Con Lắc Foucault

Lượt đọc: 177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
62

❊ ❊ ❊

Ta coi các hội nhóm là Druid nếu tên gọi hoặc các tôn chỉ của họ có tính Druid hoặc những người thụ giáo của họ được đạo Druid truyền cảm hứng.

− M. Raoult, Les druides. Les sociétés initiatiques celtes contemporaines, Paris, Rocher, 1983, tr. 18

Thời khắc nửa đêm gần tới và theo chương trình của Agliè thì ngạc nhiên thứ hai của buổi tối đang chờ chúng tôi. Ra khỏi khu vườn, chúng tôi tiếp tục hành trình xuyên qua những ngọn đồi.

Hai xe chạy được khoảng bốn lăm phút thì Agliè yêu cầu đỗ tấp vào bìa rừng. Ông ta bảo chúng tôi phải cuốc bộ xuyên qua vài bụi cây thấp để đến một khoảng rừng trống, không có con đường hay lối mòn nào.

Chúng tôi tiến bước, dò dẫm mở đường qua những bụi cây và dây leo, giày trượt lên lá mục và rễ cây đầy bùn trơn tuột. Thi thoảng Agliè bật đèn pin tìm đường nhưng chỉ trong một giây thôi bởi vì ông ta nói chúng tôi không nên để những người chủ lễ phát hiện ra. Diotallevi bình luận một câu - tôi không nhớ chính xác là gì, một điều gì đó về Cô bé quàng khăn đỏ - và Agliè, với vẻ căng thẳng trong giọng nói, yêu cầu anh ta im lặng.

Khi sắp luồn qua hết bụi cây, chúng tôi nghe thấy tiếng nói. Cả nhóm đã tới rìa một khoảng rừng trống được chiếu sáng bởi ánh đuốc xa xa, cũng có khi là đèn tạ ơn, thứ ánh sáng chập chờn ở tầm mặt đất, nhợt nhạt và ánh bạc, như một thứ khí gas đang cháy với cái lạnh giá hóa học trong những bong bóng trôi nổi trên mặt cỏ. Agliè bảo chúng tôi đứng yên tại đó trong vòng che chắn của bụi rậm và náu mình chờ đợi.

“Một chốc nữa các nữ tu sẽ tới. Những nữ tu Druid. Đây là một lễ cầu gọi người trinh nữ vũ trụ vĩ đại Mikil. Thánh Michael là một phiên bản mô phỏng phổ biến của người Cơ đốc giáo, và không phải vô tình vị thánh này là một thiên thần, vậy nên lưỡng tính, vì thế mà có thể thay thế vị trí của một thánh nữ...”

“Họ là người ở đâu?” Diotallevi thầm thì.

“Nhiều nơi: Normandy, Na Uy, Ireland... Đây là một sự kiện rất đặc biệt, và đây là nơi thích hợp cho buổi lễ.”

“Tại sao?” Garamond hỏi.

“Có những nơi chứa nhiều linh khí hơn những nơi khác.”

“Nhưng họ là ai, trong đời thực ấy?”

“Người thường. Thư ký, nhân viên bảo hiểm, nhà thơ. Những người mà ngày mai các bạn có thể chạm mặt và không nhận ra.”

Giờ chúng tôi có thể thấy một nhóm ít người chuẩn bị tiến vào khoảng trống. Tôi nhận ra rằng ánh sáng lân tinh bắt nguồn từ những chiếc đèn nhỏ mà các nữ tu nâng trên tay. Trước đó chúng có vẻ ở tầm sát mặt đất bởi vì khoảng rừng trống này nằm trên đỉnh một ngọn đồi; các nữ tu Druid trèo lên từ dưới kia và đang tiến tới đỉnh đồi bằng phẳng, quang quẻ. Họ mặc áo tunic trắng phấp phới bay trong gió nhẹ. Họ đứng quây thành hình tròn; ở giữa có ba người chủ tế.

