Con Lắc Foucault

Lượt đọc: 177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
46

❊ ❊ ❊

Trong ngày, ngươi sẽ tới chỗ con ếch vài lần và thốt lời cầu khấn.

Và ngươi xin nó làm những phép mầu ngươi ao ước... Trong khi ấy, ngươi sẽ khía một hình chữ thập lên nó để dùng nó làm vật tế.

− Theo một nghi lễ tôn giáo của Aleister Crowley

Agliè sống trong khu Piazzale Susa: một con phố hơi hẻo lánh, một tòa nhà thời chuyển giao thế kỷ, phong cách Nghệ thuật mới trang nhã. Lão quản gia già bận áo khoác kẻ sọc mở cửa và dẫn chúng tôi vào một phòng khách nhỏ, bảo chúng tôi ngồi đó đợi bá tước.

“Vậy ra ông ấy là bá tước,” Belbo thì thầm.

“Tôi chưa bảo anh sao? Ông ta là bá tước Saint-Germain tái sinh.”

“Ông ấy không thể tái sinh nếu ông ấy chưa bao giờ chết,” Diotallevi nói. “Có chắc ông ấy không phải Ahasuerus, người Do Thái lang thang, không?”

“Theo một số người, bá tước de Saint-Germain cũng từng là vua Ahasuerus*.”

Một vị vua được nhắc tới trong Kinh Cựu ước.

“Thấy chưa?”

Agliè bước vào, vẫn hoàn hảo không chê vào đâu được như thường lệ. Ông ta bắt tay chúng tôi và xin lỗi: một cuộc gặp mệt mỏi, quả tình không hề được báo trước, buộc ông ta phải nán lại trong thư phòng thêm mươi phút hoặc hơn. Ông ta bảo viên quản gia mang cà phê tới và xin chúng tôi hãy cứ thoải mái như ở nhà. Rồi ông ta đi ra, vén một tấm rèm nặng bằng da cũ. Đó không phải là cửa, và trong lúc thưởng thức cà phê, chúng tôi nghe thấy những giọng kích động vang ra từ phòng bên. Thoạt tiên chúng tôi trò chuyện rôm rả để tránh nghe bên kia, rồi Belbo đưa ra ý kiến rằng có lẽ chúng tôi đang làm phiền họ. Trong một khắc im lặng, chúng tôi nghe thấy một giọng nói, và một câu nói dấy lên nỗi tò mò.

Diotallevi đứng dậy bước tới, ra vẻ muốn chiêm ngưỡng một bản in thế kỷ mười bảy treo trên mảng tường cạnh rèm. Nó vẽ hình một hang núi, những người hành hương đang trèo bảy bậc thang tiến đến đó. Chả mấy chốc cả ba chúng tôi đều giả bộ nghiên cứu bản in.

Người đàn ông mà chúng tôi nghe thấy chắc chắn là Bramanti, và câu đó là: “Xin làm rõ cho, tôi không gieo ma quỷ vào nhà người khác!”

Ngày hôm ấy chúng tôi nhận ra rằng Bramanti không chỉ có khuôn mặt heo vòi mà cả giọng nói heo vòi.

Giọng nói kia thuộc về một người lạ: một giọng nặng âm Pháp và chói tai, gần như kích động. Đôi lúc là giọng Agliè xen vào, nhẹ nhàng và hòa giải.

“Thôi nào, các anh,” giờ ông ta đang nói, “các anh đã nhờ cậy đến sự phân xử của tôi, và tôi rất vinh dự, nhưng nếu đã vậy các anh phải lắng nghe tôi. Trước hết cho phép tôi được nói rằng anh, Pierre thân mến, anh đã khinh suất, ít nhất là vậy, khi viết lá thư kia...”

“Vấn đề hết sức đơn giản, Monsieur le Comte,” giọng Pháp đáp lại. “Signor Bramanti này đây, ông ta viết một bài báo, trên một ấn phẩm mà tất cả chúng ta đều kính trọng, trong đó ông ta thỏa thích đả kích khá nặng nề một số thành viên giáo phái Lucifer, bảo họ làm bánh thánh bay dù không tin vào Phép Lạ Thánh Thể, rồi chuyển hóa bạc, vân vân và vân vân. Bon, ai cũng biết rằng chỉ có Église Luciférienne duy nhất đã được công nhận là nơi mà tôi đây là thầy ngưu tế và người cầu hồn khiêm nhường, và ai cũng biết nhà thờ của tôi không chìm đắm trong thứ Satan giáo thô bỉ và không dùng bánh thánh làm món ratatouille* - những thứ chỉ đáng với chainoine* Docre ở Saint-Sulpice. Trong thư tôi đã nói rằng chúng tôi không phải những đệ tử Satan kiểu cũ thờ phụng Grand Tenancier du Mal*, và rằng chúng tôi không cần phải nhại lại Giáo hội La Mã với tất cả những hộp đựng bánh thánh đó cùng những - comment dit-on*? - áo lễ đó... Chúng tôi là, au contraire*, những người thờ thần Trí tuệ, như tất cả thế giới này đều biết, và với chúng tôi, Luciferre là gốc của Thiện. Có chăng thì Adonai* mới là gốc của Ác, bởi vì Hắn đã sáng tạo ra cái thế giới này trong khi Luciferre đã cố phản đối...”

