Con Lắc Foucault

Lượt đọc: 139 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
61

❊ ❊ ❊

Bộ Lông Cừu Vàng do một con Rồng ba đầu canh giữ, Đầu thứ nhất của nó sinh ra từ Nước, Đầu thứ hai sinh từ Đất, Đầu thứ ba sinh ra từ Không Khí. Ba Đầu ấy buộc phải thuộc về một con Rồng duy nhất và vô cùng hùng mạnh, kẻ sẽ ăn tươi nuốt sống tất cả các Rồng khác.

− Jean d’ Espagnet, Arcanum Hermeticae PhiLosophiae Opus,

1623, tr. 138

Tôi gặp lại nhóm của mình và kể cho Agliè tôi đã nghe lỏm được đôi điều về một cuộc tụ họp.

“A ha,” Agliè nói, “thú vị quá! Nhưng tôi hiểu. Đã dấn thân vào những chuyện huyền bí hermetic, các bạn muốn bới tìm cho ra tất tần tật về chúng. Chà, theo như tôi được biết, tối nay có lễ thụ giáo của một thành viên mới của Dòng cổ xưa và Được công nhận của Hồng hoa Thập tự.”

“Chúng ta tới xem được không?” Garamond hỏi.

“Không đâu. Các bạn không được phép. Các bạn không nên. Nhưng chúng ta sẽ hành động như những nhân vật trong thần thoại Hy Lạp chiêm ngưỡng thứ mà họ bị cấm nhìn, và chúng ta sẽ mạo hiểm đối diện với cơn thịnh nộ của các vị thần. Tôi sẽ cho phép các bạn lén nhìn một cái.”

Ông ta đưa chúng tôi tới một cầu thang hẹp dẫn đến một hành lang tối, kéo một tấm rèm sang bên, và qua một cửa sổ có chấn song chúng tôi có thể ghé nhìn xuống căn phòng bên dưới được thắp sáng bằng những lò than rừng rực cháy. Tường phủ gấm Đa-mát thêu hình hoa súng và ở tít cuối phòng là cỗ ngai vàng nằm dưới một tấm trướng viền vàng. Một bên ngai có một mặt trời, bên kia là mặt trăng, cả hai đều được đỡ trên giá ba chân và cắt từ bìa cứng hoặc bằng chất liệu nhựa nào đó, đường nét thô kệch, phủ giấy thiếc hay lá kim loại gì đó, sắc vàng và bạc, tất nhiên, nhưng hiệu quả, bởi vì cả hai đều quay tít dưới tác động của ngọn lửa từ một lò than. Trên bức trướng, một ngôi sao khổng lồ thả từ trên trần xuống, nạm đá quý hoặc có thể là những mẩu thủy tinh rực sáng. Trần nhà phủ gấm Đa-mát màu xanh lơ đính những ngôi sao bạc lớn.

Phía trước ngai vàng là một bàn dài trang trí cành cọ. Trên bàn đặt một thanh kiếm, và giữa ngai vàng với chiếc bàn là một con sư tử nhồi bông, mõm há ngoác. Hẳn ai đó đã luồn một bóng đèn đỏ vào trong đầu nó bởi vì đôi mắt nó phát sáng, chói lọi, và dường như từ họng phun ra lửa. Vật này hẳn phải là tác phẩm của Signor Salon, tôi thầm nghĩ và nhớ lại những vị khách kỳ dị mà ông ta nhắc tới lần ở trong mỏ than Munich.

Bramanti ngồi bên bàn, bận tunic đỏ tươi và áo lễ thêu màu lục, áo choàng trắng tua rua vàng, thánh giá sáng lấp lánh trên ngực, đầu đội chiếc mũ hao hao như mũ tế của giám mục, trang trí bằng một chiếc lông vũ hai màu đỏ trắng. Phía trước ông ta, khoảng hai mươi người đứng dàn theo kiểu thầy tu, cũng mặc áo tunic đỏ nhưng không có áo lễ. Trên ngực họ đều đeo một mề đay vàng mà tôi nghĩ mình nhận ra: tôi nhớ tới một bức chân dung Phục hưng, cái mũi Habsburg to bự, và con cừu lạ lùng bị treo ngang thắt lưng, bốn chân thõng xuống. Họ phục sức cho mình bằng những mô phỏng, không tệ, theo Dòng Bộ Lông Cừu Vàng.

Bramanti đang nói, tay giơ cao như đang đọc kinh, và những người khác chốc chốc lại đáp lời. Rồi Bramanti giơ thanh gươm lên, và những người kia lôi từ trong áo tunic ra dao găm hoặc dao rọc giấy, giương lên cao. Đến đây thì Agliè hạ rèm xuống. Chúng tôi đã thấy quá nhiều.

