Con Lắc Foucault

Lượt đọc: 139 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
79

❊ ❊ ❊

Hắn mở chiếc két của mình. Trong két là một mớ lộn xộn khủng khiếp những cổ áo, chun vòng, đồ bếp, phù hiệu của các trường dạy nghề, thậm chí chữ lồng tên Hoàng hậu Alexandra Feodorovna và Huân chương Bắc đẩu Bội tinh. Trong cơn điên dại, đâu đâu hắn cũng thấy dấu triện của Kẻ Chống Kitô với hình thù hai tam giác lồng nhau.

− Alexandre Chayla, “Serge A. Nilus et les Protocoles,”

La Tribune Juive, 14 tháng Năm, 1921, tr. 3

“Anh thấy đấy,” Salon nói tiếp, “tôi sinh ra ở Matxcơva. Và chính tại Nga, thuở tôi còn trẻ, người ta khám phá ra những văn bản Do Thái bí mật rất dài nói rằng để điều khiển chính quyền cần phải hoạt động ngầm dưới lòng đất. Anh nghe này.” Ông ta lấy một cuốn sổ nhỏ lên, trong đó ông ta ghi lại một số trích dẫn. ‘Các thành phố ngày nay có những đường xe điện ngầm và lối đi dưới lòng đất: từ đó chúng ta có thể cho nổ tung mọi thủ đô trên đời này.’ Tập nghị định thư của Các Bô lão Zion, Văn bản Số Chín!”

Tôi chợt có cảm tưởng rằng bộ sưu tập những cột sống, cái hộp đầy con ngươi, những bộ da căng trên khung kia là từ trại hành quyết nào đó mà ra. Nhưng không, tôi đang đối diện một ông già đang bùi ngùi nhớ lại những ngày xưa cũ của nước Nga bài Do Thái. “Nếu tôi hiểu đúng thì ý ông nói là có một cuộc tụ họp tôn giáo bí mật của người Do Thái - một số người thôi, không phải tất cả - những người đang âm mưu gì đó. Nhưng vì sao lại dưới lòng đất?”

“Đây là chuyện đương nhiên! Kẻ bày mưu nào mà chả phải bày mưu dưới lòng đất chứ không phải giữa thanh thiên bạch nhật. Từ khai thiên lập địa người ta đã biết vậy rồi. Thống trị thế giới có nghĩa là thống trị những gì nằm bên dưới nó. Những dòng ngầm.”

Tôi nhớ tới một câu hỏi của Agliè trong thư phòng của ông ta, rồi lại nhớ tới các nữ tu Druid ở Piemonte, những người đã triệu lên các dòng điện đất.

“Vì sao người Celt đào các thánh địa trong lòng đất, làm những đường hầm nối với một cái giếng thiêng?” Salon nói tiếp. “Cái giếng dẫn xuống những địa tầng phóng xạ như mọi người đều biết. Glastonbury đã được xây như thế nào? Chẳng phải đảo Avalon là nơi khởi nguồn huyền thoại về Chén thánh sao? Và ai phát minh ra Chén thánh nếu không phải một người Do Thái?”

Lại Chén thánh, ôi Chúa tôi. Nhưng chén thánh nào cơ chứ? Chỉ có một chén thánh: Thứ ấy của tôi, liên kết với địa tầng phóng xạ của tử cung Lia, có lẽ giờ này đang vui vẻ bơi về phía miệng giếng, có lẽ đang chuẩn bị để ra ngoài, còn tôi thì đứng đây giữa những con cú nhồi bông, giữa một trăm xác chết và một kẻ giả bộ đang sống.

“Tất cả các nhà thờ lớn châu Âu đều được xây dựng ở nơi người Celt đặt trụ đá. Vì sao người Celt lại phải bỏ ra từng đó công sức để đặt những phiến đá này trên mặt đất?”

“Thế sao người Ai Cập lại mất công đến vậy để dựng kim tự tháp?”

“Đây này. Ăng-ten, nhiệt kế, dụng cụ thăm khám, kim châm, như những chiếc kim châm thầy thuốc Tàu dùng để châm vào các huyệt của cơ thể. Ở trung tâm của trái đất có một lõi nóng chảy, tương tự mặt trời, trên thực tế là một mặt trời đích thực mà mọi thứ quay tròn quanh nó theo những cung đường khác nhau. Các quỹ đạo của những dòng điện đất. Người Celt biết chúng ở đâu và làm thế nào điều khiển chúng. Còn Dante? Dante thì sao? Ông ta đang cố gắng kể gì cho chúng ta qua bài tường thuật về hành trình đi xuống lòng đất của mình? Anh hiểu ý tôi chứ, anh bạn quý?”

