Ấy vậy nhưng giả kim thuật là một nàng điếm trinh bạch, có nhiều tình nhân song khiến tất cả cùng thất vọng và chẳng dành ân sủng cho ai. Nàng biến kẻ kiêu kỳ thành tên ngốc, người giàu có thành kẻ ăn mày, triết gia thành lũ ngu đần, và những kẻ bị lừa gạt thành những tên lừa bịp ba hoa...
− Trithemius, Anna Hum Hirsaugensium Tomi II,
S. Gallo, 1690, 141
Đột nhiên, căn phòng chìm trong bóng tối và những bức tường sáng lên. Tôi nhận ra rằng ba phần tư diện tích tường là một màn hình bán nguyệt dùng làm phông chiếu. Khi các hình ảnh hiện ra, tôi chợt hiểu một phần của trần và sàn được làm bằng vật liệu phản xạ, một số vật thể mà ban nãy tôi cho là rẻ tiền vì cái kiểu lấp lánh lòe loẹt của chúng cũng thế: kim sa, cân, khiên, mấy bình đồng. Chúng tôi đang đắm chìm trong một thế giới dưới mặt nước nơi mọi hình ảnh đều được nhân lên, cắt rời ra,hòa vào bóng của những người có mặt. Sàn phản chiếu trần, trần phản chiếu sàn, và cùng nhau chúng phản chiếu những hình thù xuất hiện trên màn hình. Cùng với tiếng nhạc, mùi hương tinh tế lan tỏa khắp phòng: đầu tiên là hương Ấn Độ, rồi những loại hương khác, ít đặc trưng hơn và đôi khi khó chịu.
Thoạt đầu, vùng tranh tối tranh sáng bao quanh chúng tôi rơi vào bóng tối tuyệt đối. Rồi có tiếng ùng ục, sôi trào của dung nham, và chúng tôi ở trong một miệng núi lửa, nơi bóng tối và vật chất dạng bùn sôi lục bục trong ánh sáng chập chờn của những ngọn lửa vàng hơi xanh.
Những làn hơi dầu bốc lên, rồi lại rơi xuống, ngưng tụ như sương như mưa và mùi đất tanh hôi bốc lên, mùi thối của phân hủy. Tôi đang hít thở thạch mộ, cao răng, bóng tối; một dòng chất độc ồ ồ cuốn quanh tôi, uốn lượn giữa những cái lưỡi của phân, mùn, bụi than, bùn, khói, chì, váng, dầu mỏ, một dòng đen còn đen hơn cả đen, giờ đã nhạt bớt để hiện lên hai con bò sát - một con xanh nhạt, con kia đỏ nhạt - đang xoắn xuýt vào nhau, con này cắn đuôi con kia tạo thành một đường tròn duy nhất.
Cứ như tôi đã nốc quá nhiều chất cồn: tôi không còn thấy những người đi cùng mình nữa, họ mất tích trong bóng tối, tôi không thể nhận diện những hình dáng lướt qua mình, mờ ảo, những đường nét biến đổi... Rồi tôi cảm thấy bàn tay mình bị túm lấy. Tôi không quay lại, không muốn khám phá ra rằng mình đã tự lừa dối mình, bởi vì tôi bắt được mùi nước hoa của Lorenza, và chỉ khi ấy tôi mới nhận ra mình khao khát nàng đến chừng nào. Hẳn chính là Lorenza; nàng đã đến để tiếp tục cuộc tâm sự của những móng tay cào trên cửa phòng tôi, để hoàn thành điều nàng bỏ dở đêm trước đó. Lưu huỳnh và thủy ngân quyện vào nhau trong một dòng ấm áp ẩm ướt khiến hạ bộ tôi rần rật nhưng không nôn nả.
Tôi đang đợi Rebis, thanh xuân lưỡng tính, muối của triết gia, sự đăng quang của Thuốc luyện đan Trắng. Tôi dường như biết mọi thứ. Tất cả những gì tôi đọc được trong vài tháng qua lúc này có lẽ đang trỗi dậy trong trí não tôi, hoặc có lẽ Lorenza đang truyền kiến thức vào tôi thông qua cái đụng chạm của bàn tay nàng. Lòng bàn tay nàng ướt mồ hôi.
