Con Lắc Foucault

Lượt đọc: 177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
31

❊ ❊ ❊

Có thể là phần đông những kẻ được cho là người của Hồng hoa Thập tự, thường là đích đanh, trên thực tế chỉ là người của Hội Thập tự Hoa hồng... Quả thực, chắc chắn họ không bao giờ có thể là thành viên bởi một lẽ đơn giản rằng họ là thành viên của những hội như vậy. Điều này thoạt nghe có vẻ nghịch lý, và mâu thuẫn nữa, nhưng tuy thế lại rất dễ hiểu.

− René Guénon, Aperçu sur l’initiation, Paris, Editions

Traditionnelles, 1981, XXXVIII, tr. 241

Hai đứa tôi quay về Rio và tôi đi làm trở lại. Một ngày, tôi đọc trong một tờ tạp chí tin rằng có một dòng Hồng hoa Thập tự cổ xưa được công nhận trong thành phố này. Tôi rủ Amparo tới đó xem thế nào và nàng ngần ngừ đồng ý.

Văn phòng nằm ở một con phố nhỏ, cửa sổ kính có những pho tượng Cheops, Nefertiti và Nhân sư nho nhỏ bằng thạch cao.

Theo lịch có một nguyên một chương trình cho chính buổi chiều hôm đó: “Dòng Hồng hoa Thập tự và Umbanda”. Diễn giả là một giáo sư có tên Bramanti, Phát ngôn viên của Dòng tu ở châu Âu, Hiệp sĩ Bí mật của Đại tu viện tại Vùng của Dân ngoại là đảo Rhodes, Malta và Thessalonica.

Chúng tôi quyết định tham dự. Căn phòng khá tồi tàn được trang trí bằng những tiểu họa Tantra mô tả con rắn Kundalini, kẻ mà các hiệp sĩ dòng Đền mong mỏi đánh thức với nụ hôn vào lỗ trôn. Suy đi tính lại, tôi nhủ thầm, vượt cả Đại Tây Dương để khám phá ra một thế giới mới thật chẳng bõ công: thứ này tôi cũng có thể tìm thấy ở văn phòng Picatrix.

Giáo sư Bramanti ngồi sau bàn phủ khăn đỏ, đối diện với một cử tọa khá thưa thớt và uể oải. Đó là một ông béo tốt mà, nếu không để ý đến kích thước vóc dáng, người ta có thể dùng từ heo vòi để hình dung. Khi chúng tôi bước vào thì ông ta đang thuyết trình rồi. Phong cách của ông ta khá khoa trương và hùng hồn. Tuy nhiên, hẳn ông ta mới nói thôi bởi vì ông vẫn còn đang bàn về Hội Thập tự Hoa hồng trong vương triều thứ mười tám, dưới thời pharaon Ahmose I.

Bốn Thủ lĩnh Che mặt, ông nói, đã trông coi chủng tộc mà hai mươi lăm ngàn năm trước khi thành Thebes ra đời đã sản sinh ra nền văn minh sa mạc Sahara. Pharaon Ahmose, chịu ảnh hưởng của họ, đã lập ra Hội Trắng Vĩ đại, người bảo vệ cho trí tuệ cổ xưa mà người Ai Cập còn bảo lưu được. Bramanti tuyên bố mình sở hữu những tài liệu (đương nhiên người ngoại đạo không được phép tiếp cận) có niên đại từ thời những bậc hiền nhân của Đền Karnak và những kho lưu trữ bí mật của họ. Biểu tượng hoa hồng và cây thập tự được khởi sinh bởi pharaon Akhenaton. Có một người có cây papyrus, Bramanti nói, nhưng đừng hỏi tôi đó là ai.

Hội Trắng Vĩ đại là nơi đã cung cấp nền tảng học vấn cho Hermes Trismegistus (người ảnh hưởng tới trào lưu Phục hưng Ý không kém gì ảnh hưởng tới Ngộ đạo Princeton sau này), Homer, những giáo sĩ Celt cổ xứ Gaul, Solomon, Solon, Pythagore, Plotinus, phái Essene, phái Therapeutae, Joseph xứ Arimathea (người đưa Chén thánh tới châu Âu), Alcuin, vua Dagobert, thánh Thomas, Bacon, Shakespeare, Spinoza, Jakob Böhme, Debussy, Einstein. (Amparo thầm thì rằng có lẽ ông ta chỉ còn thiếu mỗi Nero, Cambronne, Geronimo, Pancho Villa và Buster Keaton nữa thôi.)

