"Ngọc bội này có lai lịch hay điển tích gì không?" Triệu Nhã tiếp tục hỏi.
"Ân sư từng kể với ta, khi ngài còn trẻ đi học, gia cảnh nghèo túng, trên người chỉ có miếng ngọc bội gia truyền này. Vì muốn đi học, ngài mang ngọc bội tới nhà một phú thương để đổi lấy chút tiền lương. Người phú thương ấy thông qua lời nói chuyện, nhìn ra ân sư có tài hoa, tiền đồ sau này vô lượng, liền bỏ ra số tiền nhiều hơn giá trị miếng ngọc gấp bội để giúp đỡ ân sư. Từ đó ân sư không còn lo ăn mặc, liền phát phẫn đọc sách."
Trần Sơ Lục cười cười nghịch miếng ngọc bội: "Miếng ngọc này nàng cũng biết chất lượng chẳng ra sao, người phú thương kia tất nhiên không xem trọng. Trước khi ân sư lên kinh đi thi, người đó đã trả lại miếng ngọc này cho ân sư. Nhưng có khắc lên đó tám chữ 'Lạc thực tư thụ, ẩm lưu hoài nguyên', lấy ý từ hai câu trong 'Chinh điều khúc' của Dữu Tín thời Nam triều là 'Lạc kỳ thực giả tư kỳ thụ, ẩm kỳ lưu giả hoài kỳ nguyên', ý bảo ân sư sau khi thành danh đừng quên quay về đền đáp quê nhà."
Triệu Nhã nghe xong câu chuyện này, tựa vào lòng Trần Sơ Lục cười: "Lạc thực tư thụ, ẩm lưu hoài nguyên, hai câu này ý nghĩa rất hay, vị phú thương đó cũng là ôm ý muốn ân sư của chàng báo đáp lại mình sao? Nhưng có thể làm đến mức này, đối với một phú thương nơi thôn dã mà nói, cũng thật đáng quý."
Hai người tựa vào nhau, im lặng một hồi, Triệu Nhã bỗng cầm miếng ngọc bội lên: "Đã có câu chuyện như vậy, chi bằng cứ dùng miếng ngọc bội này làm dẫn tử."
"Nàng muốn làm gì? Miếng ngọc bội này chứa đựng một phần tình cảm ở trong đó đấy."
"Biết ngay chàng là người như vậy mà." Triệu Nhã bĩu môi, đấm nhẹ vào ngực Trần Sơ Lục, nói: "Thiếp có cách của thiếp, sẽ không làm hỏng miếng ngọc này đâu. Trong giang hồ có một loại ngọc, gọi là Âm Dương Ngọc, chuyên dùng để hại những tiệm cầm đồ cho vay nặng lãi, bất nhân bất nghĩa."
"Âm Dương Ngọc?"
"Đúng vậy, làm Âm Dương Ngọc đều dùng loại ngọc liệu giá trị ngàn vàng. Khắc một hàng chữ lên trên, sau đó dùng một loại bột che phủ lại, rồi lại khắc một hàng chữ khác lên trên lớp bột đó, bề mặt nhìn không ra dấu vết. Nhưng lớp bột này, đợi thời gian lâu dần, sẽ tự động bong ra."
"Người trong giang hồ đem loại ngọc này cầm cố ở tiệm cầm đồ, vay một khoản tiền không lớn, hẹn thời hạn chuộc lại, nếu không chuộc được thì ngọc thuộc về tiệm cầm đồ. Tiệm cầm đồ thấy người ta cần tiền gấp, biết là người gia cảnh sa sút liền đồng ý cho vay, chỉ là lãi suất vô cùng cao, hơn nữa còn là lãi mẹ đẻ lãi con, vay được nhưng không trả nổi."
