Tống triều đại quan nhân

Lượt đọc: 2727 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 609
Không nể mặt mũi

❊ ❊ ❊

“Khởi tấu bệ hạ, Trần Chấp Trung Trần đại nhân chính là con trai của cựu Tham tri chính sự Trần Thứ, cáo bệnh từ chức, bệ hạ nên giữ lại người, nếu không e rằng có tổn hại đến thể thống đại thần.”

Cũng có bạn tốt của Trần Chấp Trung đứng ra nói thay ông ta: “Thần phụ nghị, thần cho rằng có thể để Trần Vệ úy đeo mũ mang đai nhàn cư để dưỡng bệnh.”

“Dưỡng bệnh?” Triệu Trinh cười lạnh một tiếng: “Chuyện của Trần Chấp Trung, là trẫm và Thái hậu đã bàn qua rồi. Dưỡng bệnh thì tự nhiên phải an tâm dưỡng bệnh, người ta vẫn bảo vô quan một thân nhẹ nhàng mà. Trẫm không cho các ngươi bàn chuyện Trần Chấp Trung, các ngươi bàn bạc một chút xem, người nào có thể thay thế làm Trần thị giảng.”

Đến đây thì người dưới đã hiểu rõ, thiên tử đã quyết ý như thế, Trần Chấp Trung e là phải xui xẻo đến cùng rồi. Chỉ thấy người của Lại bộ, Lễ bộ bước ra tấu: “Khởi tấu bệ hạ, nhân tuyển Thị giảng là việc trọng yếu, thà thiếu còn hơn ẩu, thần bọn họ nhất định sẽ dốc hết tâm lực tìm kiếm người học thức nhã nhặn uyên bác cho bệ hạ.”

Triệu Trinh lúc này mới gật đầu, nhìn quanh quần thần nói: “Tiên đế từng dạy trẫm, thân hiền thần, xa tiểu nhân, lại dạy trẫm, la, lừa, ngựa, bò, mỗi loại súc vật đều có công dụng của nó. Có vài loại súc vật, lúc cần phải gánh nặng, thì lại dở chứng không làm nữa, loại súc vật này chỉ có nước giết thịt.”

Những lời này, khá giống đạo “trung dụng” của Trần Sơ Lục, chúng thần nghe xong, không khỏi run sợ, trong lòng đều nghĩ, thiên tử ngày càng thông tuệ, quân uy ngày càng thành hình. Nhưng ngoài mặt thì chỉ đồng thanh nói: “Bệ hạ thánh minh.”

Triệu Trinh lại nói: “Nghe nói cống thần Tây Lương muốn gặp trẫm, tuyên hắn vào đi!”

Lễ bộ dẫn lễ quan dẫn cống thần Tây Lương vào, điển nghi lớn tiếng hô: “Tuyên cống thần Tây Lương Thác Bạt Lực vào điện!”

“Quỳ.”

“Bái. Tái bái.”

Thác Bạt Lực quỳ xuống giữa đại điện, bên trái bên phải mỗi bên có một người. Bên trái là một lão già trông có vẻ giảo hoạt tinh hãn, bên phải chính là người thanh niên mà Trần Sơ Lục đã thấy hôm đó. Ngoài họ ra, người của Tứ Di quán cũng ở một bên, Thác Bạt Lực lẩm bẩm nói gì đó, Tứ Di quán cũng lên tiếng nói: “Đại Tống Hoàng đế, chí nhân chí thánh, chăn dắt vạn dân, văn thành võ đức, thiên thu vạn đại, bốn phương tới chầu!”

Những lời này hầu như đều giống nhau, Tây Lương cũng vậy, Cao Ly cũng thế, hay là những phiên bang tiểu quốc khác cũng vậy, ngoại trừ Đại Liêu ra, cơ bản đều là bộ từ này, sau đó dùng ngôn ngữ khác nhau nói ra. Đại Liêu thì khác, ít nhất là sau Thiền Uyên chi minh thì khác, hai bên đều là Hoàng đế, Đại Tống là anh, nó là em.

