Tống triều đại quan nhân

Lượt đọc: 2830 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 611
Thiên lý chiêu chương

❊ ❊ ❊

Cả triều văn võ đều bị khí thế của Trần Sơ Lục lây nhiễm, lúc nãy còn hơi sợ hãi, nhưng giờ đây lại chẳng hề sợ hãi chút nào, trái lại còn muốn dạy cho gã cống thần Tây Lương này một bài học ngay tại chỗ. Ánh mắt nhìn cống thần Tây Lương cũng khác hẳn, lúc nãy nhìn như gai nhọn, giờ nhìn lại giống như thịt mỡ, béo gầy thế nào cũng phải cắn một miếng.

Đừng nhìn cùng là không nói lời nào, tâm thái đã đổi, bầu không khí cũng theo đó mà thay đổi theo. Thác Bạt Lực nhìn trái nhìn phải, thì thầm vài câu với người thanh niên nọ, trên mặt đầy vẻ nghi hoặc.

Cây bút trong tay Trần Sơ Lục không ngừng nghỉ, trong lòng cũng sinh ra một luồng khí thế, một loại biến cây bút trong tay thành đao kiếm của bậc đại hiệp. Kẻ làm đại hiệp, vì nước vì dân, cây bút này của Trần Sơ Lục, cũng phải vì nước vì dân. Có một loại tình yêu hòa tan trong cốt tủy, chính là tình yêu đối với quốc gia, có một loại tự tôn, là sự tự tôn thấm sâu vào máu thịt, đó chính là tôn nghiêm của quốc gia!

Chấm mực, đặt bút, lại chấm mực, ngòi bút không ngừng qua lại giữa nghiên mực và giấy, Trần Sơ Lục viết càng ngày càng nhanh, nhanh đến mức viên quan tuyên chỉ đang đợi bên cạnh cũng phải hoảng sợ, trời ạ, Trần đại quan nhân, ngài viết chậm chút đi, đừng viết sai, đây là thánh chỉ đấy, không cho phép tẩy xóa đâu!

Thời gian trôi rất chậm, người trong điện kim lăng đều vô tình hay hữu ý mà nhìn chằm chằm vào cây bút trong tay Trần Sơ Lục, ý nghĩ trong đầu cũng theo nét bút của Trần Sơ Lục mà tới lui.

Chỉ thấy Trần Sơ Lục nhấc bút lên, lần này lại không đặt xuống nghiên mực.

Chẳng lẽ viết xong rồi?

Trần Sơ Lục cầm bài văn lên thổi thổi, ánh mắt ra hiệu cho viên quan tuyên chỉ, nhất thời triều thần thở phào một cái, ánh mắt lại nhìn về phía quan tuyên chỉ.

Viên quan tuyên chỉ cầm chiếu thư lên xem qua một cái trước án của Trần Sơ Lục, nhất thời trên mặt là kinh ngạc lẫn vui mừng, hắn ngẩng đầu ưỡn ngực, đứng lên trên thềm cất tiếng đọc:

"Đại Tống hoàng đế chiếu cáo Tây Lương vương Lý Đức Minh, tự cổ đế vương lâm ngự thiên hạ, đều là Hoa Hạ cư nội dĩ chế di địch, di địch cư ngoại dĩ phụng Hoa Hạ... Phương kim Tây Lương tuy hùng, thực duy dân cường, bách tính đoạn bất vong Hoa Hạ tổ tông chi tính, phản tựu hồ lỗ cầm thú chi danh..."

"Thiên đạo hảo hoàn, cái Trung Quốc hữu tất thân chi lý, nhân tâm trợ thuận, tuy thất phu vô bất báo chi cừu. Xú tư nghịch lỗ, do thác yếu minh, triết sinh linh chi tư, phụng khê hác chi dục, thử phi xuất ư đắc dĩ... Tự cổ thạch noãn bất địch, long xà bất tranh... Tây Lương bất quá..."

