Tống triều đại quan nhân

Lượt đọc: 2760 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 644
Quốc sĩ vô song

❊ ❊ ❊

"Quốc sĩ vô song?"

Trần Sơ Lục, Trương Xa đều chấn động. Bốn chữ này, chính là vinh dự to lớn tột cùng!

Thế nào là quốc sĩ? Tài đức của sĩ tử che lấp cả một nước thì gọi là quốc sĩ! Thế nào là quốc sĩ vô song? Hàn Tín trong Hán sơ tam kiệt, có thể nói là quốc sĩ vô song!

"Thần nào dám nhận!" Trần Sơ Lục vội vã xua tay, bảo hắn so với Hàn Tín ư, hắn có tự biết mình, bản thân ngay cả một ngón tay của Hàn Tín cũng không so nổi.

"Không có bốn chữ này thì không thể ban thưởng." Thái hậu không cho phép nghi ngờ mà nói: "Bảo hộ Thiếu đế đăng cơ, vỗ an nạn hạn hán ở Ứng Thiên, trù tính thủy sư Đại Tống, phẫn nộ khiển trách Tây Lương Vương, kế sách làm loạn Tây Lương... mấy chuyện này nói ra, cái nào chẳng là công huân lưu danh sử sách? Thật ra, còn có điều người đời không biết, lại càng có điều ngay cả ngươi cũng không biết."

"Còn có điều thần không biết ư?"

"Đúng vậy, sau khi Lĩnh Nam an ổn, chư di hải ngoại đều cúi đầu xưng thần, phái sứ giả vào cống nạp. Quốc độ phía nam Đại Lý cũng có người dâng lễ vật, Đại Lưu Cầu và Tiểu Lưu Cầu đã dâng quốc thư muốn làm thuộc thần. Ngoài ra, Cao Ly quốc vương còn muốn gả ái nữ cho ngươi, để cầu đôi bên đồng minh cùng hưởng lợi ích, nhưng đã bị ai gia từ chối rồi."

Trần Sơ Lục nghe vậy giật mình, Cao Ly muốn gả người cho mình à? Mấy cô nàng bên đó, hình như cũng không tệ lắm nha, sao lại từ chối rồi chứ?

Trương Xa ở bên cạnh nhìn Trần Sơ Lục, chẳng hề che giấu sự ghen tị trong mắt. Chỉ thấy Trần Sơ Lục lại chắp tay nói: "Bẩm Thái hậu, chỉ nguyện ân vinh của thần, khiến cho kẻ sĩ có tri thức trong thiên hạ, đều nguyện vì triều đình mà gan óc lầy đất."

Triều đình thuật lại công lao, đem tất cả công lao lớn nhỏ của Trần Sơ Lục viết lên Đệ báo, thông tri cho quân dân các phương, sau đó chế biển ngạch, ban cho Trần Sơ Lục danh hiệu "Quốc sĩ vô song"!

Bốn chữ vừa ra, cả nước kính ngưỡng!

"Ai bảo Trần Sơ Lục chỉ biết nói suông làm việc? Những công lao ở trên này, ai có thể làm nổi một việc chứ?"

"Vận may ư? Hê hê, bảo hộ Thiên tử đăng cơ, có lẽ là vận may, nhưng những việc còn lại thì cái nào là vận may? Người làm những việc đó, đâu chỉ có mình Trần Sơ Lục?"

"Trần Sơ Lục thực là tấm gương của sĩ tử thiên hạ!"

Bốn chữ "Quốc sĩ vô song" vừa xuất hiện, những kẻ muốn mưu hại Trần Sơ Lục, những kẻ tưởng có thể lật đổ được Trần Sơ Lục, những kẻ cho rằng sau lưng Trần Sơ Lục không có ai chống đỡ, đều phải cân nhắc kỹ càng cho kỹ.

Tuy quan không thăng một cấp, bạc không thêm một lạng, nhưng địa vị của Trần Sơ Lục trong quan trường đã vô cùng vững chắc. Trải qua Kinh diên biện kinh nói ra chủ trương của mình, lại thêm bốn chữ "Quốc sĩ vô song" này, danh hiệu Văn tông của Trần Sơ Lục đã hoàn toàn vững chãi.