Triệu Trinh kể từ sau lần hội kiến sứ thần trước, đối với những lời này sớm đã không còn cảm giác, nhưng nhìn bộ dạng này, Triệu Trinh hình như vẫn chưa biết chuyện Tây Lương chiến thắng Thổ Phồn.

“Tây Lương vương Lý Đức Minh vì triều đình Đại Tống trấn thủ biên quan, phía tây đánh Thổ Phồn, phía bắc chống Hồi Hột, hiện nay Tây Lương đại hạn, quân nhu dân dụng đều thiếu thốn. Mong bệ hạ rủ lòng thương, ban cho một triệu thạch lương thực, cứu bách tính Tây Lương thoát khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng. Bệ hạ nhân đức, chiếu rọi bốn phương, Long Thước cửu trùng!”

Người của Tứ Di quán dịch như vậy, nghe ra thì cống thần Tây Lương này, còn coi là biết điều, không quá quắt. Nhưng đây là thông qua miệng của Tứ Di quán nói ra, tự động lọc bỏ những câu kiểu như “Lão tử muốn lương”, biến thành “Mong bệ hạ rủ lòng thương”, không nói gì khác, chỉ riêng từ Long Thước cửu trùng kia, tiếng Tây Lương của họ làm sao có thể có? Thực tế lời của cống thần Tây Lương đó, tuyệt đối sẽ không “nho nhã hòa nhã” như vậy.

Thời Tùy Dạng Đế, đảo Oa dâng thư nói, thiên tử nơi mặt trời mọc gửi thư cho thiên tử nơi mặt trời lặn không sao chứ, Tùy Dạng Đế lập tức trở mặt, man di nhỏ bé, còn dám ngang hàng với thiên tử Trung Nguyên? Sau này còn có loại vô lễ như vậy, thì không cần vào cống nữa. Sứ thần kẹp ở giữa rất gấp gáp, thế là trong thư gửi cho Tùy Dạng Đế, dùng tự xưng man di, khi về nước, thì dùng xưng hô thiên tử, cuối cùng hai bên đều rất vui vẻ.

Nhưng người của Tứ Di quán đang dịch dịch, Thác Bạt Lực đột nhiên rất không vui, giơ tay ngăn người Tứ Di quán lại, còn vội vàng xua tay.

Thấy bộ dạng này, Triệu Trinh bèn hỏi: “Sao vậy, cống thần này có lời gì đặc biệt muốn nói sao?”

Thái hậu nhìn thấy cảnh này, ngược lại lại thả lỏng. Nếu như Thác Bạt Lực này quy quy củ củ cầu triều đình cứu trợ thiên tai, thì chưa biết chừng lại chôn giấu âm mưu gì sâu hơn.

Triệu Trinh hỏi, người Tứ Di quán ấp a ấp úng, cống thần Tây Lương lại nói vài câu, người đứng sau bên trái hắn bước ra: “Khởi tấu bệ hạ, người Tứ Di quán không hề dịch hết lời của chúng thần, thần thông Đảng Hạng ngữ, Hán ngữ, tự xin thay bệ hạ truyền đạt đề nghị của Tây Lương vương.”

Thực ra mà nói, trong Đảng Hạng có rất nhiều người biết nói Hán ngữ. Nhưng theo quy củ, họ phải dùng ngôn ngữ bản tộc mình để nói, nhằm biểu thị sự phân biệt giữa mình với Đại Tống.

Triệu Trinh gật gật đầu: “Đã như vậy các ngươi có thể nghe hiểu, trẫm liền cho phép các ngươi tự bày tỏ những gì cần thiết.”

Lão già tinh hãn bên cạnh Thác Bạt Lực, bước lên một bước nói: “Vừa nãy đại nhân chúng ta nói, Tây Lương vương Lý Đức Minh trong cuộc chiến với Thổ Phồn đã đại thắng, khiến hai bộ Thổ Phồn tám vạn người đầu hàng, cùng làm bách tính Đại Tống. Nhưng Tây Lương gặp hạn hán, thiếu thốn lương thực, khẩn cầu triều đình ban cho một triệu thạch. Vừa rồi người Tứ Di quán này, không hề bẩm báo công tích Tây Lương chiến thắng Thổ Phồn cho bệ hạ.”

