Con Lắc Foucault

Lượt đọc: 132 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Và bắt đầu bằng cách kết hợp cái tên này, YHWH, riêng ở chữ đầu, và thử tất cả các khả năng kết hợp rồi di chuyển nó và xoay nó quanh như một bánh xe...

− Abulafia, Hayyê ha-Nefẽs, MS München 408, tr. 65a-65b

Tên của Thiên Chúa... Tất nhiên rồi! Tôi còn nhớ đoạn đối thoại đầu tiên giữa Belbo và Diotallevi vào cái ngày Abulafia được lắp ở văn phòng.

Diotallevi đứng tựa cửa phòng mình với vẻ bao dung mỉa mai. Cái vẻ bao dung của Diotallevi luôn khiến người ta phát rồ nhưng Belbo chẳng để tâm. Anh ta khoan thứ nó.

“Thứ này đâu có ích lợi gì cho anh, anh bạn biết mà. Chắc chắn là anh không định viết lại những bản thảo mà đằng nào thì anh cũng chả đọc.”

“Cái này để phân loại, lên kế hoạch và cập nhật danh sách. Nếu tôi dùng nó viết sách, nó sẽ là của tôi, không phải của ai khác.”

“Anh từng thề rằng sẽ không viết lách cơ mà.”

“Rằng tôi sẽ không bắt cõi đời này phải chịu một bản thảo, đúng vậy. Khi tôi đi đến kết luận rằng tôi không được xếp vào vai chính...”

“Anh quyết định trở thành một khán giả thông minh. Tôi biết hết mấy thứ đó rồi. Thế thì sao nào?”

“Nếu một khán giả thông minh ngâm nga khúc nhạc trên đường đi nghe hòa nhạc về, thế không có nghĩa là anh ta muốn làm nhạc trưởng điều khiển nó ở Carnegie Hall.”

“Vậy ra anh sẽ cố ngâm nga văn chương để đảm bảo rằng mình không viết lách.”

“Đó sẽ là một lựa chọn trung thực.”

“Anh nghĩ vậy thật hả?”

Diotallevi và Belbo đều là người vùng Piemonte, họ vẫn thường tuyên bố người Piemonte tử tế nào cũng có khả năng nhã nhặn lắng nghe, nhìn vào mắt bạn mà nói “Anh nghĩ vậy thật hả?” với một giọng chân thành rành rành tới mức bạn lập tức cảm thấy sự phản đối sâu xa của anh ta. Tôi thì là dân man rợ, hai người kia thường bảo vậy: những sự tinh tế như vậy ngoài sức hiểu của tôi.

“Dân man rợ?” tôi phản ứng liền. “Đúng là tôi khóc chào đời ở Milan nhưng gia đình tôi có gốc gác từ Vai d’Aosta đấy.”

“Vớ vẩn,” họ gạt đi. “Ta luôn nhận ra được ngay một người Piemonte chân chính qua sự hoài nghi của anh ta.”

“Tôi là người hoài nghi mà.”

“Không, anh chỉ ngờ vực, một kẻ nghi ngờ, và hai thứ đó khác nhau.”

Tôi biết vì sao Diotallevi không tin tưởng Abulafia. Anh ta từng nghe nói rằng những cỗ máy xử lý văn bản có thể thay đổi trật tự của chữ cái. Một đoạn văn bởi vậy có thể sản sinh ra thứ đối lập với nó và dẫn tới những tiên đoán mờ mịt. “Đó là một trò chơi của phép hoán vị,” Belbo cố giải thích. “Temurah? Cái phép ấy chẳng phải có tên vậy còn gì? Chẳng phải mấy giáo sĩ Do Thái mộ đạo đã làm chính cái việc đó để leo tới cổng thiên đàng sao?”