Một Văn tông trẻ tuổi như vậy, trước nay chưa từng có!

Các học tử lưu luyến ở thư phường, thi xã, những người tôn sùng Trần Sơ Lục, đã tổng kết học thuyết của Trần Sơ Lục, gọi là "Trần học", lại đem văn tập của Trần Sơ Lục biên soạn thành "Trần Tử văn tập".

Trên triều đường, các nhà thanh đàm thấy Trần Sơ Lục, không dám đối mặt tranh luận với hắn nữa. Sự tình đến nay, chủ trương của tự thân Trần Sơ Lục cơ bản không còn nhiều chỗ để công kích.

Trong đám thanh lưu, ngoài các nhà thanh đàm ra, những người còn lại đối với Trần Sơ Lục chỉ là hiểu lầm, bộ phận người này, lúc này cũng không thể không nhìn thẳng vào chủ trương của Trần Sơ Lục.

Họ cầm lấy "Trần Tử văn tập", cùng với chủ trương bản thân đang giữ để đối chiếu, cuối cùng còn phát hiện học thuyết của chính mình cũng có đột phá, bèn lần lượt viết văn phê bình bài viết của Trần Sơ Lục. Lời phê bình này không phải đơn thuần là chửi bới chỉ trích, mà là có chỗ không đồng ý, cũng có chỗ đồng ý, ví dụ như câu "Tứ vi" của Trần Sơ Lục, liền được văn đàn tổng kết là căn bản của Trần học.

Đối với câu "Tứ vi", trên văn đàn lại đồng lòng khen ngợi một cách kỳ lạ. Cho dù là những người thanh lưu bài xích công lợi cực độ, cũng viết câu "Tứ vi" xuống, dặn dò môn sinh của mình rằng, nếu như "Nội thánh ngoại vương" không thể thực hiện, thì có thể đạt được một trong bốn câu này, cũng coi như không phụ cuộc đời này.

Nhưng cũng không hoàn toàn là khen ngợi, vẫn có rất nhiều người cố chấp với ý kiến của mình, nhưng điều đó không còn quan trọng nữa, họ thấy Trần Sơ Lục chỉ có thể đi đường vòng. Cho dù có đụng mặt, cũng phải cung kính hành lễ. Không hành lễ ư? Hê, để cho đám đọc sách ở Biện Kinh biết được, ngày mai trước cửa nhà kẻ này chính là những đống dạ hương...

Trần Sơ Lục tai thính mắt tinh, ngoài bảy lần Kinh diên mỗi tháng ra, thì toàn tâm nghiên cứu hỏa khí và lo lắng chuyện báo xã.

Sau Trung thu, Khai Phong phủ thí cũng đã hạ màn, Trần Sơ Lục tuy treo danh tuần khảo, nhưng thực tế không hề xuất hiện. Tuy nhiên, trước đó đã có phong ba Vương Chí Ân mua đề thi, lần Khai Phong phủ thí này đặc biệt nghiêm ngặt, trôi qua yên ổn là được rồi.

Sau Khai Phong phủ thí, phải đợi đến tháng Ba năm sau mới có Xuân vi, trong khoảng thời gian này, phàm là những học tử có may mắn được tham gia Lễ bộ thí, đều giao du ở trong Biện Kinh. Thế nhưng ở Biện Kinh, thi xã nào là nóng bỏng tay nhất? Đó chẳng phải là Tứ vi thi xã sao...

Trần Sơ Lục vẫn là xã trưởng của Tứ vi thi xã, ngày thường do Từ Lương Tuấn và Hà Kiện Kinh hai người lo liệu xã vụ. Lần trước khi về kinh, sĩ tử Biện Kinh nghị luận thi xã bị người đọc sách Giang Nam nắm giữ, Trần Sơ Lục khi đó ra lệnh bầu bổ sung thêm một vài xã phó miền Bắc, bổ sung thêm một vài xã viên miền Bắc, nghị luận kiểu này mới lắng xuống.

