Con Lắc Foucault

Lượt đọc: 177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
44

❊ ❊ ❊

Cầu khấn các lực của Bảng Hợp nhất bằng các công cụ thuộc Nghi thức Tối cao Pentagram, với Linh hồn Chủ động và Bị động, với Eheieh và Agla. Quay lại Ban thờ, và ngâm lời Khấn gọi Hồn Enochian sau đây: Ol Sonuf Vaorsag Goho lad Balt, Lonsh Calz Vonpho, Sobra Z-ol Ror I Ta Nazps, od Graa Ta Malprg... Ds Hol-q Qaa Nothoa Zimz, Od Commah Ta Nopbloh Zien...

− Israel Regardie, Original Account of the Teachings, Rites and Ceremonies of the Hermetic Order of the Golden Dawn, Ritual for Invisibility, St. Paul. Nhà xuất bản Llewellyn, 1986, tr. 423

Chúng tôi gặp may; cuộc gặp đầu tiên rất tốt đẹp, ít nhất là tính theo mục đích ban đầu của nhóm.

Dịp này, cả bộ ba Belbo, Diotallevi và tôi đều có mặt đợi khách, rồi khi vị khách bước vào, chúng tôi suýt hét lên mãn nguyện. Ông khách có bộ mặt Hermetica mà Lorenza Pellegrini đã mô tả, và hơn thế, lão mặc tuyền một màu đen.

Lão e dè nhìn quanh rồi tự giới thiệu: giáo sư Camestres. Nghe câu hỏi “Giáo sư ngành nào ạ?”, lão phác một cử chỉ mơ hồ như đang yêu cầu chúng tôi thận trọng hơn. “Xin thứ lỗi cho tôi,” lão nói, “tôi không biết liệu các ngài đây quan tâm tới chủ đề này thuần túy từ quan điểm chuyên môn, thương mại, hay là các ngài có quan hệ với một tổ chức huyền bí nào đó...”

Chúng tôi trấn an lão về điểm này.

“Có lẽ tôi hơi thận trọng quá,” lão nói, “nhưng tôi thực không muốn liên can mảy may gì tới đám thành viên OTO.” Thấy vẻ ngơ ngác trên mặt chúng tôi, lão giải thích thêm: “Ordo Templi Orientis, tổ chức bí mật của những môn đệ tự xưng còn lại của Aleister Crowley*... Tôi thấy rằng các ngài chẳng liên quan... Vậy càng hay: từ phía các ngài sẽ không có định kiến nào.” Lão đồng ý ngồi xuống cái đã. “Bởi vì, các ngài biết đấy, tác phẩm tôi muốn đưa các ngài xem bây giờ đã dũng cảm chọn lập trường đối chọi lại với Crowley. Tất cả chúng tôi, trong đó có tôi, vẫn trung thành với những mặc khải của Liber AL vel legis* mà, chắc các ngài cũng biết, do một trí tuệ cao minh có tên Aiwaz đã đọc cho Crowley chép lại ở Cairo vào năm 1904. Những lời trong đó đến nay vẫn được các tín đồ OTO tuân theo. Có bốn ấn bản, bản đầu tiên xuất hiện chín tháng trước khi chiến tranh bùng nổ ở Balkan, bản thứ Hai chín tháng trước ngày bùng nổ Thế chiến thứ Nhất, bản thứ ba chín tháng trước Chiến tranh Trung-Nhật, bản thứ Tư chín tháng trước các cuộc thảm sát trong Nội chiến Tây Ban Nha...”

Aleister Crowley (1875-1947), nhà huyền học, nhà thơ người Anh, người sáng lập tôn giáo Thelema. Ông ta nhận mình là nhà tiên tri được giao sứ mệnh dẫn dắt nhân loại tới đệ tam kỷ nguyên - kỷ nguyên của Horus vào đầu thế kỷ 20.

Cuốn sách của Aleister Crowley, có nghĩa là Sách về các Luật.

Tôi không thể không bắt tréo ngón tay hy vọng không có gì xấu sắp xảy ra. Lào để ý thấy, liền nhếch một nụ cười đưa đám: “Tôi hiểu sự e sợ của ngài. Thứ mà tôi mang đến cho các ngài đây chính là ấn bản thứ năm của cuốn sách trên. Các ngài sẽ thắc mắc rằng liệu chín tháng nữa chuyện gì sẽ xảy ra đây? Chẳng có gì cả đâu, thưa các ngài, xin hãy an lòng. Bởi vì thứ mà tôi đang đề xuất đây là một Liber legis mở rộng, do tôi đã có cái may mắn rằng vị khách ghé thăm tôi không chỉ là một trí tuệ cao minh mà chính là bản thân Al, nguyên lý tối cao - ấy là Hoor-paar-Kraat, thể song hành hay người anh em song sinh huyền bí của Ra-Hoor-Khuit. Mối bận tâm duy nhất của tôi, cũng nhằm mục đích xua đuổi những ảnh hưởng tà ác, là công trình của tôi được xuất bản trước đông chí.”