“Bạn thân mến,” Diotallevi đáp, “anh sẽ không bao giờ hiểu được một điều gì hết. Đúng là kinh Torah - ý tôi là bản chúng ta đang mắt thấy - chỉ là một trong những khả năng hoán vị các con chữ trong kinh Torah vĩnh cửu mà Chúa đã tạo ra và trao cho các thiên thần. Bằng việc thay đổi lại trật tự chữ cái trong cuốn sách suốt bao thế kỷ qua, chúng ta có thể một lần nữa tiến gần tới bản kinh gốc. Nhưng điều quan trọng không phải là thứ được tìm thấy, mà là sự tìm kiếm, là lòng tận tụy khi người ta quay bánh xe nguyện cầu và kinh sách, từng chút từng chút khám phá ra bí mật. Nếu cỗ máy này lập tức mang lại cho anh sự thật, anh sẽ không nhận ra nó, bởi vì trái tim anh chưa được thanh lọc nhờ cuộc kiếm tìm lâu dài. Và lại còn trong một văn phòng nữa chứ! Không, cuốn Kinh phải được lầm rầm ngày này qua ngày khác trong một túp lều Do Thái, nơi mà anh học cách vươn người ra trước và ép chặt cánh tay vào hông sao cho tạo ra càng ít khoảng trống càng tốt giữa bàn tay nâng cuốn Kinh và bàn tay lật giở từng trang. Và nếu anh liếm ướt đầu ngón tay, anh phải đưa ngón tay lên môi theo chiều thẳng đứng như thể đang nhấm bánh mì không men mà không được làm rơi một mẩu vụn nào. Từng từ phải được ăn rất chậm rãi. Nó phải tan vào lưỡi anh trước khi anh có thể tiêu hóa nó và tái cấu trúc nó. Và cẩn thận đừng có để nó theo dãi dính lên áo thụng. Dù chỉ một con chữ bị mất thôi, sợi chỉ lẽ ra sẽ nối kết anh với sefirot cao hơn coi như đứt phựt. Abraham Abulafia* đã hiến dâng cả đời mình cho việc này trong khi thánh Thomas* của anh đang nhọc nhằn kiếm tìm Chúa trên năm nẻo.

Abraham ben Samuel Abulafia, người sáng lập ra trường phái “Kabbalah Tiên tri”.

Thánh Thomas, một trong 12 tông đồ của Chúa Jesus. Để truyền bá kinh Phúc âm, thánh Thomas đã vượt ra khỏi lãnh thổ của La Mã, đi xa tới tận Ấn Độ.

“Hokhmath ha Zeruf của Abraham Abulafia là khoa học về sự kết nối các con chữ mà cũng đồng thời là khoa học của sự thanh lọc trái tim. Logic thần bí, những con chữ xoáy tròn thay đổi vô tận, là cõi lạc phúc, nó là âm nhạc của tư duy, nhưng hãy nhớ anh phải chậm rãi theo đuổi, với đủ sự thận trọng, bởi vì cỗ máy của anh có thể mang đến cho anh cơn mê sảng thay vì xuất thần. Có bao nhiêu môn đồ của Abulafia đã không thể trụ vững trên ranh giới giữa suy gẫm các tên của Thiên Chúa và thực hành ma thuật. Họ đã thao túng danh Chúa với mưu đồ biến chúng thành một thứ bùa chú, một công cụ để thống trị tự nhiên, mà không ngộ ra - như chính anh không ngộ ra, với cỗ máy của mình - rằng mọi chữ cái đều trói buộc với một phần cơ thể, và thay đổi một phụ âm mà không am tường về sức mạnh của nó là có thể ảnh hưởng tới một chi, vị trí hoặc bản chất của nó, và rồi anh thấy chính mình bị biến dạng, một con quái vật. Về mặt thể xác thì suốt đời này, về mặt tinh thần thì là vĩnh viễn.”

