Con Lắc Foucault

Lượt đọc: 139 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
82

❊ ❊ ❊

Như một số nhà khoa học đã phát hiện ra, Trái đất Là một cơ thể đầy từ tính, nó là môt thỏi nam châm khổng Lồ, như Paracelsus đã xác định từ 300 năm trước.

− H. P. BLavatsky, Vén màn bí mật thần Isis,

New York, Boulton, 1877, I, tr. xxii

Chúng tôi đã thử, và chúng tôi đã thành công.

Trái đất là một thỏi nam châm vĩ đại và lực cùng với chiều các dòng của nó chịu ảnh hưởng từ những tinh cầu, chu kỳ của các mùa, tuế sai của các điểm phân, các chu kỳ vũ trụ. Bởi vậy hình thái của các dòng đất thay đổi. Nhưng nó phải thay đổi giống như tóc, tức là tuy mọc từ khắp đỉnh và các bên hộp sọ nhưng nó vẫn mọc theo đường trôn ốc từ một điểm phía sau và đó là nơi nó ương bướng cưỡng lại chiếc lược nhất. Khi xác định được điểm này, khi mà cái trạm mạnh nhất đã được thiết lập ở đó, ta có thể kiểm soát, điều khiển, ra lệnh cho tất cả các dòng điện của trái đất. Các hiệp sĩ dòng Đền nhận ra rằng bí mật không chỉ nằm ở việc sở hữu bản đồ các dòng điện, mà còn ở việc biết được cái trọng yếu mạng kia, Omphalos, Umbilicus Telluris, Rốn của Thế giới, Nguồn của Mệnh lệnh.

Tất cả những gì giả kim thuật nói - nguồn gốc âm ty của Công trình Đen, bộ nạp của chất Trắng - chẳng qua là một phép ẩn dụ, một ẩn dụ rõ ràng với những người thụ giáo, bởi vì sự thính chẩn rất đỗi lâu đời kia, sự thính chẩn mà kết quả thu được sẽ là Đỏ: kiến thức toàn cầu, sự thống trị huy hoàng toàn bộ hệ thống các dòng điện trên hành tinh. Bí mật, cái bí mật thật sự, của giả kim thuật và các hiệp sĩ dòng Đền là cuộc kiếm tìm Suối nguồn của nhịp điệu nội tại ấy, cái nhịp điệu cũng ngọt ngào, kỳ diệu và đều đặn như nhịp đập của con rắn Kundalini, nhiều khía cạnh còn chưa ai biết, nhưng chắc chắn là chính xác như một cái đồng hồ, bởi vì nó là nhịp điệu của Hòn đá đích thực duy nhất bị đày khỏi thiên đàng, Mẹ Trái đất Vĩ đại.

Đây chính là điều mà Philip Tuấn tú muốn biết. Vậy nên mới có sự khăng khăng ma mãnh của những kẻ tra khảo về nụ hôn thần bí vào posteriori parte spine dorsi* Chúng muốn bí mật của Kundalini; ai thèm quan tâm tới kê gian chứ.

Tiếng Latin: phần hậu xương sống (chỉ mông, lỗ trôn).

“Hoàn hảo,” Diotallevi nói. “Nhưng vậy khi các cậu biết cách điều khiển các dòng điện đất, các cậu làm gì với chúng? Sản xuất bia?”

“Thôi nào,” tôi nói. “Anh chưa thấu được tầm quan trọng của khám phá này sao? Ở Cái Rốn Đất, anh đặt thiết bị van mạnh nhất, giúp anh dự báo mưa lũ và hạn hán, giải phóng ra những cơn gió xoáy lốc, sóng triều, động đất, chia tách các lục địa, nhấn chìm các đảo (không nghi ngờ gì nữa, Atlantis biến mất trong một thí nghiệm khinh suất như vậy), dâng các rặng núi... Anh thấy bom nguyên tử so với nó có đáng là gì không? Không chỉ vậy, nó còn có thể gây tai họa. Chẳng hạn, từ tháp điều khiển, anh điện thoại cho tổng thống Hoa Kỳ, bảo ông ta: tôi muốn muộn nhất sáng mai phải có một tỉ tỉ tỉ đô la - hoặc nền độc lập của châu Mỹ Latin, hoặc bang Hawaii, hoặc phá hủy kho vũ khí hạt nhân của ông - nếu không thì Đứt gãy San Andreas sẽ tách rời hoàn toàn và Las Vegas sẽ trở thành một sòng bạc nổi...”