Món ragu xoàng.

Tiếng Pháp, chỉ chức phụ tá giám mục.

Tiếng Pháp, tạm dịch là Đại chủ nhân của cái Ác.

Tiếng Pháp: Nói thế nào nhỉ.

Tiếng pháp: Ngược lại.

Một danh của Thiên Chúa.

“Được rồi,” Bramanti giận dữ nói. “Tôi công nhận có thể tôi đã bất cẩn, nhưng không phải vì vậy mà hắn có quyền đe dọa tôi bằng trò phù thủy!”

“Mais voyons*! Đúng là ngoa dụ! Chính anh mới là người, ngược lại, khiến tôi dùng trò envoûtement*!”

Tiếng Pháp: Xem kia!

Tiếng Pháp: ếm bùa.

“Ồ tất nhiên rồi, tôi và các sư huynh của mình rỗi thời gian mà rải quỷ con khắp nơi! Chúng tôi thực hành Giáo lý và Nghi thức Phép thuật Cao cấp: chúng tôi không phải bọn thầy bùa!”

“Monsieur le Comte, tôi thỉnh cầu ngài. Signor Bramanti nổi tiếng thân quen với tu viện trưởng Boutroux, và ngài cũng biết rất rõ rằng người ta đồn lão thầy tu này đã xăm hình khổ giá lên gót chân để có thể giẫm lên Chúa, hay đúng hơn, lên... Chậc, bảy ngày trước tôi gặp tu viện trưởng này ở hiệu sách Du Sangreal, ngài biết đấy; lão nhếch mép cười với tôi, rất gian xảo, như thói quen của lão, và lão bảo tôi, ‘Ồ, mấy tối nữa chúng ta sẽ sớm nghe tin về nhau.’ Nói thế nghĩa là gì, mấy tối nữa? Nó có nghĩa rằng, hai tối sau đó, các cuộc viếng thăm bắt đầu. Tôi đang chuẩn bị lên giường đi ngủ thì cảm thấy sô cô la dính vào mặt, sô cô la lỏng ấy, ngài hiểu không; những thứ đó không khó nhận ra.”

“Có khi anh đã cọ gót dép vào thảm.”

“Vâng, vâng, vậy thì tại sao đồ đạc lại bay? Vì sao một trong các nồi cất của tôi đập vào đầu tôi, và tượng Baphomet bằng nhựa của tôi, nó rơi xuống sàn, mà đó là một kỷ vật của người cha đã khuất của tôi, rồi thì trên tường xuất hiện ba chữ viết màu đỏ, lời tục tĩu mà tôi không tiện nói ra đây, hein*? Ngài biết rõ rằng không quá một năm trước Monsieur quá cố Gros buộc tội lão tu viện trưởng kia làm thuốc đắp bằng cứt, dùng cách nói này xin ngài bỏ quá cho, thế là lão kết ông ấy tội chết, và hai tuần sau, Monsieur Gros đáng thương chết một cách bí ẩn. Lão Boutroux này là kẻ đầu độc, hội đồng phân xử danh dự do dòng Cơ đốc giáo Martin ở Lyon triệu tập đã kết luận như vậy...”

Tiếng Pháp: hả.

“Xuyên tạc,” Bramanti gầm lên.

“À, đó! Một phiên tòa về những vấn đề thuộc loại này luôn dựa vào chứng cớ gián tiếp...”

“Phải, nhưng không ai trong phiên tòa nhắc tới một thực tế rằng Monsieur Gros là tay nghiện rượu bị xơ gan giai đoạn cuối.”

“Đừng enfantine*! Phép phù thủy diễn tiến bằng những con đường tự nhiên, nếu một người có bệnh xơ gan, người ta sẽ đánh vào bệnh xơ gan của người ấy. Đó là điều sơ đẳng trong tà thuật...”

Tiếng Pháp: đừng có trẻ con như thế.

“Thế thì tất cả những người chết vì bệnh xơ gan đều có thể đổ tội cho Boutroux hết. Đừng làm tôi buồn cười!”

“Vậy làm ơn hãy cho tôi biết, chuyện gì đã xảy ra ở Lyon trong hai tuần đó... Nhà nguyện dùng vào việc thế tục, mang danh YHWH, lão Boutroux của anh mặc áo thụng đỏ thùng thình, thánh giá chúc xuống đất, và còn có Madame Olcott, voyante* riêng của lão, chưa kể những thứ khác, trên lông trán vẽ cây đinh ba, bưng những chén lễ chứa đầy máu của chính chúng, rồi cả cái lão tu viện trưởng đã cào vào miệng của tín đồ... Chuyện đó có thật hay không?”

Tiếng Pháp: bà bói.

“Anh đã bị ngộ Huysmans rồi, bạn thân mến!” Bramanti cười lớn. “Đó là một sự kiện văn hóa, một đám rước, giống như các lễ kỷ niệm của trường Wicca và các học viện Druid mà thôi!”