“Nghe này,” khi ấy Belbo đáp lại. “Anh không làm tôi thối chí được đâu, anh biết rồi đấy. Ngược lại là khác. Các ông bạn của anh có golem thì tôi cũng có Abulafia của tôi sẵn sàng chờ lệnh. Abulafia, tôi gọi chiếc máy này vậy đấy, tên thân mật là Abu. Có điều, Abulafia của tôi sẽ thận trọng hơn và kính cẩn hơn. Khiêm cung hơn. Vấn đề nằm ở chỗ phải tìm tất cả các hoán vị của danh Chúa, đúng chưa? Nào, tra cẩm nang này xem, tôi có một chương trình nho nhỏ trong mục Cơ bản giúp liệt kê tất cả các khả năng phối hợp bốn chữ cái. Vừa khít cho YHVH. Liệu tôi có nên thử quay nó không?” Thế rồi anh ta mở cho Diotallevi xem chương trình và Diotallevi phải công nhận rằng nom nó rất Kabbalah:

10 REM anagrams

20 INPUT L$ (1), L$ (2), L$ (3), L$ (4)

30 PRINT

40 FOR |1 = 1 TO 4

50 FOR |2 = 1 TO 4

60 IF |2 = |1 THEN 130

70 FOR |3 = 1 TO 4

80 IF |3 = |1 THEN 120

90 IF |3 = |2 THEN 120

100 LET |4 = 10 - (|1+|2+|3)

110 LPRINT L$ (|1); L$ (|2); L$ (|3); L$ (|4)

120 NEXT |3

130 NEXT |2

140 NEXT |1

150 END

“Anh tự thử đi. Khi nó hỏi input, gõ Y, H, V, H, rồi nhấn phím ENTER. Nhưng có thể anh sẽ thất vọng. Chỉ có hai mươi tư khả năng hoán vị thôi.”

“Lạy thánh mớ bái! Anh có thể làm gì với hai mươi tư tên của Chúa? Anh nghĩ rằng các nhà thông thái của chúng ta chưa từng làm phép đếm đó sao? Hãy đọc Sefer Yetzirah, Chương bốn, Mục mười sáu. Mà lúc đó họ chưa có vi tính đâu. ‘Hai Hòn đá tạo nên hai Ngôi nhà. Ba Hòn đá tạo nên sáu Ngôi nhà. Bốn Hòn đá tạo nên hai mươi tư Ngôi nhà. Năm Hòn đá tạo nên một trăm hai mươi Ngôi nhà. Sáu Hòn đá tạo nên bảy trăm hai mươi Ngôi nhà. Bảy Hòn đá tạo nên năm ngàn không trăm bốn mươi Ngôi nhà. Vượt qua điểm ấy, hãy nghĩ tới điều mà miệng không thể nói ra và tai không thể nghe thấy.’ Anh có biết thứ ấy ngày nay gọi là gì không? Phân tích nhân tố. Và anh có biết vì sao Truyền thuyết cảnh báo rằng xa hơn điểm đó con người nên dừng lại? Bởi vì nếu có tám chữ cái trong tên của Thiên Chúa, sẽ có bốn mươi nghìn ba trăm hai mươi hoán vị, và nếu là mười, sẽ có ba triệu sáu trăm hai mươi tám ngàn tám trăm, và tổng số hoán vị trên cái tên nhỏ nhoi đáng thương của anh, họ và tên, sẽ cho gần bốn mươi triệu, ơn Chúa là anh không có tên đệm như nhiều người Mỹ bởi vì khi ấy sẽ có hơn bốn trăm triệu. Và nếu các tên của Thiên Chúa gồm hai mươi bảy chữ cái - trong bảng chữ cái Hebrew không có nguyên âm, chỉ có hai mươi hai phụ âm cùng với năm biến thể* - thì con số về khả năng tên của Người sẽ chứa hai mươi chín chữ số. Nhưng anh cũng nên tính trường hợp lặp lại nữa, bởi vì anh chẳng cách gì ngăn được việc danh Chúa có thể là aleph* lặp lại hai mươi bảy lần, trong trường hợp đó thì phân tích nhân tố chẳng còn tác dụng gì sất: lúc ấy anh sẽ phải lấy hai mươi bảy lũy thừa hai mươi bảy mà tôi tin kết quả sẽ nằm trong khoảng bốn trăm bốn mươi tư tỉ tỉ tỉ tỉ. Bốn nhân mười với ba mươi chín số không đằng sau.”

Tiếng Hebrew có 22 chữ cái, trong đó 5 chữ khi dùng ở cuối một từ thì có biến thể thành hình dạng khác.

Chữ đầu tiên trong bảng chữ cái Hebrew.

