Con Lắc Foucault

Lượt đọc: 139 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
65

❊ ❊ ❊

... chiếc khung... Có diện tích hai mươi bộ vuông, được đặt ở chính giữa căn phòng. Mặt khung được ghép từ vài bảng gỗ cỡ bằng con súc sắc nhưng lớn nhỏ khác nhau. Tất cả nối với nhau bằng dây thép mảnh. Các bảng đều dán kín giấy, và trên những mẩu giấy có ghi tất cả các từ trong ngôn ngữ của họ, với các lối, thì, biến cách khác nhau, nhưng không theo trật tự nào cả... Theo lệnh thầy, các học sinh mỗi người cầm một tay cầm bằng sắt, có bốn mươi tay cầm như thế gắn vào diềm khung, và đột ngột quay tay cầm, thế là vị trí của tất cả các từ ngữ liền hoàn toàn thay đổi. Sau đó ông ta ra lệnh cho ba mươi sáu học sinh đọc chậm một số dòng chữ xuất hiện trên khung; và mỗi khi họ có được ba hay bốn chữ ghép vào nhau có thể trở thành một phần của câu thì họ lại đọc cho bốn học sinh kia chép lại...

− Jonathan Swift, Gulliver du ký, III, 5

Tôi tin rằng khi tô điểm cho giấc mơ của mình, Belbo lần nữa quay lại với ý niệm về cơ hội đã mất và lời thề chính thức từ bỏ của anh ta, với thất bại của đời anh ta trong việc nắm bắt Thời khắc nếu quả thực nó từng tồn tại. Kế hoạch ra đời bởi vì Belbo giờ đã miễn cưỡng đành chịu kiếp chỉ sáng tạo ra những thời khắc hư cấu, riêng tư.

Tôi nhờ anh ta lấy bản thảo nào đó và anh ta lục lọi trên bàn làm việc, nơi bản thảo đặt chồng chất, chênh vênh lên thành một đống bất kể trọng lượng hay kích thước. Anh ta tìm thấy thứ cần tìm và cố rút nó ra, khiến những bản thảo khác ào xuống rơi tung tóe khắp sàn. Các cặp tài liệu bật mở, giấy tờ thoát khỏi những vật chứa mỏng manh.

“Anh không thể nhấc nửa chồng ở trên ra trước à?” tôi hỏi. Phí hơi thôi: anh ta luôn làm như vậy.

Anh ta đáp như vẫn thường đáp: “Tối nay Gudrun sẽ nhặt lên. Chị ta phải có việc gì đó trong đời chứ, nếu không chị ta sẽ mất đi thân phận của mình.”

Nhưng lần này thì tôi có trách nhiệm cá nhân trong sự an nguy của đống bản thảo vì bây giờ tôi đã là một thành viên trong nhà xuất bản. “Gudrun đâu thể nào sắp xếp lại chúng,” tôi nói. “Chị ta sẽ bỏ nhầm lung tung tài liệu vào các kẹp mất thôi.”

“Diotallevi mà nghe thấy câu này sẽ mừng lắm đấy. Một phương thức để tạo nên những cuốn sách khác nhau, chiết trung, những cuốn sách ngẫu nhiên. Đó là một phần logic của Quỷ giả.”

“Nhưng chúng ta sẽ lâm vào tình trạng của những tín đồ Kabbalah: mất hàng thiên niên kỷ để khám phá ra kết nối đúng. Các anh chỉ đang dùng Gudrun thay cho con khỉ vĩnh viễn dán vào cái máy đánh chữ. Trải qua suốt quá trình tiến hóa, chúng ta không có tiến triển gì hết. Trừ phi Abulafia có chương trình gì đó giúp xử lý việc này.”

Đúng lúc ấy Diotallevi bước vào.