Tôi khiến bản thân kinh ngạc khi lẩm bẩm vài cái tên tối nghĩa, tên mà các triết gia đã đặt cho Thuốc luyện đan Trắng, tôi biết. Với chúng, có lẽ tôi đang gọi Lorenza tới bên mình, hoặc có lẽ tôi chỉ nhắc lại chúng cho bản thân nghe, trong một khúc kinh cầu an: Đồng Trắng, Cừu Trắng Không tì vết, Nước thánh, Thủy ngân tinh lọc, Eve, Favonius, Bảo thạch của Givinis, Kim cương, Bức màn, Thủy tiên, Loa kèn, Lưỡng tính, Hyle, Sữa Đức Mẹ, Hòn đá Độc nhất, Trăng tròn, Mẹ, Dầu Sống, Đờm, Điểm, Rễ, Muối của tự nhiên, Ngôi Sao Ban Chiều, Gió, Ả Lăng loàn, Nhau thai, Dung Môi, Tinh dịch của kim loại...
Trong bóng tối như mực mà lúc này đã tỏ lên đôi chút hiển hiện một đường viền của đá và những cây tàn úa, một bối cảnh cho Mặt Trời Đen*. Rồi một luồng sáng chói lòa vụt tới và những pho tượng lấp lánh kia phản xạ ánh sáng khắp nơi, tạo ra một hiệu ứng kính vạn hoa. Giờ hương thơm chuyển sang đậm mùi thờ cúng, nhà thờ; đầu tôi đau buốt; trán nặng trĩu, tôi thấy một gian sảnh xa hoa viền những tấm thảm vàng, có lẽ là một tiệc cưới, chú rể trông giống ông hoàng còn cô dâu bận đồ trắng, rồi một hoàng đế già cả và nữ hoàng đăng cơ, bên cạnh họ là một chiến binh và một vị vua khác da đen. Phía trước vị vua da đen có một bàn thờ nhỏ đặt một cuốn sách bọc nhung đen và một ngọn nến đang chạy trên giá nến bằng ngà. Bên cạnh giá nến có một địa cầu đang quay và một chiếc đồng hồ, trên đỉnh đồng hồ có đài phun nước tí hon bằng pha lê, từ đó tuôn chảy một dòng chất lỏng, đỏ thẫm như máu. Trên đài phun nước là một đầu lâu, từ một hốc mắt đầu lâu trườn ra một con rắn trắng...
Mặt Trời Đen là biểu tượng quan trọng trong các giáo lý bí truyền và huyền bí.
Lorenza đang thở những từ ngữ vào tai tôi. Nhưng tôi không thể nghe thấy giọng nàng.
Con rắn chuyển động theo nhịp điệu của âm nhạc chậm, buồn. Vua và hoàng hậu giờ mặc đồ đen và trước mặt họ là sáu quan tài nắp kín. Sau vài tiếng kèn tuba sầu thảm, một người đàn ông vận áo choàng đen có mũ trùm xuất hiện. Thoạt đầu, trong một màn biểu diễn thầy tu, như thể trong phim quay chậm, nhà vua tuân phục với niềm hân hoan thê lương, cúi đầu nhu thuận. Người đàn ông mặc áo choàng đen giơ một chiếc rìu lên, rồi một con lắc vụt chém qua, lưỡi hái nhân lên trên mỗi mặt phẳng phản xạ, và có cả ngàn chiếc đầu rơi. Sau cảnh đó, những hình ảnh nối tiếp nhau, nhưng tôi khó lòng theo được mạch truyện. Tôi tin rằng tất cả các nhân vật tới lượt mình, bao gồm cả vị vua da đen, sẽ bị chặt đầu và được đặt vào quan tài. Toàn bộ căn phòng biến thành một bờ biển hoặc bờ hồ, và chúng tôi thấy sáu con tàu cập bến, mấy cỗ quan tài được mang lên đó; rồi những con tàu rời đi trên mặt nước, chìm dần vào bóng đêm. Tất cả những điều này xảy ra trong khi nhang cuộn vòng, cơ hồ sờ thấy được, trong làn khói dày đặc, và thoáng một khắc tôi sợ mình sẽ ở trong số những kẻ bị hành quyết. Quanh tôi vang lên nhiều tiếng rầm rì, “Đám cưới, đám cưới...”
Lorenza đã biến mất. Tôi quay lại tìm nàng giữa những bóng đen.