“Anh đang bày trò lừa đảo để cố hù dọa tôi. Tôi cũng đã đọc cuốn Sefer Yetzirah của anh rồi. Có hai mươi hai chữ cái cơ bản và bằng chừng ấy - chỉ chừng ấy thôi - Thiên Chúa đã hoàn tất mọi sáng tạo của ngài.”

“Đừng có cố chẻ sợi tóc làm tư thế. Ở tầm vĩ mô thế này thì thêm bớt năm chữ ích lợi gì đâu. Dù anh có lấy hai mươi hai lũy thừa hai mươi hai thay vì hai mươi bảy lũy thừa hai mươi bảy thì anh sẽ vẫn được một kết quả tầm ba trăm bốn mươi tỉ tỉ tỉ. Trên quy mô con người, điều ấy chả mấy khác biệt. Nếu tôi đếm một, hai, ba và cứ thế, mỗi giây một số, tôi sẽ mất gần ba mươi hai năm để đếm tới có vỏn vẹn một tỉ. Và chuyện phức tạp hơn thế nhiều, bởi vì Kabbalah đâu chỉ có mình Sefer Yetzirah. Ngoài ra, có lý do chính đáng cho việc mọi hoán vị thật sự của kinh Torah đều phải chứa đủ hai mươi bảy chữ cái. Đúng là nếu năm chữ cái cuối cùng rơi vào giữa một từ, chúng sẽ chuyển về lại biến thể thông thường của mình. Nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Chẳng hạn trong Isaiah 9:2, có từ ‘LMRBH’, lemarbah, hãy lưu ý sự trùng hợp ngẫu nhiên nhé, có nghĩa là nhân lên - nhưng chữ mem ở giữa vẫn được viết như chữ mem ở cuối.”

“Vì sao lại vậy?”

“Mỗi chữ cái đều ứng với một con số. Chữ mem bình thường là bốn mươi, nhưng chữ mem cuối từ là sáu trăm. Việc này chẳng can hệ gì tới temurah dạy phép hoán vị; thật ra nó liên quan tới gematria* vốn tìm kiếm những tương đồng siêu phàm giữa con chữ và giá trị số học. Với chữ mem cuối từ kia thì ‘LMRBH’ cộng lại không phải hai trăm bảy mươi bảy mà là tám trăm ba mươi bảy, và bởi vậy tương đương với ThThZL, hay thath zal, có nghĩa là ‘người cho đi hào phóng’. Anh hiểu vì sao tất cả hai mươi bảy chữ cái đều cần được coi trọng chưa: không chỉ âm thanh mới đáng quan tâm, mà cả con số nữa. Nguyên nhân tính toán của tôi nằm ở đó đó. Có nhiều hơn bốn trăm tỉ tỉ tỉ tỉ khả năng. Anh có biết dùng một cái máy thì mất bao lâu mới thử tất cả không? Mà tôi không nói tới cỗ máy cỏn con khốn khổ của anh đâu. Với tốc độ mỗi giây một khả năng hoán đổi, anh sẽ cần bảy tỉ tỉ tỉ tỉ phút, hoặc một trăm hai mươi ba triệu tỉ tỉ tỉ giờ, cũng có nghĩa là hơn năm triệu tỉ tỉ tỉ ngày, hay mười bốn nghìn tỉ tỉ tỉ năm, bằng một trăm bốn mươi tỉ tỉ tỉ thế kỷ, hoặc mười bốn tỉ tỉ tỉ thiên niên kỷ. Nhưng cứ cho là anh có một cỗ máy đủ khả năng tạo ra một triệu khả năng mỗi giây. Cứ nghĩ tới lượng thời gian anh sẽ tiết kiệm được với bánh xe điện tử của anh đi: anh chỉ cần có mười bốn nghìn tỉ tỉ thiên niên kỷ thôi!

Một phương thức diễn dịch Thánh Kinh bằng cách thay từ này bằng một từ khác mà tổng giá trị số học của các con chữ trong từ sau bằng với từ trước.

