Con Lắc Foucault

Lượt đọc: 177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
90

❊ ❊ ❊

Trong bộ luật đích thực của Hội Tam điểm không có vị thần nào ngoại trừ Mani. Ngài là vị thần của các hội viên Tam điểm theo Kabbalah, của các hội viên Thập tự Hoa hồng xa xưa, của các hội viên Tam điểm theo Martinism... Tất cả những tội trạng được quy cho các hiệp sĩ dòng Đền đều chính là những tội trạng mà, trước đó, từng được quy cho Mani giáo.

− Linh mục Barruel, Mémoires pour servir à l‘histoire du jacobinisme

Hamburg, 1798,2, xiii

Đến khi phát hiện ra Barruel thì chúng tôi đã nhìn được rõ ràng chiến lược của dòng Tên. Trong khoảng hai năm 1797 và 1798, đáp lại Cách mạng Tư sản Pháp, ông ta viết cuốn Memoires pour servir à I’histoire du jacobinisme, một tiểu thuyết rẻ tiền bắt đầu bằng, ôi ngạc nhiên chưa, các hiệp sĩ dòng Đền. Sau vụ thiêu sống Molay, họ rút lại thành một hội bí mật nhằm tiêu diệt nền quân chủ cùng chế độ Giáo hoàng và tạo nên một nền cộng hòa thế giới. Vào thế kỷ 18, họ nắm lấy Hội Tam điểm và dùng nó làm công cụ. Năm 1763, họ sáng tạo ra một viện hàn lâm văn học bao gồm Voltaire, Turgot, Condorcet, Diderot và d’Alembert, hội này gặp gỡ nhau tại nhà của nam tước d’Holbach và, vào năm 1776, âm mưu nối tiếp âm mưu, họ khiến phái Jacobin ra đời. Nhưng đám ấy chỉ là những con rối, giật dây là những chủ nhân thực sự, Quang chiếu hội Bavaria - chuyên nghề giết vua.

Một bãi rác sao? Sau khi dùng Ramsay chia Hội Tam điểm ra làm hai, dòng Tên một lần nữa lại hợp nó lại để nhằm đánh trực diện nó.

Cuốn sách của Barruel có chút ảnh hưởng; trên thực tế, trong Kho tư liệu Quốc gia Pháp có ít nhất hai bản báo cáo được thực hiện theo lệnh của Napoléon về các giáo phái bí mật. Các báo cáo này được một tay Charles de Berkheim nào đó soạn thảo, kẻ này, theo truyền thống mẫn cán của cảnh sát mật, thu thập thông tin từ các nguồn ấn bản; gã thẳng tay sao chép, đầu tiên là cuốn của hầu tước de Luchet, rồi đến sách của Barruel.

Đọc các mô tả đáng sợ ấy về Quang chiếu hội cũng như những tố cáo về một hội đồng Bề trên Ẩn danh có khả năng thống trị thế giới, Napoléon không chút do dự: ông ta quyết định gia nhập. Ông ta bổ nhiệm ông anh ruột là Joseph làm đại thủ lĩnh dòng Đại Đông phương, còn bản thân ông ta, theo nhiều nguồn tài liệu, tiến hành liên lạc với Hội Tam điểm và trở thành một chức sắc rất cao trong hệ cấp bậc của Hội. Tuy nhiên, không rõ trong nghi thức nào. Có lẽ là trong tất cả các nghi thức, nói thế cho cẩn trọng.

Chúng ta không biết Napoléon biết gì, nhưng chúng ta không quên rằng ông ta đã có thời gian ở Ai Cập, và có Chúa biết ông ta đã đàm đạo với những nhà hiền triết nào dưới bóng kim tự tháp (thậm chí một đứa trẻ cũng có thể thấy rằng bốn mươi thế kỷ trứ danh ở đó đang nhìn xuống ông ta là một gợi nhắc rõ ràng tới Truyền thống Hermetic).