“Nhưng Las Vegas ở bang Nevada cơ mà.”

“Vẫn thế thôi. Khi anh điều khiển được các dòng đất, anh có thể xé rời Nevada ra, cả Colorado nữa. Rồi anh gọi cho Liên Xô mà bảo: ‘Các đồng chí, muộn nhất là thứ Hai này tôi phải có tất cả trứng cá hồi của sông Volga và tôi muốn dùng Siberia làm tủ cấp đông, nếu không tôi sẽ kéo rặng Ural xuống lòng đất, tôi sẽ khiến biển Caxpi gây ngập lụt, tôi sẽ tách rời Lithuania và Estonia ra rồi nhấn chìm cả hai dưới rãnh biển Philippine.’”

“Phải,” Diotallevi nói. “Sức mạnh đó sẽ rất khủng khiếp. Trái đất có thể được viết lại như kinh Torah. Các quần đảo Nhật Bản nằm ở vịnh Panama.”

“Cơn kinh hoàng ở phố Wall.”

“Quên Chiến tranh giữa các vì sao đi. Quên chuyện biến kim loại thường thành vàng đi. Mục tiêu của các anh là dòng đất phù hợp, khuấy ruột gan trái đất lên và khiến chúng thực hiện trong mười giây những gì mà xưa nay phải mất hàng tỉ năm chúng mới làm được và toàn bộ Ruhr trở thành một mỏ kim cương. Eliphas Levi nói rằng kiến thức về những đợt triều và các dòng của vũ trụ nắm giữ bí ẩn quyền lực vạn năng của con người.”

“Hẳn phải vậy rồi,” Belbo nói. “Việc này khác nào biến toàn bộ thế giới thành một chiếc hộp orgone. Thật hiển nhiên. Reich* rõ ràng là một hiệp sĩ dòng Đền.”

Wihelm Reich (1897-1957): nhà phân tâm học người Áo, người đã đề xuất khái niệm “orgone”, một loại năng lượng chữa bệnh, ông đã tạo ra cái “hộp orgone” được thiết kế để tập trung năng lượng sự sống làm lợi cho người ngồi trong hộp.

“Ai cũng là hiệp sĩ dòng Đền ngoại trừ chúng ta. Ơn Chúa chúng ta đã nắm bắt được. Giờ chúng ta đang ở trước họ một bước.”

Nhưng điều gì đã ngăn giữ các hiệp sĩ dòng Đền khi họ biết được bí mật này? Vấn đề là làm thế nào để khai thác nó. Giữa biết và biết làm thế nào có một khoảng cách. Vậy nên, được thánh Bernard ranh ma kia chỉ dẫn, các hiệp sĩ dòng Đền thay những trụ đá, những cái van Celt khốn khổ, bằng các nhà thờ Công giáo, tinh nhạy và mạnh hơn nhiều, những hầm mộ dưới lòng đất chứa các trinh nữ đen kết nối trực tiếp với các địa tầng phóng xạ; và họ bao phủ châu Âu bằng một mạng lưới những trạm thu-phát thông tin cho nhau về công suất, chiều, lưu lượng và áp lực của các dòng đất.

“Tôi thì nói là họ đặt những mỏ bạc ở Tân Thế giới, gây ra sự phun trào bạc ở đó, rồi điều khiển hải lưu Gulf Stream vận chuyển kim loại quý ấy tới bờ biển Bồ Đào Nha. Tomar là trung tâm phân phát còn Rừng Đông phương là nhà kho chính. Đây là nguồn gốc tài phú của họ. Nhưng vẫn tuyền chuyện vặt vãnh. Họ nhận ra rằng để khai thác triệt để bí mật của mình thì sẽ phải đợi một tiến bộ công nghệ đòi hỏi ít nhất sáu trăm năm.”

