Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7.2

❊ ❊ ❊

7.2

3 giờ sáng.

Bọn họ từ phòng Medea quay lại tuyến hành lang dài với 16 chỗ rẽ. Để đề phòng bất trắc, hai người quyết định cùng đi gọi mọi người dậy.

Nơi gần nhất là phòng Aegeus của Hayashi nằm ở phía Bắc phòng của Kiyomura.

Suzaki bị giết, rồi đến đêm nay là Kiyomura bỏ mạng. Nếu hai vụ giết người này xuất phát từ lòng tham đối với tài sản của nhà văn Miyagaki, hung thủ sẽ là một trong hai người còn lại - Hayashi hoặc Funaoka. Không thì sẽ là thư ký Ino đang mất tích, hay nhà phê bình Samejima?

Mà lỡ Shimada là hung thủ thì sao? Mặc dù cho rằng gần như không có khả năng này, song cũng chỉ là ‘gần như’, vậy nên Utayama cố ý bước thật chậm.

Họ đi dọc hành lang treo một dãy mặt nạ trắng ở tường bên trái. Trong mê cung u ám, chỉ có tiếng chân của hai người vang vọng. Khi rẽ vào con đường dẫn đến phòng Aegeus, Utayama bỗng thấy ngờ ngợ.

Gì vậy?

Đúng là ngay lúc đi từ phòng mình đến phòng Kiyomura, anh đã cảm giác được có gì đó không ổn. Một chút thôi, nhưng quả thật có điều gì đấy không thích hợp. Nó khiến anh khó chịu và bất an.

Cái gì đó, hoặc một chỗ nào đó, mà ban đầu nó vốn không phải như thế…

Anh vừa xoay qua xoay lại vừa rảo bước theo sau Shimada.

Rốt cuộc là cái gì, hay chỗ nào nhỉ…

Trong lúc Utayama còn băn khoăn, bọn họ đã đến trước cửa phòng Hayashi. Đến tận khi Shimada gõ cửa, Utayama vẫn đang suy nghĩ rất lung.

“Hayashi!” Shimada đột ngột ngừng gõ, gọi to.

“Sao thế?” Utayama hỏi, vẫn đang chìm đắm trong dòng suy tư của bản thân.

“Cửa…” Shimada chán nản hất hàm. “Đang mở sẵn rồi kìa.”

“Ừ nhỉ.”

Thậm chí không cần vặn thử núm, vì cánh cửa gắn tấm biển đồng AEGEUS chỉ đang khép hờ.

“Hayashi?” Shimada lại gọi, vẫn không có hồi âm.

Có ánh đèn lọt qua khe cửa, ngoài điểm đó ra, mọi chi tiết gần như tái hiện khung cảnh ở phòng của Kiyomura lúc nãy.

Hayashi cũng không cố trong phòng? Chẳng lẽ cũng đã bị sát hại ở một căn phòng khác, giống như Kiyomura? Hay… thực ra Hayashi là hung thủ đã giết hai mạng người?

“Hayashi?” Shimada gọi to hơn, tay phải đẩy cửa, cửa mở ra kèm theo những tiếng ken két…

“A… a…”

Cả hai bước vào, cùng kêu lên khi nhìn thấy khung cảnh trong phòng.

Hayashi đang ngồi gục đầu trước bàn đặt máy đánh chữ được kê ở bên trái, mặc áo vest màu vàng nâu, hai tay bám chặt mép bàn. Ở chính giữa lưng cắm một vật gì đó màu nâu sẫm, chi tiết này cho thấy tại sao cậu không còn nhúc nhích nữa.

“Chuyện gì đã xảy ra thế này?” Shimada trầm giọng than thở, bước vội vào phòng.

Một lần nữa, Utayama lại cảm thấy choáng váng, xây xẩm cả mặt mày, phải tựa vào cửa để đứng cho vững. Với thể trọng của anh, thế mà cửa vẫn chỉ mở được có một nửa… Hình như có gì đó chèn ở đằng sau thì phải?

Utayama cố sức đứng thẳng dậy, nhìn ra sau cửa thì thấy chiếc bàn nhỏ và hai cái ghế. Chúng vốn phải được đặt ở góc trong của căn phòng mới đúng.

“Anh Shimada, nhìn này…” Utayama gọi to.

Shimada đang quan sát cái bàn và máy đánh chữ, lúc này mới ngoảnh sang, rất ngạc nhiên vì nhìn thấy cảnh tượng này.

“Lạ nhỉ.” Shimada khẽ nói, “Cứ như là chèn ở cửa làm chướng ngại vật.”

“Chướng ngại vật?”

Ừ, đúng, có thể lắm chứ.

Tuy tán thành tiếp tục cuộc thi, nhưng tính vốn nhút nhát nên có lẽ Hayashi đã chặn cửa để đề phòng. Vậy mà lúc này, chướng ngại vật bị gạt sang bên, cửa không khóa cũng không cài then…

Shimada bước đến trước bàn, kiểm tra thi thể của Hayashi rồi buồn bã nói, “Chắc đây là vết thương khiến cậu ấy mất mạng.”

Vật lồi lên sau lưng Hayashi là chuôi dao hoặc thứ gì đấy giống giống thế. Máu loang khắp áo vest vẫn đỏ tươi, hẳn nạn nhân vừa bị sát hại cách đây không lâu.

“Cổ tay, bả vai và một số chỗ khác đều có thương tích, còn nữa…” Shimada nhìn xung quanh, “Không tính đến bộ bàn ghế dùng để chặn cửa, cả căn phòng cũng rất lộn xộn. Anh nhìn kìa, ga trải giường đã rớt xuống đất, đồ đạc trong túi thì bị vứt lung tung.”

Bên cạnh tấm gương lớn, có một chiếc túi du lịch màu nâu đang mở sẵn và rất nhiều thứ linh tinh rơi vãi xung quanh.

“Chứng tỏ Hayashi đã vật lộn với hung thủ, sau đó mới bị hắn đâm và kéo đến trước bàn.”

“Nhưng…” Utayama thở mạnh, “Nếu cậu ấy đã bố trí chướng ngại vật rồi, sao còn mở cửa cho hung thủ vào phòng?”

“Đúng là lạ thật đấy.” Shimada đưa tay gãi cằm, “Bị thuyết phục bởi những lời ngon ngọt, hay vì đối phương là người mà cậu ấy hoàn toàn không cảnh giác?”

Nếu chặn cửa, lại còn cài then bên trong, thì hung thủ dẫu có chìa khóa cũng chẳng thể nào đột nhập được. Không có dấu vết cạy phá, chứng tỏ Hayashi đã tự mở cửa mời hung thủ vào.

Vậy…

Ít ra có thể khẳng định đối phương không phải Ino Mitsuo. Nếu là Ino thì chắc chắn Hayashi sẽ không mở cửa.

Shimada vừa suy nghĩ vừa nhìn màn hình máy đánh chữ đặt trên bàn. Utayama cũng bước lại, cố tránh không nhìn lưng áo Hayashi đang đẫm máu.

“Lẽ nào trong đó cũng…?” Utayama sợ hãi hỏi.

“Bây giờ vẫn chưa thể kết luận được.” Shimada trả lời.

“Xem nào…” Shimada nhìn chằm chằm vào màn hình rồi chỉ vào một dòng, “Anh nghĩ thế nào về mấy ký tự này?”

Cuối bản thảo đang gõ dang dở, đột ngột xuất hiện bốn dòng trắng, dưới nó là các ký tự mà Shimada đang nói đến.

wwh

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.