Tôi không thích thành bạn quý của lão, nhưng tôi vẫn tiếp tục nghe lão. GiulioGiulia, Rebis của tôi được cắm chặt như Lucifer ở chính giữa bụng của Lia, nhưng con bé/ thằng bé, Thứ ấy, sẽ lộn ngược đầu, sẽ vật lộn tiến về phía trước, và sẽ bằng cách nào đó nhô ra. Thứ đã được tạo thành để nhoi từ bụng mẹ lên chứ không phải vào đời với mái đầu chúc xuống, trong bí mật dính dớp.

Salon lúc này đã lạc trong một độc thoại mà tuồng như ông ta nhắc lại từ ký ức. “Anh biết đồng cỏ nước Anh thế nào không? Nếu anh đi máy bay qua nước Anh, anh sẽ thấy rằng tất cả những chốn linh thiêng đều nối với nhau bằng đường thẳng, một mạng lưới những đường đan nhau trên khắp đất nước, nay vẫn còn nhìn thấy bởi vì chúng là hình mẫu cho những con đường sau này...”

Những chốn linh thiêng được nối bằng đường bộ, và đơn giản là người ta cố gắng làm đường thẳng nhất có thể.”

“Thật sao? Vậy vì sao những con chim di cư theo những đường này? Tại sao các đĩa bay lại theo chúng? Đó là một bí mật đã bị thất lạc sau cuộc xâm chiếm của người La Mã, nhưng vẫn còn những người biết nó...”

“Người Do Thái,” tôi đề xuất.

“Họ cũng đào bới. Nguyên tắc giả kim đầu tiên là VITRIOL: Visita Interiora Terrae, Rectificando Invenies Occultum Lapidem.”*

Hãy vào lòng đất, và bằng cách tinh cất những gì tìm được ở đó ta sẽ khám phá ra hòn đá còn ẩn mình.

Lapis exillis. Hòn Đá của tôi đang chậm rãi ra khỏi nơi đi đày, từ chốn lưu đày thôi miên lãng quên ngọt ngào trong chiếc bình của Lia; Hòn Đá của tôi, đẹp đẽ và trắng trẻo, không kiếm tìm sâu hơn vào lòng đất mà kiếm tìm mặt đất... Tôi muốn lao về nhà với Lia, muốn đợi cùng nàng, giờ này qua giờ khác, chờ sự xuất hiện của Thứ ấy, khúc khải hoàn của cuộc trở về mặt đất. Cái động của Salon bốc mùi mốc meo của những đường hầm. Đám đường hầm là cái gốc tích cần vứt bỏ; chúng không phải là điểm đến. Ấy vậy mà tôi vẫn đi theo Salon, trong đầu quay cuồng những ý tưởng hiểm độc, mới mẻ cho Kế hoạch. Trong khi chờ đợi một Sự thật của thế giới trần thế này, tôi nát óc xây dựng những giả trá mới, mù quáng như những con vật dưới lòng đất.

Tôi chao đảo. Tôi phải ra khỏi đường hầm. “Tôi phải đi đây,” tôi nói. “Có lẽ ông có thể giới thiệu vài cuốn sách về đề tài này chăng.”

“Ha! Mọi thứ người ta từng viết đều sai toét, sai như linh hồn của Judas vậy. Những gì tôi biết là nhờ cha tôi...”

“Một nhà địa chất học?”

“Ồ không,” Salon nói, cười lớn, “không, hoàn toàn không. Cha tôi - chẳng có gì phải xấu hổ, chuyện xưa đã như nước chảy qua cầu - làm việc cho Okhrana. Là thuộc cấp trực tiếp của vị chỉ huy, Rachkovski huyền thoại.”

Okhrana, Okhrana? Một thứ giống KGB? Cảnh sát mật của Sa hoàng thì phải? Và ai là Rachkovski? Không phải là trùng tên chứ? Chúa ơi, vị khách bí ẩn của viên đại tá, bá tước Rakovsky... Không, đủ rồi. Đừng thêm sự trùng hợp nữa. Tôi đâu phải kẻ nhồi những con vật chết; tôi tạo ra các sinh vật sống.

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.