Bởi vậy mà các hiệp sĩ dòng Đền lập ra Kế hoạch làm sao để chỉ những người thừa kế của họ, vào thời khắc họ có thể sử dụng hợp lý những gì mình biết, sẽ biết được vị trí của Umbilicus Telluris. Nhưng các hiệp sĩ dòng Đền phân phát các mảnh của phát kiến này tới ba mươi sáu nhân vật phân tán trên khắp thế giới như thế nào? Làm thế nào một thông điệp minh bạch như vậy có thể gồm nhiều phần đến thế? Và vì sao họ lại cần một thông điệp phức tạp như vậy chỉ để nói rằng Umbilicus ở Baden-Baden chẳng hạn, hay Tralee hoặc Chattanooga?

Một tấm bản đồ chăng? Nhưng một tấm bản đồ sẽ có đánh dấu X ở vị trí Umbilicus. Bất kỳ ai giữ mẩu có chữ X sẽ lập tức tỏ tường hết và đâu cần những mảnh khác làm gì. Không, phải phức tạp hơn thế. Chúng tôi vắt óc trong suốt mấy ngày, cho tới khi Belbo quyết định cầu cứu Abulafia. Và câu trả lời là:

Guillaume Postel chết năm 1581.

Bacon là Tử tước St. Albans.

Trong Viện bảo tồn có Con lắc Foucault.

Đã đến lúc tìm một nhiệm vụ cho Con lắc.

Trong vài ngày, tôi đã xoay xở đưa ra được một giải pháp thực sự ra dáng. Một Quỷ giả đã nộp cho chúng tôi một bản thảo về bí mật hermetic của nhà thờ. Theo tác giả này, những người xây dựng Chartres một hôm đã để lại một dây dọi treo từ chốt đỉnh vòm của một mái vòm và từ nó có thể dễ dàng suy ra sự quay của Trái đất. Bởi vậy Diotallevi nhận xét rằng, lý do cho vụ xét xử Galileo: nhà thờ đã ngửi được một làn hương dòng Đền ở ông ấy. Không, Belbo phản bác; các hồng y đã kết án Galileo là những cao nhân của dòng Đền xâm nhập vào Rome. Họ muốn nhanh chóng bịt miệng gã Tuscan chết tiệt đó, tên hiệp sĩ dòng Đền phản bội vì hư vinh của bản thân sắp phun ra bí mật bốn trăm năm trước ngày Kế hoạch thành công.

Điều này giải thích vì sao những thợ cả kia đã vẽ bên dưới Con lắc một mê cung, một hình ảnh cách điệu về hệ thống những dòng ngầm. Chúng tôi tìm kiếm một hình minh họa mê cung tại Chartres: một đồng hồ mặt trời, một tấm bảng la bàn, một hệ thống mạch máu, một vệt bò ngoằn ngoèo mơ ngủ của Con rắn. Một đồ hình toàn cầu của các dòng đất.

“Được rồi, chúng ta hãy giả định rằng các hiệp sĩ dòng Đền dùng Con lắc để biểu thị Umbilicus. Thay vì mê cung, thứ mà, nói gì thì nói, là một giản đồ trừu tượng, trên mặt sàn anh để một bản đồ thế giới. Điểm do đầu con lắc đánh dấu tại một thời khắc cho trước là điểm đánh dấu Umbilicus. Nhưng Con lắc nào mới được?”

“Chỗ đó thì có gì còn phải bàn cãi nữa: Saint-Martin-des-Champs, nơi Trú ẩn.”

“Phải,” Belbo đáp, “nhưng ta hãy giả dụ rằng vào thời khắc nửa đêm, Con lắc quét từ Copenhagen tới Capetown. Vậy thì Umbilicus ở đâu? Ở Đan Mạch hay Nam Phi?”