Lần "Quốc sĩ vô song" này xác định danh hiệu Văn tông, danh tiếng của Tứ vi thi xã cũng tăng lên rất nhiều, Từ Lương Tuấn và Hà Kiện Kinh nói với Trần Sơ Lục rằng có rất nhiều người đọc sách muốn nhập xã. Trần Sơ Lục lại quyết đoán không cho phép, nói rằng hiện nay Tứ vi thi xã danh tiếng đã lớn, không thể tùy ý cho thêm xã viên nữa.

Ý nghĩ của Trần Sơ Lục là cảm thấy nếu xã viên quá đông, dễ gây sự chú ý của triều đình. Đến lúc đó bị gán cho cái danh kết bè kết đảng, thì không phải là điều Trần Sơ Lục mong muốn.

Xã viên thì đương nhiên phải là người có thể góp sức cho thi xã, những kẻ chiêu rước tai tiếng cho thi xã, những kẻ ở thi xã hỗn ngày qua tháng, lấy vào đương nhiên vô dụng. Tứ vi thi xã phát triển đến nay, xã viên hơn hai trăm, giai đoạn đầu đều là do mấy vị xã phó nghiêm túc tuyển chọn, cho nên đến nay vẫn chưa xuất hiện kẻ gian nịnh nào.

Nhưng có nhiều người muốn gia nhập như vậy, Trần Sơ Lục nếu cự tuyệt tất cả, thì cũng có chút lạnh nhạt với tâm ý của mọi người, bèn dặn dò Từ Lương Tuấn, Hà Kiện Kinh rằng, muốn gia nhập thi xã, ít nhất phải có công danh Cử nhân, nếu có văn danh, từng xuất bản sách gì, hoặc giả là từng có một hai tác phẩm nổi tiếng, thì cũng có thể gửi qua xem thử.

Đợi Trần Sơ Lục xem xong bài viết, lại do hắn đích thân tiếp kiến người đó, xem phẩm hạnh thế nào, nếu là kẻ tài đức vẹn toàn, mới cho phép nhập xã. Như vậy vừa có thể tránh được những kẻ gian nịnh mượn danh tiếng của Trần Sơ Lục làm việc xấu, cũng có thể tập hợp một đám người có tiền đồ dưới trướng của mình.

Thử nghĩ mỗi năm ba trăm Tiến sĩ, nếu có hai trăm người dưới trướng Tứ vi thi xã, như vậy mười năm sau, chẳng phải cả triều đại thần đều là xã hữu hay sao?

Thanh Hoa, Bắc Đại tại sao lại trâu bò? Một trong những nguyên nhân quan trọng, đó chính là xã hữu do họ bồi dưỡng ra rất trâu bò.

Bài viết nhiều lên, Trần Sơ Lục cũng xem không xuể, bèn chia cho hơn mười vị xã phó xem. Âu Dương Tu và những người khác đang toàn lực chuẩn bị Tỉnh thí, xem bài viết của người khác, nếu có thể viết ra lời phê bình xuất sắc, đối với việc viết văn của bản thân cũng có sự giúp đỡ cực lớn.

Người yêu cầu gia nhập Tứ vi thi xã vốn dĩ đã rất nhiều, phía Trần Sơ Lục thả lời ra, nhất thời thư tự tiến cử, bài viết tự tiến cử giống như lá rụng bị gió thu cuốn lên, ào ào đổ vào cửa lớn của Tứ vi thi xã. Trần Sơ Lục đã nói, yêu cầu thấp nhất là Cử nhân, nhưng nếu có bài văn hay, không giới hạn ở Cử nhân.

Đám văn nhân này ai mà chẳng tự cao tự đại?

Thế là, ai cũng đem bài viết gửi tới. Hơn nữa, sau khi có ngưỡng cửa, đám người đọc sách trẻ tuổi ở Biện Kinh, đều lấy việc gia nhập Tứ vi thi xã làm vinh dự.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:386
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.