Chúng tôi chuồn đi với bước chân của Báo Hồng (như cách Diotallevi mô tả; anh ta đặc biệt cập nhật với những sự xuyên tạc văn hóa pop) và thấy mình quay lại khu vườn, đôi chút hụt hơi.

Garamond bị choáng ngợp. “Nhưng họ là... Hội Tam điểm phải không?”

“Thế Hội Tam điểm có nghĩa là gì?” Agliè đáp. “Họ là những cao nhân của một dòng hiệp sĩ lấy cảm hứng từ Hội Thập tự Hoa hồng, và gián tiếp bởi các hiệp sĩ dòng Đền.”

“Nhưng điều ấy thì có liên quan gì tới Hội Tam điểm?” Garamond lại hỏi.

“Nếu điều các bạn nhìn thấy có gì chung với Hội Tam điểm, thì đó là thực tế rằng nghi thức của Bramanti cũng là một trò tiêu khiển của các chính trị gia tỉnh lẻ và giới chuyên môn. Ngay từ đầu đã là như vậy: Hội Tam điểm là một sự khai thác kém cỏi truyền thuyết dòng Đền. Và đây là biếm họa của một biếm họa. Trừ một việc rằng các ông đó coi việc này là cực kỳ nghiêm túc. Chao ôi! Thế giới đang đầy ứ những hội viên Thập tự Hoa hồng và hiệp sĩ dòng Đền như những người mà các bạn thấy tối nay. Các bạn không được phép trông đợi bất kỳ khải thị nào ở họ, mặc dù trong số đó đôi khi ta cũng có thể tìm được một người đã được khai tâm đáng để đặt lòng tin.”

“Nhưng rốt cục ông vẫn ở chung với họ,” Belbo nói, không hề châm chọc, như thể vấn đề này liên quan tới cá nhân anh ta. “Ông tin vào những người nào? Hoặc là ông đã từng tin?”

“Không ai cả, tất nhiên. Trông tôi giống một kẻ nhẹ dạ sao? Tôi đánh giá họ với sự khách quan lạnh lùng, thấu hiểu, hứng thú của một nhà thần học khi quan sát đám đông Naples đang hò hét mong đợi vào phép màu của San Gennaro. Đám đông đứng ra làm chứng cho một đức tin, một nhu cầu sâu thẳm, và nhà thần học thơ thẩn đi giữa đám đông đang đổ mồ hôi, rớt dãi kia bởi vì anh ta có thể gặp ở đó một vị thánh chưa ai biết tới, người mang một sự thật cao hơn, một người có khả năng đem lại một giải thích mới về bí ẩn của Chúa Ba ngôi. Nhưng Chúa Ba ngôi là một chuyện, San Gennaro là chuyện khác.”

Không thể moi một câu trả lời trắng đen rõ ràng từ ông ta. Tôi không biết phải xác định chuyện này thế nào - thái độ hoài nghi hermetic? sự nghi ngờ các nghi thức tế lễ? - sự vô tín cao độ này dẫn ông ta tới việc thừa nhận chân giá trị của tất cả những mê tín mà ông ta khinh miệt.

“Điều này đơn giản thôi,” ông ta đang nói với Belbo. “Nếu các hiệp sĩ dòng Đền, những hiệp sĩ dòng Đền thực thụ, quả thực đã để lại một bí mật và quả thực đã tạo ra một dạng kế tục, vậy thì cần phải tìm cho ra họ, và cần phải tìm họ ở những nơi họ dễ dàng ngụy trang nhất, mà một cách ngụy trang tốt là tạo ra các nghi lễ và huyền thoại đặng có thể rộng cẳng tung hoành mà không bị ai nhìn ngó, giống như cá ở trong nước. Cảnh sát làm gì khi kiếm tìm tên đại ác, bộ não thiên tài ác độc? Họ đào xuống những tầng sâu hơn, mấy ổ gian phi khét tiếng nhung nhúc những tên ma cà bông tầm thường vốn không bao giờ tưởng tượng ra nổi những tội ác cường đại mà cái thiên tài đen tối đang bị cảnh sát săn lùng kia vẫn tạo ra. Tên trùm khủng bố làm gì để tuyển người mới? Hắn lùng kiếm và tìm ra họ ở chỗ nào? Hắn lượn trong sào huyệt của những tên nổi loạn nửa vời, những kẻ đồng chí hướng vốn chẳng bao giờ có can đảm làm thật nhưng lại công khai bắt chước tác phong của thần tượng chúng theo. Ánh sáng bị che đậy tốt nhất là nên tìm trong lửa cháy, hoặc trong nhát chổi, nơi mà sau ánh rực chói, ngọn lửa tiếp tục âm ỉ dưới những cành củi, dưới rác rưởi bị giày nát. Còn chỗ trốn nào tốt cho hiệp sĩ dòng Đền thực thụ hơn là trong đám đông những chân dung biếm họa của anh ta?”

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.