“Nhận xét hay đấy,” tôi nói. “Nhưng Quỷ giả của chúng ta đã nói với ta rằng ở Chartres có một vết nứt trên cửa sổ kính màu của khu vực bục ca đoàn, và vào một giờ nhất định trong ngày một tia mặt trời chiếu vào qua vết nứt và luôn rọi tới cùng một nơi, luôn là phiến đá đó trên sàn. Tôi không nhớ hắn rút ra kết luận gì từ điều này, nhưng dù gì đi nữa đó chắc chắn là một bí mật lớn. Vậy nên cơ chế đây: trong bục ca đoàn ở Saint-Martin có một cửa sổ có một điểm không màu gần chỗ nối của hai khung chì. Nó đã được tính toán cẩn thận, và có lẽ suốt sáu trăm năm có người đã luôn chú ý canh giữ nó như nguyên trạng. Vào lúc mặt trời mọc của một ngày định trước trong năm...”

“... ngày ấy chỉ có thể là bình minh 24 tháng Sáu, ngày thánh John, bữa tiệc Hạ chí...”

“... Phải, vào ngày đó và vào giờ đó, tia sáng tinh khiết đầu tiên của mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu xuống sàn bên dưới Con lắc, và điểm giao nhau giữa Con lắc và tia sáng trong khoảnh khắc đó là địa điểm chính xác trên bản đồ nơi người ta có thể tìm thấy Umbilicus!”

“Hoàn hảo,” Belbo nói. “Nhưng nếu bị mây che khuất thì sao?”

“Họ đợi cho tới năm sau.”

“Tôi xin lỗi, nhưng...” Belbo nói. “Cuộc gặp cuối cùng sẽ ở Jerusalem. Chẳng phải Con lắc nên treo trên mái vòm thánh đường Omar sao?”

“Không,” tôi đáp. “Ở một số điểm nhất định trên trái đất, Con lắc đi trọn chu kỳ trong ba mươi sáu giờ; ở Cực Bắc nó mất hai mươi tư giờ; ở Xích đạo, chu kỳ này không thay đổi theo mùa. Vậy nên địa điểm giữ yếu tố quyết định. Nếu các hiệp sĩ dòng Đền tiến hành khám phá của mình tại Saint-Martin, những tính toán của họ chỉ chính xác tại Paris. Ở Palestine, Con lắc sẽ tạo ra một đường cung khác.”

“Vậy làm thế nào chúng ta biết rằng họ tiến hành khám phá ở Saint-Martin?”

“Từ thực tế rằng họ chọn Saint-Martin làm nơi Trú ẩn, rằng từ cha bề trên của Saint Albans kia cho tới Postel, cho tới Công đồng, họ luôn canh giữ kiểm soát nó, rằng sau những thí nghiệm đầu tiên của Foucault, họ đặt Con lắc ở đây. Quá nhiều manh mối.”

“Nhưng cuộc gặp cuối cùng vẫn là ở Jerusalem.”

“Thì sao? Ở Jerusalem, họ sẽ ghép thông điệp lại, mà đây đâu phải chuyện vài giây vài phút. Rồi họ sẽ chuẩn bị trong một năm, và ngày 23 tháng Sáu năm sau, tất cả sáu nhóm sẽ họp tại Paris để rốt cuộc cũng tìm ra Umbilicus nằm ở đâu, và rồi họ sẽ bắt đầu chuẩn bị cho công cuộc chinh phạt thế giới.”

“Nhưng,” Belbo bướng bỉnh, “vẫn có một số điểm tôi chưa nhìn ra. Mặc dù có tiết lộ cuối cùng này về Umbilicus, song tất cả ba mươi sáu người ắt đã biết từ trước đó. Con lắc đã được dùng trong các nhà thờ; vậy nên nó không phải là một bí mật. Điều gì ngăn cản Bacon hay Postel, thậm chí Foucault - xét tất cả những trò ông ta đã thực hiện trên Con lắc thì ông ta ắt cũng là dòng Đền - không làm cái việc đơn giản là đặt một tấm bản đồ thế giới trên sàn và định hướng nó bằng những điểm chính yếu? Chúng ta lạc rồi.”

“Không, chúng ta không lạc,” tôi nói. “Thông điệp tiết lộ điều mà không ai trong họ có thể biết được: dùng bản đồ nào!”

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.