Những gì Trần Sơ Lục đọc, chính là hịch văn phạt Nguyên và hịch văn thảo Kim của Chu Nguyên Chương đời sau, bỏ đi những lời không hợp thời nghi, thêm vào đó vài lời của chính mình. Chiếu văn này không nói điều gì khác, mà chỉ nói một chữ: Thiên lý chiêu chương!

Các đại thần có mặt tại đó đều là kẻ sĩ học rộng tài cao, nghe chưa được một đoạn đã tâm phục khẩu phục, Trần Sơ Lục thật đúng là văn tông không sai! Cho dù chiếu thư này có chuẩn bị trước, thì đây tuyệt đối cũng là hùng văn lưu truyền thiên cổ.

Mọi người cảm khái vô hạn, hơn một năm trước, Trần Sơ Lục vẫn chỉ là một thư sinh. Vậy mà đến nay, đã trở thành trọng thần mưu quốc. Trong đó thực sự chỉ là vận may ư? Chẳng lẽ "Trung Dụng chi đạo" mà Trần Sơ Lục giữ vững, thực sự là học vấn hay của nhân thế chăng.

Thác Bạt Lực tuy không hiểu tiếng Hán, nhưng có người của Tứ Di Quán ở bên cạnh phiên dịch. Tất nhiên không thể dịch ra từng từ từng chữ, ví dụ như câu "triết sinh linh chi tư, phụng khê hác chi dục", cho dù là người Hán cũng khó mà nghe hiểu tường tận, dịch ra bạch thoại cũng mất đi không ít ý vị.

Nhưng ý chính thì vẫn có thể dịch ra được. Chẳng qua là răn dạy Tây Lương vương, Tây Lương ngươi xưng thần với Đại Tống, bách tính Tây Lương là bách tính Đại Tống, đất đai Tây Lương là đất đai của Đại Tống. Sấm sét hay mưa móc, đều là thiên ân, các ngươi không có tư cách đưa ra yêu cầu.

Lời lẽ này quả thật khơi dậy lòng người, trong đó tiết lộ hai điều. Thứ nhất là Đại Tống đã sớm chuẩn bị, không sợ mười vạn thiết kỵ Tây Lương của ngươi. Thứ hai chính là, bách tính Tây Lương ngươi và bách tính Đại Tống cùng văn cùng chủng, muốn cắt đứt triệt để, e là không đơn giản như vậy!

Người thanh niên nghe xong, đương nhiên hiểu rõ tin tức bên trong. Không ngừng đánh giá Trần Sơ Lục, ánh mắt phức tạp, không ai có thể đọc thấu. Lại nhìn đám văn võ bá quan này, đều đã kích phát đấu chí, sự sợ hãi đối với thiết kỵ Tây Lương ngày trước đã một đi không trở lại. Trong lòng người thanh niên đã biết, tạm thời không thể đắc tội với Đại Tống.

Viên quan tuyên chỉ đọc xong câu cuối của chiếu thư, cả sảnh đường reo hò, mày dãn mặt giãn. Câu từ hùng tráng của bài văn còn vang vọng trong lòng mỗi người. Chỉ thấy Vương Tăng tiến lên một bước, chắp tay nói: "Khởi tấu bệ hạ, thánh hậu, nếu đem bài hịch này phát đến Tây Lương, nhất định khiến Tây Lương vương hai chân run rẩy, không dám cuồng vọng nữa!"

Triệu Trinh cũng hoàn hồn từ sự vui sướng: "Đã như vậy, còn chần chờ gì nữa, mau sao chép một trăm bản, làm đệ báo phát đến các nơi của Đại Tống, để con dân của trẫm cũng xem xem, đây là hùng văn bậc nào! Để bách tính Tây Lương cũng xem xem, cái gì gọi là thiên lý chiêu chương!"

"Tuân chỉ!"

Người của Tứ Di Quán đem lời của Triệu Trinh phiên dịch cho Thác Bạt Lực nghe, sắc mặt Thác Bạt Lực đại biến, vội vàng xin tội: "Bệ hạ, tiểu thần biết tội rồi, tiểu thần nguyện ý đàm phán, nguyện ý đàm phán lại, mọi thứ đều nghe theo sự sắp xếp của triều đình Đại Tống, xin đừng đem chiếu thư này phát ra ngoài."