Napoléon hẳn phải biết gì đó, bởi vì vào năm 1806 ông ta triệu tập một hội đồng các nhân vật Do Thái Pháp. Lý do chính thức rất tầm thường: một nỗ lực để giảm nạn cho vay nặng lãi, để đảm bảo về sự trung thành của cộng đồng Do Thái, để tìm nguồn tài chính mới... Không có lý do nào nêu trên lý giải được vì sao ông ta lại gọi cái hội đồng này là Đại Thượng hội đồng Do Thái Grand Sanhedrin, một cái tên gọi tới một ban những bề trên ít nhiều không ai biết. Sự thật là cái gã láu cá dân đảo Corse ấy đã xác định được những đại diện của nhánh Jerusalem và đang cố hợp nhất những nhóm dòng Đền phân tán khắp nơi.

“Không phải vô tình mà vào năm 1808 quân đội của Thống chế Ney lại đóng ở Tomar. Các anh có thấy mối liên hệ không?”

“Chúng ta ở đây là để thấy các mối liên hệ.”

“Lúc này Napoléon sắp đánh nước Anh, đã có trong tay gần như tất cả các trung tâm châu Âu, và thông qua cộng đồng Do Thái Pháp ông ta nắm cả nhóm Jerusalem. Ông ta vẫn còn thiếu gì?”

“Nhóm Phaolô.”

“Chính xác. Và chúng ta vẫn chưa quyết định xem họ ở đâu. Nhưng Napoléon cho chúng ta một manh mối: ông ta đi tìm họ ở Nga.”

Sống hàng thế kỷ ở khu vực Xlavơ, người phái Phaolô mặc nhiên tái tổ chức dưới danh nghĩa nhiều nhóm thần bí Nga khác nhau. Một trong các cố vấn có ảnh hưởng nhất của Alexander Đệ nhất là Hoàng tử Galitzin, người có quan hệ với các giáo phái chịu ảnh hưởng của dòng Martinism. Và chúng ta tìm thấy ai ở Nga, đến những mười năm trước Napoléon, trong tư cách toàn quyền của vương triều Savoy, thắt chặt liên hệ với nhóm thần bí tại St. Petersburg? De Maistre.

Đến lúc này de Maistre không tin bất cứ tổ chức nào của Quang chiếu hội; với ông ta, họ không khác gì những kẻ Khai sáng phải chịu trách nhiệm cho cuộc tắm máu của Cách mạng. Trên thực tế là, trong thời kỳ này, gần như lặp lại chính xác từng từ của Barruel, ông ta nói về một giáo phái ma quỷ muốn chinh phạt thế giới, và có lẽ trong đầu ông ta nghĩ đến Napoléon. Nếu khi ấy tên phản động vĩ đại của chúng ta đang nhắm mục tiêu quyến rũ các nhóm Martinism, đó là bởi ông ta nghi ngờ rằng các nhóm này, dù được truyền cảm hứng từ cùng những nguồn như với các nhóm Tân dòng Đền Đức và Pháp, là những người kế thừa của một nhóm vẫn còn chưa bị tư duy phương Tây làm cho suy đồi: phái Phaolô.

Nhưng rõ ràng là kế hoạch của de Maistre không thành công. Năm 1815, dòng Tên bị trục xuất khỏi St. Petersburg và de Maistre trở về Turin.

“Được rồi,” Diotallevi nói, “chúng ta đã lại tìm thấy nhóm Phaolô. Ta kết thúc với Napoléon ở đây thôi, ông này rõ ràng đã thất bại rồi, nếu không thì khi ở trên đảo St. Helena ông ta chỉ cần búng tay là có thể hất tung kẻ địch. Giờ thì chuyện gì diễn ra giữa tất cả những đám người này đây? Đầu tôi sắp nổ tung rồi.”

“Ít nhất thì anh vẫn còn cái đầu trên cổ.”

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.