“Đó là ba hallouine của Lisieux, Clonmacnoise và Pino Torinese,” Agliè nói. Belbo hỏi vì sao phải là ba nơi này. Agliè nhún vai: “Không nói nữa. Chúng ta phải im lặng đợi. Tôi không thể tổng kết cho các bạn trong vài lời toàn bộ nghi lễ và thứ bậc tôn giáo của huyền học Bắc Âu. Hãy tự hài lòng với những gì tôi có thể cho các bạn biết. Nếu tôi không cho các bạn biết thêm, đó là bởi tôi không biết... hoặc không được phép nói. Tôi phải tôn trọng một số lời thề về sự riêng tư.”

Ở trung tâm khoảng đất trống, tôi nhận thấy có một đống đá gợi nghĩ tới một mộ đá. Có lẽ chính vì có những hòn đá ấy mà khoảnh rừng này được chọn. Một trong những người chủ lễ trèo lên mộ đá và thổi một cây kèn trômpet. Thậm chí còn hơn cả cây trômpet mà chúng tôi đã thấy vài giờ trước, nó giống như một cây kèn trong hành khúc khải hoàn trong vở Aida. Nhưng âm thanh nó phát ra nghèn nghẹt và mang màu sắc của đêm nghe như từ xa vẳng lại. Belbo chạm vào tay tôi: “Cái kia là ramsing, tù và của những tên sát thủ Thug quanh cây bồ đề thiêng...”

Không nhận ra rằng anh ta đang đùa cợt để kiềm chế những liên tưởng khác, câu đáp của tôi thật tàn nhẫn, và hẳn nó chọc sâu thêm vào vết thương. “Nếu dùng bombardon thì chắc chắn là kém mầu nhiệm hơn,” tôi bảo.

Belbo gật đầu. “Phải, họ ở đây chính vì họ không muốn bombardon,” anh ta đáp.

Có phải trong chính tối hôm ấy anh ta bắt đầu thấy một mối liên hệ giữa những giấc mơ riêng tư của mình và điều đã đang xảy ra với anh ta trong những tháng đó?

Agliè không biết chúng tôi nói gì nhưng nghe thấy chúng tôi đang thì thào. “Đó không phải tiếng cảnh báo hay triệu mời,” ông ta giải thích, “mà là một loại siêu âm để thiết lập kết nối với những dòng ngầm dưới đất. Các bạn thấy đấy, giờ các nữ tu đang nắm tay nhau đứng thành vòng tròn. Họ đang tạo ra một bộ tích điện sống để thu thập và tập trung những rung chấn. Đến lúc đám mây xuất hiện rồi...”

“Đám mây nào?” tôi thì thầm.

“Thánh truyền gọi chúng là đám mây xanh. Đợi chút...”

Tôi không trông đợi gì một đám mây xanh thật. Tuy nhiên, gần như ngay lập tức, một làn sương mỏng mảnh dâng lên từ đất - một đám sương mù, hẳn tôi sẽ bảo vậy nếu nó dày hơn, đồng nhất hơn. Nhưng nó được tạo nên từ các mảng nhỏ, chỗ dày chỗ mỏng. Gió làm nó rung rinh, bốc nó lên thành từng vốc giống như kẹo bông. Rồi nó lưu động theo không khí đến nơi khác của khoảng rừng trống, tới đó thì tụ lại. Một hiệu ứng lạ thường. Trong một khắc, ta có thể nhìn thấy cây cối đằng sau, rồi cây cối chìm khuất trong một làn hơi trăng trắng trong khi mặt đất ở trung tâm khoảnh rừng trống thì dâng khói và che mờ thêm tầm mắt khiến người ta khó lòng thưởng ngoạn hết thảy những gì đang diễn ra, dẫu ánh trăng đang tỏa rạng quanh khu vực bị che giấu. Đám mây dịch chuyển, đột ngột, bất ngờ, như thể tuân theo cơn tùy hứng của một ngọn gió mang tính khí thất thường.

Một trò lừa hóa học, tôi nghĩ, nhưng rồi tôi ngẫm lại: chúng tôi đang ở độ cao sáu trăm mét và đây hoàn toàn có khả năng là một đám mây thực. Được nghi lễ này tiên đoán trước chăng? Hay gọi lên? Hoặc chỉ là những người chủ lễ biết rằng trên đỉnh ngọn đồi đó, dưới những điều kiện thích hợp, những cụm hơi nước lãng đãng kia hình thành ngay trên mặt đất?

