5.1
“Cái gì?” Kiyomura trợn mắt vì ngạc nhiên, kêu lên sau khi nghe Utayama và Shimada kể lại tình hình, “Các anh nói là ‘giống hệt tiểu thuyết mà anh ấy viết’… Thật không?”
“Thật.” Utayama gật đầu, “Mới viết đoạn mở đầu, song nội dung miêu tả thì y hệt hiện trường của vụ án mạng.”
“Bản thảo viết là trong căn phòng Minotaur, cái xác nằm ngang, ở vị trí của đầu thì đặt tiêu bản đầu bò mà trước đó đã nhắc đến…” Shimada bổ sung, “Một trong các điều kiện mà di chúc đưa ra là, người bị hại trong tiểu thuyết phải là chính tác giả. Cho nên, thi thể trong tiểu thuyết của anh Suzaki đương nhiên là chính anh ấy…”
“Đừng nói đùa.” Kiyomura thô bạo ngắt lời, rồi rót đầy rượu brandy vào ly. Có vẻ từ lúc Utayama và Shimada đi, Kiyomura bắt đầu ngồi uống rượu một mình.
“Đâu phải là Bi kịch của Y[1]… Mà tại sao hung thủ nhất định phải làm thế chứ?”
“Nhưng…” Shimada lại khịt cái mũi hơi khoằm, “Nếu hiện trường Minotaur là sự ‘mô phỏng’ tác phẩm của anh Suzaki thì chúng ta ít nhiều có thể đoán được hành vi của hung thủ: trước khi ‘trang trí’ cái xác, hắn đã đọc bản thảo của anh ấy trên máy. Tuy nhiên chúng ta không thể xác định rõ hắn đã đọc trước hay sau khi gây án.”
“Có nhiều khả năng là đọc trước.” Hayashi nãy giờ vẫn ngồi thu lu trên sofa bỗng lên tiếng, “Sau khi đọc bản thảo, hẳn rủ anh Suzaki cùng sang phòng khách rồi giết anh ấy ở đó. Tôi cho rằng như thế có vẻ tự nhiên hơn.”
“Đúng thế.” Shimada lim dim đôi mắt trũng sâu, “Giết người xong mới đọc tiểu thuyết thì quá khiên cưỡng. Tuy nhiên, tôi vẫn có chút…”
“Anh Shimada.” Kiyomura đặt mạnh ly rượu brandy xuống bàn, “So với chuyện này, thì hành tung của anh Ino còn quan trọng hơn, phải thế không?”
Trên đường về đây, Utayama và Shimada có rẽ vào kiểm tra nhà tắm và buồng vệ sinh gần đại sảnh, nhưng cũng không thấy Ino đâu cả.
“Lúc nãy anh nói hình như anh Ino không ra ngoài mua sắm, vì bằng lái xe và danh sách các thứ cần mua vẫn để trong phòng. Chừng nào chưa tìm thấy anh ta, chừng ấy chúng ta sẽ không có chìa khóa cửa chính để ra khỏi khu nhà này, càng đừng nói đến chuyện báo cảnh sát.”
“Đúng thế.”
“Vậy chúng ta phải làm sao đây?” Kiyomura nhìn mọi người một lượt, cười khẩy.
“Thật đáng ghét.” Thấy vẻ mặt mỉa mai của chồng cũ, Funaoka lập tức nổi khùng hét lên, “Tôi thật sự không thể ở lại khu nhà đang chứa xác chết này thêm một giây nào nữa.”
“Đó cũng chỉ là nói thôi, quý cô Funaoka ạ.”
“Hung thủ nằm trong số chúng ta đấy. Vậy mà anh vẫn bình tĩnh quá nhỉ?”
“Đâu có. Tôi cũng rất muốn cái xác máu me ấy chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết mà thôi.”
“Anh nghĩ tôi không nhận ra à?” Khuôn mặt nhợt nhạt của Funaoka hơi ửng đỏ, “Anh rất ghét anh Suzaki còn gì. ‘Không thế chịu đựng nổi cái bộ dạng ra vẻ bác học của anh ta’, đúng chưa?”
“Này, đừng nói nữa!”
“Với lại nghe nói gần đây anh thua lỗ nặng khi chơi cổ phiếu, cho nên rất có thể anh đã giết phăng đối thủ cạnh tranh vì tiền thưởng. ”
“Đừng nói bừa.” Kiyomura nói với vẻ bất đắc dĩ, “Nếu vậy thì cô cũng có động cơ. Nghe nói có một gã tồi đang đeo bám theo cô, muốn cô nuôi gã… Hayashi cũng thế.” Kiyomura nhìn Hayashi còm nhom, “Cậu vừa gây ra tai nạn giao thông khi đang lái xe hơi thì phải? Đen đủi thật.”
“Đó… đó là…”
“Còn nữa, anh Suzaki say mê cậu đúng không. Cậu đã từng cảnh cáo anh ta đừng quá trớn.”
