9.6
“Sau khi bàn bạc, tôi cho rằng vấn đề chủ yếu tập trung ở mấy điểm sau.” Shimada xòe tay phải ra, đặt lên bàn, lần lượt đếm từng ngón, “Một, ‘logic chặt đầu’ mà tôi nêu ra đúng hay sai. Hai, ba chữ cái để lại trên màn hình máy đánh chữ của Hayashi nghĩa là gì? Ba, cửa đường ngầm nằm ở đâu?”
“Còn nữa, anh Shimada.” Samejima nói, “Dòng cuối cùng ở ‘ghi chú’ của Funaoka đề cập đến ‘ô tô’ nghĩa là gì? Tôi không hiểu nhưng vẫn cho rằng nó rất quan trọng.”
“Ừ, đúng thế.” Shimada áp bàn tay lên trán, “Cô ấy viết rằng, ‘Tôi bỗng nhớ ra một chuyện… về chiếc xe ô tô, chiếc xe ấy… ’”
… Xe à? Là chiếc xe nào?
Bãi để xe của khu nhà này hiện giờ hẳn chỉ có chiếc Mercedes-Benz của nhà văn Miyagaki và xe của Utayama. Có vấn đề gì ở đây? Hay là…
Utayama đang nghĩ ngợi thì Keiko bỗng ‘à’ một tiếng.
“Gì thế?”
“Em vừa nghĩ ra một chuyện.” Keiko hào hứng nhìn Utayama.
“Về chiếc xe à?”
“Không, mà là về ‘lời nhắn’ của Hayashi.”
“Ừ?”
“Hôm đầu tiên, Kiyomura và Hayashi nói chuyện ở hành lang, lúc đó Hayashi nói…”
“Sao?”
“Anh quên à? Hayashi đã than phiền về việc bàn phím không thích hợp với mình còn gì? Rằng cậu ấy chỉ quen dùng máy Oasys.”
“A…” Utayama đập tay vào đầu gối, nói tiếp, “Chỉ quen với cách gõ chữ chuyên đổi ngón cái chứ gì?”
Đồng thời, Shimada cũng kêu lên, “Thì ra là thế.”
“Chuyển đổi ngón cái, anh Shimada ạ.” Utayama hào hứng nói.
Ấy vậy mà Shimada lại ngớ ra, hỏi lại, “Nghĩa là sao?”
Không chờ Utayama trả lời, Shimada đứng dậy rảo bước về góc đặt chiếc điện thoại. Xem ra anh đang nghĩ đến một điều khác.
“Tức là về chuyện chiếc xe ô tô…”
Shimada cũng hào hứng không kém gì Utayama, vừa lẩm bẩm vừa ngồi xuống trước bàn đặt máy điện thoại. Anh nhấc cuốn danh bạ đặt bên dưới ra, bắt đầu lật xem từng trang.
“Anh sao vậy? Dây điện thoại bị cắt rồi mà?” Utayama hỏi.
Shimada không đáp, chỉ mải kiểm tra từng trang trong cuốn danh bạ, vẻ mặt như đang suy nghĩ gì đó.
Ngay lúc mọi người bắt đầu lo rằng, chẳng lẽ Shimada hóa rồ rồi hay sao, thì lại thấy anh gập cuốn danh bạ dày cộp lại, lẩm bẩm, “Quả nhiên. Tóm lại cái xe đó… đúng là thế rồi.”
“Anh Shimada!” Samejima bước về phía bàn điện thoại, gọi to. Đến lúc này, Shimada mới ngoảnh sang, vẻ mặt ngơ ngác, “Sao?”
“Anh nên nghe vợ chồng anh Utayama nói kìa. Hình như họ đã hiểu hàm ý trong ‘lời nhắn trước khi chết’ của Hayashi.”
“Thật à?” Có thể thấy nãy giờ Shimada vẫn đang chìm trong mạch suy nghĩ của mình và chẳng nghe vợ chồng Utayama nói gì cả.
“Anh Utayama nói đi, tôi nghe đây.” Shimada bước trở lại bên bàn.
“Chắc anh chưa từng nghe nói về cách gõ ‘chuyển đổi ngón cái’ đâu nhỉ.” Utayama nói, “Đó là cách nhập tiếng Nhật độc đáo của máy Oasys do hãng Fujitsu sản xuất. Giải thích tỉ mỉ thì rất phức tạp, đại khái là cách nhập ký tự của nó đơn giản hơn máy Bungo mà bác Miyagaki chuẩn bị sẵn trong từng phòng. Vấn đề là Hayashi chỉ quen dùng máy Oasys.”
Shimada đã hiểu, “À, ra thế. Cũng tức là, lúc hấp hối, Hayashi hoặc cố ý hoặc vô tình, đã nhầm lẫn mà dùng cách chuyển đổi ngón cái để gõ chữ trên bàn phím máy Bungo.”
“Tôi cho là như thế.”
“Rất có lý. Vậy chuyển ba ký tự ‘wwh’ sang tiếng Nhật, chúng ta sẽ được những chữ gì?”
“Điều này thì tôi chịu. Vì tôi không nhớ được vị trí ký tự trên bàn phím Bungo. Phải nhìn mới biết được.”
“Thế chúng ta đến phòng có máy đánh chữ đi, tiện thể tìm xem có đường ngầm trong đó không.”
Shimada đã phát hiện ra điều gì khi kiểm tra cuốn danh bạ nhỉ?
Utayama băn khoăn về vấn đề đó, nhưng trước mắt, việc tìm ra đáp án cho lời nhắn còn quan trọng hơn nhiều, vì biết đâu nó ám chỉ họ tên của hung thủ thì sao.
Kiềm chế cơn phấn khích, Utayama nắm chặt tay Keiko, đứng dậy.