“Tên thật sự và đích thực của Thiên Chúa, cái tên bí mật, cũng trường tồn như toàn bộ kinh Torah, và không cỗ máy nào trên đời này có khả năng tìm được tất cả hoán vị của nó, bởi vì riêng bản thân kinh Torah đã là một phép hoán vị với những sự lặp lại, và nghệ thuật của temurah bảo chúng ta thay đổi không chỉ hai mươi bảy chữ cái trong bảng chữ cái mà cả từng và mọi ký tự trong kinh Torah, bởi vì mỗi ký tự, tự bản thân nó là một chữ cái, bất kể nó xuất hiện bao lần trên những trang khác. Hai chữ he trong tên YHVH bởi vậy phải tính là hai chữ cái khác nhau. Và nếu anh muốn tính tất cả các hoán vị của mọi ký tự trong toàn bộ kinh Torah, vậy thì tất cả số không trên đời này cũng không đủ dùng cho anh đâu. Nhưng cứ việc tiến bước, cứ làm hết những gì có thể với cái máy kế toán nhỏ nhoi tội nghiệp của anh. Quả có tồn tại một cỗ máy, đúng là như thế, nhưng nó không được sản xuất hàng loạt trong cái Thung lũng Silicon của anh: nó là Kabbalah thần thánh, hay Truyền thống, và trong hàng thế kỷ những giáo sĩ Do Thái đã làm điều mà không cỗ máy vi tính nào có thể làm nổi và chúng ta hãy hy vọng rằng sẽ không bao giờ làm nổi. Bởi vì vào cái ngày mà mọi kết nối được khai phá, kết quả vẫn nên tồn tại trong bí mật, và dù trong trường hợp nào vũ trụ cũng sẽ hoàn thành chu trình của nó - và tất cả chúng ta sẽ bị thiêu đốt trong hào quang chói tỏa của tổng lãnh thiên thần Metatron vĩ đại.”

“Amen,” Jacopo Belbo nói.

Diotallevi đã đẩy anh ta tới những sự thái quá này và tôi nên ghi nhớ điều đó trong đầu. Đã biết bao lần tôi thấy Belbo sau giờ làm việc miệt mài ngồi chúi mũi chạy các chương trình để kiểm tra tính toán của Diotallevi, cố cho anh ta thấy rằng ít nhất thì Abu cũng có thể cho ra kết quả trong một vài giây, không phải lao động thủ công trên những trang da dê ố vàng hay dùng các hệ thống số từ thời hồng hoang thậm chí còn chưa có số không? Nhưng Abu cho anh ta câu trả lời theo ký hiệu lũy thừa nên Belbo không thể khuất phục Diotallevi với một màn hình đầy những chữ số không bất tận: một mô phỏng thị giác yếu ớt của phép nhân những vũ trụ tổ hợp, của cái bầy đàn bùng nổ của mọi thế giới có thể có trên đời.

Tôi đăm chiêu nhìn bức khắc Hội Thập tự Hoa hồng và trầm tư suy nghĩ, sau mọi việc đã xảy ra, tôi cảm thấy không phải không có khả năng là khi chọn mật khẩu Belbo đã tìm đến những bài tập về tên của Thiên Chúa kia. Và nếu đúng như tôi đoán, anh ta cũng bị ám ảnh với những con số như ba mươi sáu và một trăm hai mươi, chúng cũng sẽ tham dự vào chuyện này. Anh ta sẽ không đơn giản là kết nối bốn chữ Hebrew, thừa biết rằng bốn Hòn đá chỉ tạo ra hai mươi tư Ngôi nhà mà thôi.

Nhưng anh ta có thể dùng bản phiên âm tiếng Ý có hai nguyên âm. Với sáu chữ cái - lahveh - anh ta có bảy trăm hai mươi hoán vị để mà chọn. Có vài trường hợp lặp lại nhưng Diotallevi đã nói rằng hai chữ he phải được tính như hai chữ cái khác nhau. Belbo có thể đã chọn hoán vị thứ ba mươi sáu hoặc hoán vị thứ một trăm hai mươi.