"Có thể tay không bắt được một miếng ngọc thượng đẳng, thế này là lãi lớn rồi, nếu may mắn họ trả được nợ thì họ cũng thu được lãi, tiệm cầm đồ đánh chính là bàn tính này. Nhưng đến khi tới thời hạn chuộc lại, lớp bột trên miếng ngọc đã bong ra, không còn cách nào lấy ra món đồ cầm cố ban đầu được nữa. Mất vật cầm cố, đối với tiệm cầm đồ mà nói, phải đền gấp mười, tiền chuộc cũng không lấy được, như vậy thì tiệm cầm đồ đó là kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay."
"Ồ... Hóa ra trong giang hồ lại có chuyện như vậy, vậy tại sao không mang ra, thử với mỗi tiệm cầm đồ xem sao?"
"Thứ này suy cho cùng cũng không qua mắt được lão tiên sinh, hơn nữa sau lưng mỗi tiệm cầm đồ đều có chỗ dựa. Ví như Vật Hoa Các, sau lưng là Lưu gia, ai dám đắc tội? Người giang hồ chín chết một sống, đều sẽ không dễ dàng làm chuyện tuyệt tận, nếu không thì ngay cả chín chết một sống cũng không còn."
Trần Sơ Lục hiểu ra, cầm miếng ngọc bội cười nói: "Vậy trước tiên tìm một miếng ngọc loại kém, khắc lên bốn chữ 'Trì thử ngọc giả, nãi đạo tặc dã', bên ngoài lại viết bốn chữ 'Lạc thực tư thụ, ẩm lưu hoài nguyên'. Trong nhà thường có hạ nhân mang quạt xếp ta từng dùng, hay những bản luyện chữ vứt đi ra ngoài bán, vừa hay để bọn họ mang ra bán, điều này sẽ không gây nghi ngờ."
Triệu Nhã tiếp lời Trần Sơ Lục: "Khi đối chất ở công đường, chúng ta lại dùng cách, bỏ lớp bột đi, để lộ dòng chữ bên dưới, như vậy là có thể một đòn đánh tan sự phỉ báng của kẻ khác rồi!"
"Không tồi, cứ làm vậy đi!"
Hạ nhân trong Trần phủ mang đồ của Trần Sơ Lục đi bán, đây là chuyện mọi người đều mặc định. Một chiếc quạt xếp, mang ra ngoài bán cho những tiểu thư khuê các đa tình, có thể được năm quan tiền. Khăn tay lau mặt càng bán được giá hơn, tám quan tiền, cực kỳ đắt hàng. Một tờ giấy luyện chữ viết hỏng, mang ra ngoài tính tiền theo chữ, hai chữ là một quan. Một cuốn sách Trần Sơ Lục mới viết mấy nét, loại bị vứt đi, có thể bán mười quan. Những thứ này vốn không phổ biến, vì đồ của Trần Sơ Lục đều bị các vị phu nhân lấy đi hết, thứ không dùng được phần lớn đều bị đốt. Trong đám hạ nhân Trần phủ này, có một vị Trương Lão Bá, quản lý chuồng ngựa của Trần gia, cũng là một người đứng đầu trong đám hạ nhân. Phàm là "chính phẩm" mua được ở bên ngoài, đều nằm trong tay Trương Lão Bá này.
Ngày hôm đó, Trương Lão Bá thay một bộ quần áo sạch sẽ, tới tửu lâu. Đừng nhìn Trương Lão Bá mặc áo ngắn, nhưng có rất nhiều người mặc trường bào phải chắp tay nhường chỗ cho ông. Trương Lão Bá không chút thay đổi sắc mặt, thản nhiên nói: "Ít ngày trước thời tiết tốt, Trần phủ dọn dẹp thư phòng, mang sách ra phơi nắng, rồi cất đi, tránh bị sâu mọt."
"Vâng, vâng, vài hôm trước rất thích hợp phơi sách." Đám thư sinh bên dưới gật đầu lia lịa: "Vậy dám hỏi lão trượng, khi dọn dẹp thư phòng, có thứ gì không dùng tới không?"