Người của Tứ Di quán run cầm cập, quỳ xuống nói: “Tội thần muôn chết.”

Lời của người Tây Lương khiến cả triều văn võ, đều bàn tán xôn xao lên. Tây Lương đại bại Thổ Phồn, nếu như mang theo dư uy thắng lợi nam hạ cướp bóc, chắc chắn sẽ khiến khói lửa liên miên.

Triệu Trinh cũng lộ ra một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, ông chậm rãi nói: “Tây Lương vương Lý Đức Minh trận này có công, trẫm nhất định sẽ khen thưởng. Nhưng việc cứu trợ thiên tai, trẫm đã phái đại thần cùng các ngươi bàn bạc, vì sao các ngươi hết lần này tới lần khác từ chối?”

“Đại thần bệ hạ phái đến, không hề có thành ý, năm lần bảy lượt đưa ra những yêu cầu quá quắt, đây là làm lạnh lòng Tây Lương vương, xin thứ lỗi thần không thể đồng ý.”

Triệu Trinh nhìn Thái hậu một cái, chỉ xuống dưới quát: “Đại thần trẫm phái đến, lời nói cũng như lời trẫm nói, hắn nơi nơi suy nghĩ cho bách tính Tây Lương, có thể gọi là chí thành chí nghĩa, sao lại có yêu cầu quá quắt? Các ngươi thay mặt Tây Lương vương nhiều lần từ chối, rốt cuộc là có tâm tư gì, là muốn ly gián trẫm và Tây Lương vương? Si tâm vọng tưởng!”

Lão già bên trái Thác Bạt Lực bị lời này làm kinh sợ, lùi lại một bước, người thanh niên bên phải Thác Bạt Lực lẩm bẩm vài câu, lão già đó bước lên nói: “Sự suy đoán của bệ hạ, thật là hài hước, nhưng bọn ta dù là đại diện Tây Lương vương tới đòi lương thực, nếu như không cho... thì mười vạn thiết kỵ Tây Lương đang chờ đợi ở biên quan Đại Tống, sẽ uống ngựa bên bờ Biện Hà!”

Hít, lá gan thật lớn, không chỉ muốn nam hạ, còn muốn đánh tới tận Biện Kinh!

Đến đây thì, cả triều văn võ không còn im lặng nữa, lần lượt bước ra quở trách, một đại thần đứng ra, dùng triều hốt chỉ vào ba tên cống thần Tây Lương nói: “Các ngươi lũ man di, cũng dám tới Biện Kinh, mười vạn kỵ binh thì sao, dạy cho các ngươi có đi mà không có về!”

“Bệ hạ, thần xin đem ba tên này phạt nặng bốn mươi trượng, để bọn chúng đổi người khác tới đàm phán!”

“Đánh thì đánh, Tây Lương chẳng qua là lũ man di mà thôi!”

Thác Bạt Lực ba người, đối mặt với sự quở trách phẫn nộ của cả triều văn võ, lại chẳng có chút sợ hãi nào, ngược lại vì một hòn đá này của mình làm dấy lên ngàn tầng sóng mà đắc ý vô cùng.

Triệu Trinh ngồi trên ngai vàng, lại nhìn Thái hậu một cái, trong ánh mắt toàn là cầu cứu. Lần xử lý quân quốc đại sự này, lại làm hỏng rồi, vốn dĩ ông chỉ muốn quở trách vài câu, gọt bớt uy phong của ba tên này, rồi cho lương thực, dẫu sao cũng để lại cho mình chút thể diện. Nhưng bây giờ xem ra, ba tên này chẳng những vô sỉ đòi lương thực, còn chẳng muốn cho ông chút thể diện nào.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:386
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.