Tôi đến nhà Belbo vào khoảng mười một giờ, lúc này đã sang một giờ chiều. Tôi sẽ phải viết một chương trình cho phép đảo sáu chữ cái, và cách tốt nhất để làm vậy là chỉnh lại cái chương trình tôi đã viết cho bốn chữ.

Tôi cần hít thở ít không khí trong lành. Tôi ra ngoài, mua ít đồ ăn, thêm một chai whiskey.

Tôi quay lại đó, bỏ bánh mì kẹp vào một góc, vừa khui chai whiskey vừa đút đĩa Cơ bản vào rồi bắt tay vào việc. Tôi phạm phải những lỗi thường gặp thành thử quá trình gỡ lỗi của máy tính lấy sạch của tôi nửa giờ, nhưng đến hai rưỡi thì chương trình cũng hoạt động và bảy trăm tên của Thiên Chúa đang trải dần ra trên màn hình.

img1
img2

Tôi lấy các trang từ máy in mà không chia ra từng tờ, làm như đang tra cứu một cuộn kinh Torah. Tôi thử tên thứ ba mươi sáu. Công cốc. Nhấp ngụm whiskey cuối cùng, ngón tay phân vân bất quyết, tôi thử tên thứ một trăm hai mươi. Chả có gì thay đổi.

Tôi muốn chết luôn tại đây. Ấy thế nhưng tôi lại có cảm giác rằng lúc này tôi là Jacopo Belbo, rằng anh ta chắc chắn đã nghĩ điều tôi đang nghĩ. Vậy nên hẳn tôi đã phạm phải sai lầm gì đó, một sai lầm nhỏ nhặt, ngớ ngẩn. Tôi đang tới gần hơn. Liệu có phải Belbo, với lý do gì đó mà tôi để tuột mất, đã đếm ngược danh sách từ cuối lên?

Casaubon, đồ ngu, tôi tự nhủ. Tất nhiên là anh ta bắt đầu từ cuối lên. Đó là bởi anh ta đếm từ phải sang trái. Belbo đã nhập vào máy tên của Thiên Chúa được dịch sang ký tự Latin, có cả nguyên âm, nhưng từ đó vẫn là từ Hebrew nên anh ta viết nó từ phải sang trái*. Không phải IAHVEH mà là HEVHAI. Trật tự của các hoán vị đó đã được đảo ngược.

Tiếng Hebrew viết từ phải sang trái.

Tôi đếm từ dưới lên và lần nữa thử cả hai tên.

Chẳng gì hết.

Sai hết cả. Tôi đang ngang bướng cố bám lấy một giả thuyết mỹ lệ nhưng sai toét. Điều đó xảy ra với những nhà khoa học vĩ đại nhất.

Không, không phải với những nhà khoa học vĩ đại nhất. Mà với tất cả mọi người. Chỉ một tháng trước chúng tôi đã để ý thấy rằng trong ba tiểu thuyết gần đây, ít nhất là ba, có một vai chính gắng dùng máy tính tìm tên của Thiên Chúa. Belbo sáng tạo hơn nhiều. Ngoài ra, khi bạn chọn một mật khẩu, bạn lựa thứ gì đó dễ nhớ, thứ gì đó tự động hiện ra trong tâm trí. Tưởng tượng mà xem, IHVHEA! Trong trường hợp đó anh ta sẽ phải áp dụng notarikon vào temurah để sáng chế ra một câu ghép các chữ đầu để nhớ từ đó. Một thứ gì tương tự “Imelda, Hai Vendicato Hiram Empiamente Assassinato”*.

Tiếng Ý, có nghĩa là “Imelda, ngươi hãy làm sáng tỏ vụ ám sát bẩn thỉu của Hiram”.

Nhưng sao Belbo lại phải nghĩ theo kiểu Kabbalah của Diotallevi? Belbo bị ám ảnh bởi Kế hoạch, mà chúng tôi còn nhét vào Kế hoạch trăm thứ nguyên liệu khác: Hội Thập tự Hoa Hồng, Đồng trị, Người lùn, Con lắc, Tòa tháp, tu sĩ Druid*, Ennoia*...