Về ảnh hưởng của Hồng hoa Thập tự nguyên thủy tới Cơ đốc giáo, Bramanti chỉ ra, cho những người còn chưa biết, rằng không phải ngẫu nhiên mà Chúa Jesus chết trên một cây thập giá.

Các nhà hiền triết của Hội Trắng Vĩ đại cũng là những người sáng lập ra Hội Tam điểm đầu tiên, từ thời vua Solomon. Theo các tác phẩm của ông thì rõ ràng Dante từng là thành viên của Hội Thập tự Hoa hồng và Hội Tam điểm - nhân tiện, cả thánh Thomas cũng vậy. Trong khổ XXIV và XXV của phần “Thiên đàng”, người ta thấy nụ hôn ba bên của hoàng tử Rosicrux, bồ nông, người mặc áo thụng trắng (giống áo của các vị trưởng lão trong Khải huyền), và ba đức hạnh thần học của các hội kinh sĩ Tam điểm (Trung thành, Hy vọng và Nhân ái). Trên thực tế, bông hoa biểu tượng của Hội Thập tự Hoa hồng (hoa hồng trắng trong các khổ XXX và XXXI) được Công giáo La Mã tiếp nhận như một biểu tượng của mẹ đấng Cứu thế. Bởi thế mới có Hoa Hồng Mầu Nhiệm của các kinh cầu.

Cũng không kém rõ ràng là các thành viên Hội Thập tự Hoa hồng đã tiếp tục sống qua thời Trung cổ, một thực tế được chứng minh không chỉ bằng việc họ trà trộn vào các hiệp sĩ dòng Đền, mà còn bởi những văn bản minh nhiên hơn nhiều. Bramanti dẫn lời một Kiesewetter nào đó, người chứng minh vào cuối thế kỷ 19 rằng hồi thời Trung cổ Hội Thập tự Hoa hồng đã sản xuất ra hai tạ vàng cho tuyển hầu tước vùng Saxony, bằng chứng rõ ràng có thể thấy trên một trang nào đó của Theatrum Chemicum, xuất bản ở Strasbourg vào năm 1613. Nhưng ít người để ý tới những dữ liệu về hiệp sĩ dòng Đền trong truyền thuyết về William Tell. Tell đẽo mũi tên từ một cành tầm gửi, một giống cây trong thần thoại Aryan, và ông bắn trúng một trái táo, biểu tượng của con mắt thứ ba mà con rắn Kundalini kích hoạt. Và chúng ta biết, tất nhiên, rằng người Aryan đến từ Ấn Độ, nơi Hội Thập tự Hoa hồng đã ẩn náu sau khi rời nước Đức.

Bramanti giải thích rằng có một sự khác biệt lớn giữa anh em của Hồng hoa Thập tự đích thực - những người thừa kế của Hội Trắng Vĩ đại, rõ ràng là bí mật, chẳng hạn như Dòng Cổ đại và Được công nhận mà ông ta là một đại diện hôm nay dẫu còn chưa xứng đáng, với Hội Thập tự Hoa hồng, những người đòi hỏi sự gắn liền với huyền học của Hồng hoa Thập tự vì những lý do mang tính cơ hội mà không có bất cứ sự biện minh hợp lý nào. Ông thúc giục thính giả đừng đặt lòng tin vào bất cứ người Hội Thập tự Hoa hồng nào tự nhận mình là một sư huynh của Hồng hoa Thập tự. (Amparo bình luận rằng thành viên Hồng hoa Thập tự đối với người này là thành viên Hội Thập tự Hoa hồng đối với người khác.)

Một người khờ dại trong đám thính giả đứng lên hỏi làm sao mà dòng của giáo sư Bramanti lại xưng là chính thống được, bởi vì nó vi phạm luật im lặng mà tất cả hội viên đích thực của Hội Trắng Vĩ đại đều tuân thủ.

Bramanti đứng bật dậy. “Tôi không biết rằng lũ duy vật vô thần đã thuê những kẻ chọc ngoáy trà trộn vào đây. Trong những trường hợp như thế này, tôi không còn gì để nói.” Và đến đây ông ta đi ra với một vẻ đường bệ nhất định.

Tối đó, Agliè gọi điện hỏi thăm chúng tôi và báo rằng cuối cùng đã được mời tới dự một buổi lễ vào hôm sau. Trong lúc chờ đợi, ông ta rủ chúng tôi đi uống gì đó. Amparo có cuộc họp chính trị với bạn bè, tôi một mình đi gặp Agliè.

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.