lộ Quán này.
“Anh biết cô ta là một nhân vật thế nào không?”
“…Là một ma nữ.”
“Đúng. Medea là con gái của Aeetes quốc vương Colchis, một cô gái cực kỳ hấp dẫn. Cô từng yêu rất nhiều người đàn ông, cuối cùng kết hôn với quốc vương Aegeus của Athens. Sau đó, cô ta đã mưu toan đầu độc con trai ông là Theseus.”
“Và?”
“Đây là phòng Medea, phòng anh ở, là Theseus.”
“Nào. Cạn ly.”
Cô gái nâng ly rượu.
“Em nói thật kỳ cục.” Cơ mặt anh hơi giật giật, “Chẳng lẽ ly rượu này có độc à?”
“Ai biết được?” Cô mỉm cười, “Tùy anh tưởng tượng thôi.”