Thật khó mà cưỡng lại sức mê hoặc của cảnh tượng này. Áo tunic của những người chủ lễ hòa lẫn với màu trắng của mây và hình dáng họ chập chờn ẩn hiện nơi tấm màn che màu sữa kia cứ như nó sinh ra họ.

Có một thời điểm đám mây lấp đầy toàn bộ trung tâm của bãi cỏ nhỏ. Vài cụm mây dâng lên, tách ra, gần như che khuất trăng, nhưng rìa của khoảng rừng trống thì vẫn quang quẻ. Chúng tôi thấy một nữ tu Druid từ đám mây tiến ra chạy về phía rừng, vừa chạy vừa kêu, hai tay vươn ra trước. Tôi nghĩ bà ta đã phát hiện ra chúng tôi và đang tuôn những lời nguyền rủa. Nhưng bà ta dừng lại cách chúng tôi vài mét, đổi hướng và bắt đầu chạy vòng quanh đám mây, biến mất vào bên trái màn mây trắng, vài phút sau xuất hiện ở bên phải. Một lần nữa bà ta rất gần với chúng tôi và tôi có thể thấy mặt bà ta.

Đó là một bà đồng với chiếc mũi Dante vĩ đại trên cái miệng mỏng như một vết sẹo đang hé mở như một đóa hải quỳ, không còn răng nào ngoại trừ hai răng cửa và một răng nanh mọc lệch. Đôi mắt láo liên, cú vọ, sắc lẹm. Tôi nghe thấy, hoặc nghĩ mình nghe thấy - hoặc bây giờ tôi nghĩ là mình nhớ đã nghe thấy, nhưng cũng có thể tôi lẫn lộn với những ký ức khác - một loạt những từ ngữ tiếng Celt lẫn với những lời bằng một dạng tiếng Latin, một thứ gì đó từa tựa như “O pegnia (oh, e oh!) et eee uluma!!!” Đột nhiên màn mây mù bay lên, biến mất, khoảng rừng trống trở lại quang quẻ, và tôi nhận thấy có một đàn lợn, với những dải tảo xanh quấn quanh mấy cái cổ ngắn ngủn, đã chiếm cứ khoảng đất trống. Nữ tu thổi cây kèn lúc nãy vẫn ở trên mộ đá, bây giờ đang khua một con dao.

“Chúng ta đi thôi,” Agliè đột ngột lên tiếng. “Hết rồi.”

Nghe tiếng Agliè vọng vào tai, tôi chợt nhận ra rằng đám mây đang bao bọc trên đầu và xung quanh chúng tôi, và tôi hầu như không thấy rõ những người đi cùng.

“Ý anh xong rồi là sao?” Garamond nói. “Tôi lại thấy như phần chính vừa mới bắt đầu!”

“Những gì các bạn được phép nhìn đã hết rồi. Giờ là phần không được phép nhìn. Chúng ta phải tôn trọng nghi lễ. Đi nào.”

Ông ta quay lại khu rừng, nhanh chóng bị đám sương mù đang bao bọc chúng tôi nuốt chửng. Chúng tôi rùng mình trong khi cất bước, giẫm lên những chiếc lá chết, thở phì phò, hỗn loạn, giống như một đám tàn quân tháo chạy, ra đến đường cái thì tập hợp lại. Chỉ cần chưa đầy hai giờ là về đến Milan. Trước khi quay vào xe của Garamond, Agliè nói lời tạm biệt: “Các bạn phải tha lỗi cho tôi về việc đã cắt ngang những gì các bạn đang xem. Tôi muốn các bạn học được gì đó, thấy được những người mà các bạn đang làm việc cho. Nhưng không thể ở lại. Khi được thông báo về sự kiện này, tôi đã hứa sẽ không phá đám buổi lễ. Nếu chúng ta tiếp tục ở đó thì sẽ có ảnh hưởng tiêu cực tới những gì xảy ra sau đó.”

“Thế còn lũ lợn? Chúng sẽ ra sao?” Belbo hỏi.

“Những gì tôi có thể nói cho các bạn, tôi đã nói rồi.”

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.