Trương Lão Bá đáp: "Có hai cây bút cùn, một phương nghiên mực, hai thỏi mực thừa, ngoài ra còn vài cuốn cổ thư, thiếu gia đọc đến một nửa, nói đây là ngụy tác, liền vứt đi, trên mỗi trang đều có bút phê. Nhưng hôm nay có một món bảo vật, trước đây chưa từng có. Nếu không phải đang cần tiền gấp, ta há lại mang ra bán?"
"Ồ?" Người bên dưới mắt sáng lên: "Lão trượng xin nói, là bảo vật gì?"
"Là một miếng ngọc bội, chính là vật tùy thân của thiếu gia. Hơn nữa còn là do ân sư Hồng Thanh Dương ban tặng thuở ban đầu, trong đó còn có một câu chuyện để kể..." Trương Lão Bá lấy miếng ngọc bội ra, liền kể lại câu chuyện về miếng ngọc này một lần, đây tự nhiên là do Trần Sơ Lục dạy cho ông. Kể chuyện xong, chỉ thấy những người có mặt tại đó, đều dùng ánh mắt chiêm ngưỡng nhìn miếng ngọc bội này. Trong mắt họ, đây không phải là một miếng ngọc bội, mà là một phương thánh vật!
Trương Lão Bá lại nói tiếp: "Quan vị của thiếu gia đã hiển hách hơn trước, miếng ngọc này hơi tầm thường. Thêm vào đó, mối quan hệ thầy trò của họ qua lại, có rất nhiều thứ khác ý nghĩa hơn, cho nên ngài ấy đưa miếng này cho cháu nội của ta, nhưng theo ta thấy, miếng ngọc này thà đổi lấy mấy gian nhà, mấy mẫu đất cho cháu ta thì tốt hơn, cho nên mang ra bán."
Đám đông dùng ánh mắt phức tạp nhìn Trương Lão Bá, một là hận đến ngứa răng, sao có thể lấy vật do đường đường Văn Tông ban tặng đi đổi lấy ruộng vườn? Hai là ghen tị đố kỵ, chúng ta cũng muốn tới Trần phủ làm hạ nhân!
"Lão trượng, ông ra giá đi?"
"Giá chốt, một trăm hai mươi quan!"
"Hít..." Trong số các thư sinh, đa phần đều thoái lui, chỉ còn lại vài người gia cảnh khá giả, trong đó một người còn chút đầu óc, rất nhanh đã mua miếng ngọc bội này lại. Người này mua ngọc bội, không giữ lại trong tay, quay tay bán được hai trăm quan. Ngay trong ngày hôm đó, miếng ngọc bội chuyển từ tay này sang tay khác, cuối cùng bị đẩy lên tới ngàn quan, sau cùng bị một phú thương lạ mặt mua đi, rồi từ đó không còn tin tức gì nữa.
Rất nhanh, miếng ngọc bội này xuất hiện trước mắt Trần Chấp Trung, lắc qua lắc lại, Trần Chấp Trung hừ lạnh một tiếng: "Miếng ngọc bội này đã cho Trần Sơ Lục vận may, để hắn gặp được Hồng Thanh Dương, rồi danh chấn thiên hạ. Nhưng lần này, miếng ngọc bội này lại sẽ mang vận may của hắn đi, khiến hắn thân bại danh liệt!"
"Chúc mừng Đông ông, lại trừ bỏ được một cái gai trong mắt, giải tỏa mối hận trước kia!"
Trần Chấp Trung lắc đầu: "Bỉ nhân không phải vì báo tư thù, mà là vì văn đàn trừ bỏ một kẻ tiểu nhân cầu danh trục lợi, chấn chỉnh lại phong khí lệch lạc!"
"Nghĩa cử trừ gian của Đông ông, ắt sẽ được truyền tụng làm giai thoại!"