“Tất nhiên là có,” Belbo nói, “và về mặt lý thuyết anh có thể có tới hai ngàn entry. Tất cả những gì cần là số liệu và mong muốn. Lấy thơ làm ví dụ. Chương trình hỏi anh xem anh muốn bài thơ có bao dòng, và anh quyết định: mười, hai mươi, một trăm. Rồi chương trình chọn ngẫu nhiên số dòng. Nói cách khác, mỗi lần một sắp xếp mới. Với mười dòng anh có thể tạo ra hàng ngàn hàng ngàn bài thơ ngẫu nhiên. Hôm qua tôi thử những dòng như ‘Và những cây đoan run lên,’ ‘Ngươi cánh chim hải âu báo điềm hung ác,’ ‘Cây cao su là tự do,’ ‘Tôi hiến dâng đời mình cho nàng,’ vân vân và vân vân. Đây là một số kết quả khá khẩm của tôi.”

Tôi đếm những đêm, tiếng sistrum*...

Cái chết, huy hoàng của ngươi,

Cái chết, huy hoàng của ngươi...

Cây cao su là tự do.

Từ trái tim của bình minh

Ngươi cánh chim hải âu báo điềm hung ác

(Cây cao su là tự do...)

Cái chết, huy hoàng của ngươi.

Và những cây đoan run lên,

Tôi đếm những đêm, tiếng sistrum,

Chú chim đầu rìu đợi chờ tôi,

Và những cây đoan run lên.

Một loại nhạc cụ của người Ai Cập cổ. Nó có khung kim loại hình bầu dục gắn với tay cầm, trong khung có những thanh ngang xỏ qua các miếng kim loại tròn dẹp. Nếu lắc nhanh thì sistrum sẽ vang lên những tiếng lẻng xẻng.

“Đó là những lặp lại, phải, nhưng những lặp lại có thể tạo ra cảm giác thơ.”

“Thú vị,” Diotallevi nói. “Thứ này đã giúp hòa giải tôi với cái máy của anh rồi đấy. Vậy nếu chúng ta nhập vào toàn bộ kinh Torah và bảo nó - dùng từ gì nhỉ? - ngẫu nhiên hóa, thì nó sẽ tiến hành một thao tác temurah đích thực, lắp ghép lại các câu của Kinh chứ?”

“Phải, nhưng đây là vấn đề thời gian. Việc ấy sẽ mất hàng thế kỷ.”

Tôi nói: “Nếu thay vào đó anh nhập vào máy vài chục khái niệm lấy từ các tác phẩm của Quỷ giả thì sao - chẳng hạn như Hiệp sĩ dòng Đền chạy tới Scotland, hay Corpus Hermeticum đến Florence vào năm 1460 - và ném vào một số cụm từ nối như ‘Rõ ràng rằng’, ‘Điều đó chứng tỏ rằng’ thì sao nhỉ? Chúng ta có thể ra được một thứ gì đó có tính phát kiến. Rồi chúng ta điền vào chỗ trống, gọi những lặp lại là lời tiên tri, và - voilà - một chương chưa từng được công bố cho tới nay về lịch sử huyền thuật, ít nhất là vậy!”

“Một ý tưởng thiên tài,” Belbo nói. “Vậy bắt tay vào ngay thôi.”

“Không. Bảy giờ rồi. Mai đi.”

“Tôi sẽ bắt đầu ngay tối nay. Giúp tôi một phút thôi. Hãy nhặt đại loại hai mươi trang trên sàn, nhặt bừa thôi, nhìn câu đầu tiên mỗi trang, mỗi câu sẽ là một entry.”

Tôi cúi xuống, nhặt lên đọc: “Joseph xứ Arimathea mang Chén thánh tới Pháp.”

“Tuyệt... Tôi nhập vào rồi. Tiếp đi.”

“Theo Truyền thuyết Hiệp sĩ dòng Đền, Godefroy de Bouillon lập ra Đại Tu viện Zion ở Jerusalem.”

Và “Debussy là một hội viên Hội Thập tự Hoa hồng.”

“Xin lỗi,” Diotallevi nói, “nhưng anh cũng phải nhập vào đó vài dữ liệu trung tính - chẳng hạn như gấu túi sống ở Úc hay Papin phát minh ra nồi áp suất.”

“Chuột Minnie là hôn thê của chuột Mikey.”

“Chúng ta không được quá đà.”

“Không, chúng ta phải quá đà. Chỉ cần chúng ta coi rằng trong toàn vũ trụ này có một dữ kiện không hé lộ bí ẩn nào, thì tức là chúng ta đã vi phạm tư tưởng Hermetic.”