Hắn cũng biết, chiếu thư này một khi đến Tây Lương, lại sẽ kích động bách tính nhớ về vương triều Trung Nguyên. Tây Lương vương mà nổi giận, bản thân hắn coi như xong đời.

Nhưng lúc này, Triệu Trinh đã sớm coi thường hắn, đối mặt với lời thỉnh cầu, chỉ phất tay nói: "Quở trách xong rồi, đuổi bọn chúng về dịch quán, canh giữ nghiêm ngặt, chờ hồi âm của Tây Lương vương!"

Có lời này, các đại thần trong triều lại xông lên vây đánh hai tên cống thần kia, lúc bọn chúng đi ra ngoài, còn có đại thần đá cho vài cái, được đồng liêu tung hô là anh dũng.

Triệu Trinh nhìn về phía Trần Sơ Lục trong đám quần thần, liếc nhìn thái hậu, cười nói: "Trần khanh gia tư duy mẫn tiệp, trong chốc lát đã viết ra được chiếu thư như thế này, dọa lui dã tâm của cống thần Tây Lương. Trẫm thực không biết có gì để ban thưởng cho khanh, Vương tiên sinh, Trương tiên sinh, các khanh gia Lễ bộ, cùng nghị luận xem nên ban thưởng thế nào?"

Trần Sơ Lục đương nhiên thành hoàng thành khủng: "Thần chẳng qua là viết ra những gì trong lòng bệ hạ nghĩ mà thôi, nào dám nhận công, việc dọa lui cống thần Tây Lương lần này, hoàn toàn dựa vào nhân uy của bệ hạ!"

"Ha ha ha..."

Triệu Trinh cười lớn, nịnh hót không bao giờ là thừa, nịnh vua lại càng không bao giờ thừa. Một đám đại thần nghe Trần Sơ Lục nịnh vua, trong lòng không khỏi lại khinh bỉ một chút.

Nhưng quay đầu lại nghĩ, bảo sao hắn có thể trở thành cận thần của thiên tử, đây chính là đạo làm quan bên cạnh vua đấy! Tuổi còn nhỏ mà có tâm cảnh bình thản trước vinh nhục như vậy, rốt cuộc là tu luyện thế nào? Không quản nữa, có người nịnh vua trước, đương nhiên là phải nịnh theo.

Triệu Trinh long nhan đại duyệt, lên tiếng nói: "Thưởng, đều thưởng, Trần khanh gia phải trọng thưởng!"

Lúc này Trần Sơ Lục lại nói: "Bệ hạ, thần chỉ là góp chút công sức múa bút, còn tướng sĩ biên quan dầm mưa dãi nắng vì Đại Tống mà thủ vệ. Thần cho rằng, người đáng được khen ngợi hơn, chính là những tướng sĩ vô danh này, nhưng lại đang gồng mình gánh vác thay cho chúng ta. Bệ hạ, chi bằng nhân cơ hội truyền chiếu thư cho Tây Lương vương, ân thưởng tiền gạo cho tướng sĩ biên quan, để úy lạo nỗi khổ thú biên!"

Một số võ tướng từng ở biên quan có mặt tại đó, nghe thấy lời này suýt chút nữa rơi lệ, lời này của Trần Sơ Lục đã nói trúng tim đen của họ. Trong cái ổ an nhàn ở Biện Kinh này, tuyệt đối không thể tưởng tượng nổi nỗi khổ của việc thủ vệ biên quan, thói quen trọng văn khinh võ càng khiến cho nhiệt huyết của vô số tướng sĩ biên quan bị ngó lơ. Trần Sơ Lục hiểu rõ, không có tướng sĩ biên quan, bài văn của hắn cũng chỉ là bài văn mà thôi.

Triệu Trinh gật đầu nói: "Binh giả, việc lớn của quốc gia. Tướng sĩ thủ biên cho triều đình, mới có thể hưởng thái bình như hôm nay, nên ban thưởng. Nhưng Trần khanh gia cũng có công không thể không kể, trẫm muốn trọng thưởng cho khanh!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:386
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.