Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11.4

❊ ❊ ❊

11.4

Trong hốc, có một cầu thang sát chạy xuôi xuống bên dưới.

Shimada thận trọng bước xuống. Lát sau, anh đã tìm thấy công tắc đèn, ánh sáng vàng bừng lên.

“Tuyệt vời.” Anh gọi, “Utayama, Samejima, hai người xuống đi.”

Keiko và bà Kadomatsu ở lại bên trên, Samejima bước xuống, theo sau là Utayama.

“Chờ đã.”

Utayama dừng chân, ngoảnh nhìn gương mặt đầy vẻ lo lắng của Keiko, an ủi vợ, “Bọn anh có đến ba người, sẽ không gặp nguy hiểm đâu.”

“Cẩn thận đấy.”

Utayama vẫy tay, rồi bước tiếp.

Cầu thang dài hơn họ tưởng, phải 2-3 mét, hoặc hơn cả thế.

Vượt qua một bộ phận nhìn như cái ống hẹp, Utayama và Samejima lần lượt xuống đến nền đáy. Họ bắt đầu quan sát xung quanh qua ánh sáng yếu ớt.

“Ở đây…” Utayama ngập ngừng, “Giống như một cái hang.”

Đá núi màu đen mọc lởm chởm khắp nơi. Đứng đây ngoảnh lại nhìn, có cảm giác cầu thang sắt đang bị cái cửa hang hút ngược lên trên.

“Rất giống một hang động thiên nhiên.” Shimada vừa nói vừa đi sâu vào bên trong, giọng anh dội lại từ những vách đá nghe rờn rợn.

“Hình như không phải động thạch nhũ. Động này là do phong hóa hay bị nước biển xâm thực mà thành nhỉ?”

“Họ chủ tâm xây dựng khu nhà trên hang núi này à?”

“Chưa chắc. Biết đâu họ ngẫu nhiên phát hiện ra cái hang này khi đào móng xây nhà thì sao. Cũng từng có một tòa nhà chính phủ xây trên hang đá khổng lồ mà. Vào sâu bên trong xem nào.”

May có đèn điện, chứ nếu chỉ dùng đèn pin mà thám hiểm thì Utayama đã rút lui rồi.

“Cứ đi thế này chẳng biết có ra được bên ngoài không nhỉ.” Shimada vừa đi vừa nói, “Nếu được thì đúng là cuộn chỉ của Ariadne sẽ dẫn chúng ta ra cửa mê cung thật.”

Nền dưới chân cũng không khó đi lắm, chắc đã từng được tu sửa.

Hang đá dần rộng ra, bọn họ bắt đầu thấy có những chỗ rẽ sang phải sang trái. Họ tạm bỏ qua các chỗ rẽ, tiếp tục đi theo lối chính có lắp đèn điện. Đằng nào thì nếu nhà văn Miyagaki Yotaro trốn vào những đường rẽ kia thật thì bọn họ sẽ rất khó tìm thấy ông.

“Anh Shimada.” Utayama gọi.

Bỗng đi vào một không gian khác hẳn với không gian quen thuộc hằng ngày, cảm thấy bất an cũng chẳng có gì là lạ.

“Rốt cuộc có thật sự tồn tại căn phòng Minos ấy không?” Giọng Utayama có vẻ chán nản.

Đúng vào lúc này, Shimada đi đầu chỉ về bên tay trái, “ở kia kìa.”

Một mảng nâu sẫm phẳng phiu nổi bật trên nền đá đen nham nhở.

“Cửa đây rồi.” Shimada chạy đến chỗ đó, “Hai người nhanh lên.”

Trước mắt họ là một cánh cửa nhỏ bằng gỗ, bên trên gắn tấm biển đồng khắc tên phòng quen thuộc: MINOS.

Shimada đưa tay cầm nắm đấm. Utayama và Samejima hồi hộp chờ nó mở.

Khung cảnh bên trong căn phòng hiện ra trước mắt mọi người.

Đó là một căn phòng chật chội được đá núi bao quanh, đèn đã bật sẵn, trần rất cao, nền trải thảm đỏ sẫm.

Chuyển các đồ dùng vào đây thực không dễ, nên đồ nội thất trong này đều gọn nhỏ xinh xắn. Giữa phòng là một ghế gấp, một cái bàn nhỏ đặt vài đồ dùng văn phòng, chiếc kính gọng vàng mà nhà văn Miyagaki yêu thích, một chùm chìa khóa cùng một phong bì màu trắng. Ngoài ra, phòng còn có Bếp điện, một giá sách nhỏ, một cái kệ gỗ. Và…

“Ôi…” Utayama thở dài khi nhìn thấy ‘thứ’ nằm trên chiếc giường sắt trong góc phòng, “Bác Miyagaki…”

Hai cánh tay thò ra khỏi chiếc chăn nhăn nhúm, khuôn mặt cứng đơ, vẻ mặt méo mó đầy đau khổ. Đây mới là hình dáng của nhà văn lão thành Miyagaki trước khi chết.

“… Ví dụ, anh Utayama à, hồi niên thiếu, tôi từng có mong muốn mãnh liệt…”

Lúc này, câu nói của ông Miyagaki khi gặp Utayama cách đây ba tháng bỗng lướt qua trong đâu anh.

“… tự tay giết một người, vậy mà đến giờ vẫn chưa thể thực hiện. Có thế nói, việc viết tiểu thuyết trinh thám trong mấy chục năm qua là hành động để bù đắp cho nguyện vọng đó.”

Utayama chầm chậm bước đến bên giường, khẽ chạm vào bàn tay phải gầy khô của ông Miyagaki.

Anh có cảm tưởng như bàn tay ông vẫn còn chút hơi ấm, song đó chỉ là ảo giác. Chưa đầy một giây sau đó, cái lạnh lan tỏa nơi đầu ngón tay anh khẳng định một sự thật: nhà văn Miyagaki Yotaro đã ra đi và sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Thấy có thứ gì đó phát sáng, lóe lên trên thảm bên cạnh chân, Utayama từ từ cúi xuống, đưa tay ra định cầm nó lên, nhưng khi nhìn rõ nó là gì thì anh lập tức dừng lại.

Đó là một cái bơm tiêm nho nhỏ với mũi kim lấp lánh, bên trong vẵn còn chút chất lỏng màu nâu đỏ…

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.