“Phải đó. Cho Minnie vào. Và, nếu anh cho phép, tôi sẽ bổ sung thêm một tiền đề nền tảng nữa: các hiệp sĩ dòng Đền có liên quan tới hết thảy vạn vật.”

“Điều đó thì khỏi cần bàn,” Diotallevi đồng tình.

Chúng tôi tiếp tục một lát, nhưng quả thực lúc ấy đã muộn lắm rồi. Belbo bảo chúng tôi đừng ngại, anh ta sẽ làm tiếp một mình. Khi Gudrun bước vào thông báo chị ta sắp khóa cửa, anh ta bảo sẽ ở lại để làm thêm mấy việc và nhờ chị ta nhặt giấy tờ vương vãi dưới sàn lên. Gudrun phun ra vài thanh âm có thể thuộc cả về tiếng Latin không biến tố lẫn tiếng Mari nhưng rõ ràng là diễn tả tâm trạng phẫn nộ và chán nản, điều đó chứng tỏ mối quan hệ chung giữa tất cả các ngôn ngữ, đám con cháu tứ tán của một cội nguồn nguyên thủy duy nhất. Chị ta chấp hành, thực thi phép ngẫu nhiên hóa còn tốt hơn bất cứ chiếc máy tính nào.

Sáng hôm sau, mặt Belbo tươi rói. “Rất hiệu quả,” anh ta thông báo. “Hiệu quả vượt quá bất cứ gì chúng ta có thể mong đợi.” Anh ta trao cho chúng tôi bản in.

Các hiệp sĩ dòng Đền có liên quan tới hết thảy vạn vật

Điều tiếp theo đây không phải sự thực

Chúa Jesus bị khổ hình theo lệnh của Pontius Pilate

Hiền nhân Omus sáng lập ra Hội Thập tự Hoa hồng ở Ai Cập

Ở Provence có những người theo đạo Kabbalah

Kẻ nào kết hôn tại tiệc cưới Cana?

Chuột Minnie là hôn thê của Mickey

Một cách logic suy ra rằng

Nếu

Các tu sĩ Druid thờ các trinh nữ đen

Thì

Simon Magus đánh đồng Sophia với ả điếm thành Tyre

Kẻ nào kết hôn tại tiệc cưới Cana?

Các triều đại Merovingia lấy ý trời để tuyên bố vương quyền

Các hiệp sĩ dòng Đền liên quan tới hết thảy vạn vật

“Hơi mơ hồ,” Diotallevi nói.

“Nhưng đó là bởi vì anh không thấy những kết nối. Và anh không để tâm đúng mức tới câu hỏi lặp lại hai lần: Kẻ nào kết hôn tại tiệc cưới Cana? Những phần lặp lại là chìa khóa mầu nhiệm. Tất nhiên, tôi đã tổng hợp lại; nhưng tổng hợp nên chân lý là quyền của người được khai tâm. Đây là cách giải nghĩa của tôi: Chúa Jesus không bị đóng đinh trên thập giá, và bởi lý do đó mà các hiệp sĩ dòng Đền không công nhận thánh giá. Truyền thuyết về Joseph xứ Arimathea mang một sự thật sâu xa hơn: Chính Chúa Jesus, chứ không phải Chén thánh, đã tới nước Pháp giữa đám tín đồ Kabbalah ở Provence. Jesus là ẩn dụ cho Vua của Thế giới, người thực sự sáng lập Hội Thập tự Hoa hồng. Và ai đi cùng Jesus? Vợ ngài. Trong các bản Phúc âm, vì sao ta không hay biết ai đã kết hôn tại tiệc cưới Cana? Bởi vì đó là đám cưới của Jesus, và đó là một đám cưới không thể nhắc tới, bởi vì cô dâu chính là một kẻ tội lỗi, Mary Magdalene. Đó là lý do vì sao mà, kể từ ấy, tất cả những người theo Quang chiếu hội từ Simon Magnus tới Postel đều tìm kiếm nguyên lý tính nữ vĩnh hằng trong một nhà thổ. Và Jesus, trong khi ấy, là người lập ra dòng dõi hoàng gia Pháp.”

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.