“Tôi nghĩ chuyện đó có thể thu xếp được,” Belbo nói.

“Tôi rất mừng. Cuốn sách này sẽ làm chấn động giới tín đồ, bởi như các ngài rồi sẽ ngộ ra, nguồn tin huyền bí của tôi có tính nghiêm túc và xác thực cao hơn của Crowley. Tôi không biết làm sao mà Crowley có thể tiến hành Nghi lễ Ác thú mà không có ý niệm gì trong đầu về Nghi thức Kiếm. Chỉ duy nhất bằng cách khai kiếm, ta mới có thể thấu rõ được bản chất của Mahapralaya, nói cách khác là Con Mắt Thứ Ba của Kundalini. Và cũng trong biểu tượng số của ông ta, tất cả dựa trên con Số của Quỷ, ông ta không tính tới các Số mới: 93, 118, 444, 868 và 1001.”

“Những số đó có nghĩa gì?” Diotallevi bỗng trở nên chú tâm liền cất tiếng hỏi.

“À,” giáo sư Camestres đáp, “như đã được nói trong cuốn Liber legis đầu tiên, mỗi con số đều vô hạn và bởi vậy không có sự khác biệt thực sự nào!”

“Tôi hiểu,” Belbo đáp. “Nhưng sao anh không nghĩ tất cả những thứ này hơi khó hiểu với độc giả phổ thông?”

Camestres gần như nhảy dựng khỏi ghế. “Không thể nào, đây là kiến thức tuyệt đối không thể thiếu. Bất cứ kẻ nào tiếp cận những bí mật này mà không có sự chuẩn bị đúng đắn thì sẽ lao đầu xuống Địa ngục hết! Thậm chí dù có công bố chúng dưới hình thức che đậy nào đó, xin hãy tin tôi đi, tôi cũng đang tự rước lấy nguy hiểm. Tôi làm việc trong môi trường thờ phụng Quỷ, nhưng triệt để hơn Crowley: các ngài sẽ thấy, trong những trang viết của tôi congressus cum daemone*, những đòi hỏi về việc bài trí điện thờ và sự hợp nhất xác thịt cùng Ả điếm thành Babylon và con Quái vật mà nàng cưỡi. Crowley dừng ở cái gọi là giao hòa xác thịt trái tự nhiên, trong khi tôi tiến hành nghi thức vượt xa tầm Quỷ như chúng ta quan niệm. Tôi chạm tới cái không thể nhận thức, sự tinh thuần tuyệt đối của yêu thuật, ngưỡng xa nhất của Bas-Aumgn và Sa-Ba-Ft...”

Tiếng Latin: cuộc gặp gỡ với ma quỷ.

Belbo chỉ còn phải làm mỗi một việc là thăm dò khả năng tài chính của Camestres. Anh ta làm việc ấy bằng những câu dài dòng, vòng vo, và cuối cùng thì cũng rõ một vấn đề là, giống Bramanti hôm trước, vị giáo sư này không hề có ý tưởng tự bỏ vốn in. Rồi tiếp đến giai đoạn tống cổ, bằng đề nghị nhẹ nhàng ràng liệu chúng tôi có thể giữ bản thảo một tuần không, chúng tôi sẽ xem, và rồi chúng ta sẽ quyết định. Nhưng đến đây thì Camestres ôm chặt bản thảo vào ngực, tuyên bố rằng lão chưa từng bị ai đối xử với lòng ngờ vực như vậy, rồi dông thẳng ra cửa, úp mở rằng lão có những phương cách, không phải bình thường đâu, để khiến chúng tôi phải hối hận vì đã lăng mạ lão.

Nhưng chẳng bao lâu sau chúng tôi có cơ man là bản thảo từ những TGTT phù hợp. Cũng cần lọc sơ bởi vì số sách này còn dùng để bán. Không đủ sức đọc hết tất cả, chúng tôi chỉ liếc qua mục lục, các bảng chỉ mục, một ít nội dung, rồi đem trao đổi những gì mình phát hiện ra.

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.