Druid chỉ một tầng lớp tu sĩ ở Anh, Ireland, xứ Gaul (Pháp) và có lẽ cả một số khu vực người Celt khác ở châu Âu trong thời kỳ Đồ sắt, cũng có thể sớm hơn. Còn rất ít cứ liệu về các tu sĩ Druid cổ đại.

Theo Ngộ đạo, Ennoia phát xuất từ Thiên Chúa, được sai xuống trần, giáng sinh dưới nhiều hình thức. Bà đã tạo ra các thiên thần và tổng lãnh thiên thần, những vị này đến lượt mình đã tạo ra và thống trị thế giới vật chất. Bà thường được biết đến với các tên Ennoia, nhưng còn được gọi là Khôn ngoan (Sophia), Người cai trị, Prunikos, vv...

Ennoia. Tôi nghĩ tới Lorenza Pellegrini. Tôi đưa tay nhặt lên bức ảnh mà mình đã úp xuống, ngắm nhìn nó, và một suy nghĩ không đúng lúc nổi lên, cái ký ức về buổi tối đó ở Piemonte... Tôi đọc dòng chữ trên tấm ảnh: “Bởi vì tôi là người đầu tiên và người cuối cùng, người được sùng kính và kẻ bị ghét bỏ, vị thánh và con đĩ. Sophia.”

Hẳn nàng đã viết những dòng này sau bữa tiệc của Riccardo. Sophia. Sáu chữ. Chúng cần gì phải bị xáo trộn? Tôi mới là kẻ đầu óc quanh co. Belbo yêu Lorenza, yêu nàng chính như nàng vốn thế, và nàng là Sophia. Và ở chính thời khắc này nàng có lẽ là... Không, không đúng. Belbo cũng quanh co. Tôi nhớ lại lời Diotallevi: “Ở sefirah thứ Hai, aleph tối tăm hóa thành aleph tỏa rạng. Từ Điểm tối bật lên những con chữ của Torah. Các phụ âm là cơ thể, nguyên âm là hơi thở, và cùng nhau chúng đệm cho những người mộ đạo khi họ cất tiếng ngâm ca. Khi tiếng hát bay xa, những phụ âm và nguyên âm bay cùng nó, và từ đó mọc lên Hokhmah - minh triết, kiến thức, tư tưởng nguyên khởi vốn chứa đựng, như trong chiếc rương, tất cả mọi thứ, tất cả những gì sẽ được hé mở trong công cuộc sáng thế. Hokhmah chứa đựng tinh chất của tất cả những gì sẽ tuôn ra từ nó.”

Vậy Abulafia với những file bí mật của nó là gì? Cái rương chứa đựng mọi thứ mà Belbo biết, hay anh ta nghĩ mình biết. Sophia của anh ta. Với cái tên bí mật của nàng, anh ta sẽ đi vào Abulafia, đối tượng - đối tượng duy nhất - mà anh ta ân ái. Nhưng, ân ái với Abulafia, anh ta nghĩ đến Lorenza. Vậy nên anh ta cần một từ sẽ đem lại cho anh ta sự sở hữu Abulafia nhưng đồng thời cũng như một bùa chú giúp anh ta sở hữu cả Lorenza, để đi vào trái tim của Lorenza như anh ta đi vào Abulafia. Nhưng Abulafia nên bất khả xâm phạm với những kẻ khác cũng như Lorenza bất khả xâm phạm với anh ta. Belbo khát vọng rằng anh ta có thể tiến vào, tìm hiểu và chinh phục những bí mật của Lorenza theo đúng cách anh ta sở hữu Abulafia.

Nhưng tôi đang dựng quá chuyện này lên. Lý giải của tôi cũng y như Kế hoạch: lấy ước nguyện thay cho hiện thực.

Ngà ngà say, tôi ngồi xuống trước bàn phím gõ chữ SOPHIA. Lại lần nữa, chẳng có gì xảy ra, và lại lần nữa cỗ máy nhã nhặn hỏi tôi: “Bạn có mật khẩu không?” Đồ máy móc ngu ngốc, mày hoàn toàn vô cảm với suy tưởng về Lorenza.

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.