“Ouais*, lễ hội carnival của Venise...”

Tiếng Pháp: Ái chà!

Chúng tôi nghe thấy tiếng ẩu đá, có vẻ như Bramanti đang định nện đối thủ của mình và Agliè đang giữ ông ta lại. “Thấy chưa? Thấy chưa?” tên người Pháp the thé. “Nhưng coi chừng cái thân anh đi, Bramanti, và hỏi ông bạn Boutroux của anh xem chuyện gì đã xảy ra với lão ấy! Anh vẫn chưa biết, nhưng lão vào viện rồi. Hỏi lão xem ai đã phá ngang trò phép của lão! Cho dù tôi không thực hành trò phù thủy đó của các người tôi vẫn biết một ít, và khi tôi nhận ra rằng nhà của mình bị xâm nhập, tôi vẽ lên sàn nhà vòng tròn bảo vệ, và bởi vì tôi không tin nhưng đám quỷ con của anh thì có, nên tôi bỏ Áo Đức bà Núi Camêlô đi và làm mật lệnh, envoûtement retourné, ah oui*. Lão tu viện trưởng của anh ăn một mẻ ra trò!”

Tiếng Pháp: Phép thuật đảo ngược, à vâng.

“Thấy chưa? Thấy chưa?” Bramanti đang thở hổn hển. “Chính hắn là kẻ ếm bùa!”

“Thưa các vị, như vậy là đủ rồi,” Agliè nói lịch thiệp nhưng kiên quyết. “Giờ hãy nghe tôi đây. Các anh biết tôi đánh giá cao chừng nào, trên cấp độ nhận thức, những kiểm nghiệm lại này đối với các nghi thức cổ xưa, và với tôi Giáo hội Luciferene cũng như Dòng Satan cần được coi trọng như nhau, vượt ngoài và vượt trên những khác biệt giữa hai bên về quỷ học. Các anh biết thái độ hoài nghi của tôi trong vấn đề này. Nhưng, cuối cùng, tất cả chúng ta đều thuộc về cùng một tầng lớp hiệp sĩ tâm linh, và tôi khẩn thiết mong các anh thể hiện một sự đoàn kết dù tối thiểu. Suy cho cùng, thưa các anh, kéo cả Hoàng tử Bóng đêm vào một vụ cãi cọ vặt thế này ư! Thật ấu trĩ làm sao! Thôi nào, những thứ này là chuyện tào lao của đám theo thuyết huyền bí. Các anh đang cư xử như những tay Hội Tam điểm thô tục. Nói thẳng ra, vâng, Boutroux là một kẻ phản giáo, và có lẽ, anh Bramanti thân mến, anh nên gợi ý hắn bán cho mấy tay đồng nát tất tật mớ đồ nghề của mình, trông giống như đống đạo cụ để dựng vở Mefistofele của Boito...”

“Ha, c’est bien dit, fa*,” tay người Pháp khúc khích. “C’est de la brocanterie*...”

Tiếng Pháp: A, nói đúng (hay) lắm.

Tiếng Pháp: Đó là đồ lạc xoong.

“Chúng ta hãy thử nhìn chuyện này từ xa mà xem. Đã có một cuộc tranh cãi về điều mà chúng ta sẽ gọi là tế nghi luận, mọi người đều đang nóng, nhưng chúng ta không được chuyện bé xé ra to. Xin nhắc anh nhớ, Pierre thân mến, tôi không một khắc nào phủ nhận sự hiện diện của những thực thể ngoại lai trong nhà anh; đó là điều tự nhiên nhất trên thế giới này, nhưng chỉ cần với chút lý lẽ thường tình, ta có thể giải thích nó là một dạng ma chuyên phá đám mà thôi*.”

Nguyên văn: poltergeist, một loại ma không hiện hình mà chỉ thể hiện bằng cách gây tiếng ồn và xáo tung đồ đạc.

“Vâng, tôi cũng không loại trừ khả năng đó,” Bramanti nói. “Sự kết hợp của các ngôi sao vào thời điểm này...”

“Vậy thì nào, lại đây, bắt tay nhau đi, và một cái ôm thắm tình anh em.”

Chúng tôi nghe thấy những tiếng lẩm bẩm xin lỗi lẫn nhau. “Chính anh cũng biết rồi đấy,” Bramanti đang nói, “đôi khi để xác định xem ai là người đang thực sự chờ đợi được khai tâm, cần phải đắm mình một chút trong tri thức dân gian. Đến cả những lái buôn của Đại Đông phương kia, vốn chẳng tin gì sất, cũng có một nghi lễ mà.”

“Bien entendu, le rituel, ah ça*...”

Tiếng Pháp, có nghĩa là Tất nhiên, nghi lễ đó, à nó...

“Nhưng giờ không còn là thời của Crowley nữa. Điều ấy rõ chăng?” Agliè nói. “Bây giờ tôi phải chia tay với các anh rồi. Tôi còn có những vị khách khác nữa.”

Chúng tôi nhanh chóng về ghế ngồi và đợi Agliè với vẻ điềm nhiên lãnh đạm.

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.