Căn phòng giờ là một hầm mộ hay một nấm mồ xa hoa, trần vòm được chiếu sáng bởi một viên ngọc hồng lựu có kích cỡ lớn dị thường.
Ở tất cả các góc có những phụ nữ xuất hiện trong váy áo trinh nữ. Họ tụ tập quanh một chiếc vạc cao hai tầng, trong một khung nhà có nền bằng đá, cổng nhà nom giống một lò lửa.
Bên trong nền của khung nhà có thể nhìn thấy thi thể những kẻ bị chặt đầu. Một trong những trinh nữ kia bưng một chiếc hộp, lấy từ đó ra một vật thể tròn tròn, đặt nó xuống, thế là lập tức đài nước trên nóc bắt đầu phun. Tôi kịp nhận diện vật đó: nó là đầu của một vị vua Moor, giờ rừng rực cháy như một súc củi khiến nước ở đài phun kia sôi lên. Hơi, những luồng hơi nước, sôi ùng ục...
Lần này Lorenza đặt bàn tay lên gáy tôi, ve vuốt như tôi đã từng thấy nàng ve vuốt Jacopo trong ô tô.
Người đàn bà mang một quả cầu vàng tới, mở một cái vòi trong lò, và một dòng chất lỏng đỏ đặc chảy vào quả cầu. Rồi quả cầu được tách ra và thay vì chất lỏng màu đỏ, nó chứa một quả trứng, lớn, đẹp đẽ, trắng như tuyết. Người đàn bà lấy quả trứng ra đặt lên mặt đất, trên một đống cát vàng. Quả trứng tách vỏ và một con chim bay ra, vẫn còn chưa nên hình nên dạng, đầy máu me. Nhưng được tưới bởi máu của những người bị hành quyết, nó lớn lên ngay trước mắt chúng tôi, trở nên đẹp đẽ và chói sáng.
Người ta chặt đầu con chim và thiêu nó thành tro trên một án thờ nhỏ. Có mấy người nhồi tro thành một khối bột nhão, đổ bột nhão vào hai cái khuôn rồi đặt khuôn vào lò để nướng, dùng ống thổi lửa. Cuối cùng, khuôn được mở ra, và hai hình dáng đẹp đẽ xuất hiện, xanh xao, hầu như trong suốt, một thanh niên và một thiếu nữ, không lớn hơn bốn gang, mềm mại, có da thịt như những sinh vật sống nhưng đôi mắt thì vẫn trong suốt, đờ đẫn. Chúng được đặt lên hai cái gối và một ông lão nhỏ những giọt máu vào miệng chúng...
Những phụ nữ khác đi tới, mang theo những cây kèn trômpet vàng tô điểm những vòng lá xanh. Họ đưa một chiếc trômpet cho ông lão, ông ta đặt nó lên môi của hai sinh vật vẫn còn chìm đắm trong cơn mê thực vật, giấc ngủ động vật ngọt ngào của chúng, và ông ta bắt đầu thổi linh hồn vào cơ thể chúng... Căn phòng ngập tràn ánh sáng; ánh sáng nhạt dần thành tranh tối tranh sáng, rồi trở thành bóng tối bị rạch bởi những chớp sáng da cam. Một bình minh bao la hừng lên trong khi tiếng kèn trômpet ngân vang, to và rền, và tất cả là ánh hồng ngọc sáng chói. Đến đó thì tôi lần nữa để lạc mất Lorenza và tôi nhận ra rằng tôi sẽ chẳng bao giờ tìm thấy nàng.
Mọi thứ biến thành màu đỏ lửa, rồi màu đỏ ấy chậm rãi mờ đục dần thành màu chàm và tím, rồi màn hình tắt lịm. Cơn đau nhức trên trán tôi trở nên không thể chịu đựng nổi.
“Mysterium Magnum,”* bên cạnh tôi, Agliè bình thản lên tiếng. “Sự hồi sinh của một con người mới thông qua cái chết và đam mê. Một màn trình diễn hay, tôi phải công nhận vậy, ngay cả khi sở thích phúng dụ có lẽ làm hư hao sự chính xác của các trường đoạn. Những gì cậu vừa thấy chỉ là một màn trình diễn, nhưng nó nói về một Sinh vật. Và chủ nhà của chúng ta tuyên bố đã tạo ra Sinh vật này. Nào, chúng ta hãy đi xem phép mầu kia.”
Tiếng Latin: bí ẩn vĩ đại.