Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11.1

❊ ❊ ❊

11.1

Chiều rộng của đường ngầm chỉ hơn nửa mét, kéo dài về hai bên trái phải. Có vẻ như nó thông được đến mọi phòng trong Mê Lộ Quán.

Hai bên tường, trần và lối đi đều xây bằng bê tông. Phía sau cánh cửa gương là ván gỗ đen xỉn, lắp tay nắm kim loại và cũng gắn tấm biển đồng khắc tên như cửa phòng bên ngoài.

Công tắc đèn nằm ở tường bên cạnh cửa. Các bóng đèn tròn rải rác trên trần, chiếu những tia sáng yếu ớt xuống lối đi âm u.

Shimada đi đầu, theo sau là Utayama và Samejima. Anh chẳng nói chẳng rằng, rẽ vào đường bên phải, có vẻ anh muốn đến phòng ngủ kết hợp với phòng đọc Minoss, của nhà văn Miyagaki.

Bụi bặm trộn lẫn mùi ẩm mốc khiến bầu không khí trong đường ngầm trở nên ngột ngạt. Tường bên trái có rất nhiều vết nứt nhỏ, cáu bẩn, đen sì.

Bác Miyagaki là hung thủ?

Utayama vẫn không sao tin nổi kết luận của Shimada đưa ra lúc nãy.

Tuy nhiên, Shimada không giải thích gì thèm, vẫn tiếp tục dấn bước trên đường ngầm.

Có lẽ nào lại thế? Hôm kia, chẳng phải bác Miyagaki đã tự sát trong phòng ngủ và để lại di chúc à?

Utayama đã tận mắt nhìn thấy khuôn mặt an lành của nhà văn lão thành nằm trên giường. Hay là, đó không phải khuôn mặt của một người chết?

Nhưng…

Rõ ràng thư ký Ino tuyên bố nhà văn Miyagaki đã qua đời. Không chỉ cậu ta, mà ngay cả bác sĩ Kuroe Tatsuo cũng xác nhận điều đó. Nếu ‘người chết’ là hung thủ của các vụ giết người này thì tại sao lại có chuyện bọn họ công nhận rằng bác ấy đã chết kia?

Đường ngầm rẽ về phía bên phải, men theo tường của phòng Icarus, đi tiếp vài bước thì rẽ trái, sau đó họ ngoặt sang trái ở một góc vuông. Shimada dừng bước.

“Đây là sau lưng tấm gương trong phòng giải trí.”

Anh chỉ vào cánh cửa đen sì trên tường bên phải. Đúng thế, trên đó gắn tấm biển đồng khắc chữ DAEDALUS.

“Mọi người nhìn ở đây này.” Shimada chỉ vào một vị trí cách cánh cửa chừng 30 centimet. Trên tường bê tông, chỗ cao ngang tầm mắt, có một miếng nhựa màu đen dài chừng 10 centimet.

“Đó là gì thế?” Samejima hỏi.

Shimada dùng đầu ngón tay phải nâng một góc miếng nhựa lên. Thấy có một chiếc đinh vít ghim hờ trên đó, anh bèn coi đinh vít như một cái trục, lật hẳn miếng nhựa lên.

“Đây là chỗ để nhòm. ”

Tường bê tông phía sau miếng nhựa được khoét một 1 lỗ tròn, nhòm qua nó sẽ thấy được phòng giải trí. Có ánh sáng yếu ớt từ bên kia hắt qua lỗ, rất mờ.

“Lỗ rất nhỏ. Nếu gạt mảnh nhựa xuống thì người trong phòng sẽ không thể nhận ra.” Trong đường ngầm chật chội, giọng Shimada tuy nhỏ nhưng âm thanh vẫn rất vang, “Nhờ cái lỗ này mà hắn có thể biết rõ tình hình trong phòng.”

‘Hắn’, tức là ông Miyagaki?

Là chủ nhân của khu nhà, ông Miyagaki đã giấu nhẹm mọi người về hệ thống đường ngầm để tự do di chuyển khắp nơi. Có thể lắm chứ. Rồi mỗi khi có khách khứa đến thăm viếng, ông sẽ rất khoái chí và lén lút đi đi lại lại giữa các gian phòng bằng đường ngầm. Nhưng, mặc dù tính ông ấy vốn thế đi nữa…

Sau phòng giải trí, ba người đi qua phòng khách Minotaur, thư viện Eupalamus. Cuối cùng, họ bước đến trước cánh cửa treo biển đề chữ MINOSS.

“Đây rồi.” Shimada kéo tay nắm cửa, “Trong phòng đọc không có gương. Xét về vị trí thì hẳn đằng sau là phòng ngủ.”

Cửa từ từ mở ra.

Tình hình bên trong không có gì thay đổi so với sẩm tối hôm kia, lúc thư ký Ino dãn mọi người vào. Lúc này, căn phòng đang chìm trong ánh nắng nhạt của sớm mai.

Ở bức tường trong cùng, ngay bên trái cánh cửa gương, trên bàn kê đầu giường vẫn là chiếc cốc thủy tinh và cái lọ đựng những viên thuốc màu trắng. Sau đó…

Nhìn sang giường, một hình người cộm lên dưới tấm chăn mỏng.

Chao ôi… bác Miyagaki.

Utayama ra khỏi đường ngầm, bước vào phòng ngủ, nhìn cái khối lồi lên trên cái gối, chỗ ấy cũng bị phủ vải trắng.

“Thế này là sao?” Anh hỏi Shimada, “Bác Miyagaki vẫn…”

Shimada không đáp, bước thẳng đến bên giường, không chút do dự lật mảnh vải lên.

“A!”

Utayama và Samejima cùng kêu lên kinh ngạc.

“Hai người xem,” Shimada nhìn thoáng qua khuôn mặt đau khổ vừa hiện ra dưới lớp vải, nói tiếp, “Rốt cuộc cũng tìm ra cậu ấy rồi.”

Đó là thư ký Ino Mitsuo.

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.