Nhà văn Suzaki Shosuke là người đồng tính, đó là chuyện những người ở đây đều biết rõ. Utayama cũng biết một hai năm qua, Suzaki vẫn cứ đeo bám Hayashi.
“Thôi nào, mọi người tạm gạt ân oán cá nhân sang một bên đi. Mấy tỷ yên tiền thưởng quá đủ để trở thành động cơ rồi.”
Hayashi cúi đầu, Funaoka mím môi im lặng. Kiyomura nhìn sang Shimada.
“Có điều cũng không thể vì thế mà kết luận rằng một trong số chúng tôi là hung thủ được. Ít ra, tôi không phải hạng người nông cạn như thế. So ra thì…”
“Thì?” Shimada nhướng mày, hào hứng hỏi.
“Thì có một giải thích hợp lý hơn là, có ai đó ngoài ba chúng tôi, vì một động cơ hoàn toàn khác, đã nhân ‘cuộc thi thừa kế tài sản’ lần này để giết anh Suzaki rồi đổ tội cho chúng tôi.”
“Ra thế. Tôi, vợ chồng anh Utayama, nhà phê bình Samejima và bà già giúp việc nữa, một trong số chúng tôi là hung thủ, phải không?”
“Không thể nào.” Samejima kêu lên, “Tại sao tôi phải…”
Utayama cũng nghĩ như Samejima, nhưng Kiyomura nói cũng không phải không có lý.
“Nếu tôi viết vụ giết người này thành tiểu thuyết, thì hung thủ chính là anh Shimada.” Kiyomura nhếch môi nói.
Shimada nở một nụ cười khó hiểu, “Vì một động cơ có từ trước đó chứ gì?”
“Đúng đấy.”
“Thế thì cậu dành thời gian mà viết ra đi.”
Shimada bình thản bước lại gần sofa. Mọi người đều nhìn theo xem anh định làm gì. Chỉ thấy Shimada cầm cái hộp khăn giấy ở dưới gầm bàn lên, nói ‘xin lỗi’ rồi lau nước mũi.
Sau đó, anh tiếp tục nói, “Mặt khác, giống như cậu Kiyomura đã đề cập, điều quan trọng nhất bây giờ là chúng ta nên ứng phó với tình hình trước mắt ra sao. Điện thoại đứt dây, cửa chính thì bị khóa…”
“Chúng ta phá cửa không được à?” Utayama nói.
“Không nổi.” Kiyomura lập tức nói, “Cửa chính là cửa lưới mắt cáo bằng đồng, bên ngoài còn có thêm một cửa đá, muốn phá hỏng nó không dễ đâu.”
“Nhưng…”
“Nếu có cưa sắt thì xong ngay, có điều hộp đựng dụng cụ cất trong kho phía trên mất rồi. Không phá được cửa lưới chỗ cầu thang thì làm sao lấy? Có lẽ tất cả đã nằm trong tính toán của hung thủ rồi.”
“Hay chúng ta phá trần nhà mà ra?”
“Tôi nghĩ cách này cũng không khả thi.” Kiyomura ngẩng nhìn trần nhà, “Giả sử có đập vỡ kính đi nữa, các khung thép chằng chịt thế kia thì thò đầu lên còn khó nữa là leo ra ngoài.”
“Nhưng mà…”
“Ý anh là chúng ta cứ chấp nhận bị nhốt trong này chứ gì?” Funaoka nói.
Kiyomura nhún vai, “Dù gì cũng không sợ chết đói. Có rất nhiều người biết chúng ta đến đây, chờ đến hết ngày 6 tháng Tư không thấy chúng ta về, sẽ có người gọi điện, rồi nhận ra điện thoại không liên lạc được…”
“Chúng ta phải chờ thế này cho đến khi có người tìm thấy à?”
“Đúng thế. Cho nên…” Kiyomura nói, vẻ mặt nghiêm túc, “Chúng ta có đủ thì giờ để hoàn thành di chúc của thầy Miyagaki, phải không, anh Utayama?”
Xem ra, Kiyomura trước sau chỉ xoáy vào cuộc thi sáng tác. Utayama không biết nên trả lời ra sao cho phải, đành lắc đầu một cách mơ hồ.
“Ở một mức độ nào đó, Kiyomura đã nói đúng trọng điểm.” Shimada chống tay lên bàn, “Hiện giờ, chúng ta khó mà ra khỏi đây, cảnh sát thì không thể đến, nên chỉ còn cách chờ đợi. Tuy nhiên, hung thủ giết người cũng đang ở đây, khả năng này rất lớn, vì thế tôi cho rằng…”
“Tôi biết anh định nói gì.” Kiyomura nhìn vị ‘đại biểu cho độc giả’ có vóc người cao ráo hơn mình, “Anh muốn chính thức bắt đầu trò suy luận chứ gì, ông anh thám tử?”
❀ ❀ ❀
[1] The Tragedy of Y (1932) của Ellery Queen. Thủ phạm trong The Tragedy of Y cũng gây án dựa trên tiểu thuyết