Con Lắc Foucault

Lượt đọc: 139 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Judá León se dio a permutaciones

De letras y a complejas variaciones

Y alfin pronunció el Nombre que es la Clave,

La Puerta, el Eco, el Huésped y el Palacio...

− Jorge Luis Borges, El Golem

Và rồi, trong nỗi căm tức, khi Abulafia lần thứ n đưa ra câu hỏi ngu ngốc “Bạn có mật khẩu không?” Tôi gõ: NO.

Màn hình bắt đầu dâng lên những từ những dòng những mã, một dòng thác thông tin ào ạt đổ xuống.

Tôi đã xâm nhập được vào Abulafia.

Chấn động bởi thắng lợi bất ngờ, khi ấy tôi chả buồn tự hỏi vì sao trong mọi từ ngữ có trên đời Belbo lại chọn chữ này. Giờ đây thì tôi biết, và tôi cũng biết rằng trong một khoảnh khắc sáng suốt anh ta đã ngộ ra điều mà đến tận thời khắc này tôi mới bắt đầu lĩnh hội được. Nhưng hôm thứ Năm đó, suy nghĩ duy nhất của tôi là tôi đã thắng.

Tôi nhảy nhót, vỗ tay, hát váng lên một khúc quân hành xưa. Rồi tôi vào phòng tắm rửa mặt. Lúc quay lại, tôi bắt đầu in các file ra, trước tiên là mấy file cuối, những gì Belbo đã viết ra ngay trước khi bay tới Paris. Trong khi máy in miệt mài chạy, tôi ngốn đồ ăn và tu thêm whiskey.

Khi máy in dừng lại và tôi đọc được những gì Belbo đã viết, tôi thất kinh, không phân định nổi liệu đó là một khám phá phi thường hay con mê sảng rồ dại của một kẻ tâm thần.

Thực ra tôi biết gì về Jacopo Belbo? Tôi đã hiểu những gì về anh ấy sau hai năm gần như ngày nào cũng làm việc bên anh? Tôi có thể đặt bao phân lượng tin tưởng vào lời của một người mà, theo như chính anh ta thú nhận, đã viết trong hoàn cảnh khác thường, trong mịt mù rượu, thuốc lá, kinh hoảng, hoàn toàn bị tách rời khỏi thế giới bên ngoài suốt ba ngày?

Đã nửa đêm thứ Năm, ngày 20 tháng Sáu. Hai mắt tôi mọng nước. Tôi đã căng mắt nhìn màn hình rồi lại nhìn cái tổ kiến điểm họa li ti của máy in suốt từ sáng. Những gì tôi đọc được có thể đúng đắn hoặc giả trá, nhưng Belbo nói rằng sáng hôm sau không chừng anh ta sẽ gọi lại. Tôi phải nán lại đây đợi. Đầu óc tôi bồng bềnh choáng váng.

Tôi lảo đảo vào phòng ngủ và để nguyên quần áo như vậy đổ vật xuống chiếc giường chưa dọn.

Khoảng tám giờ, tôi thức dậy sau giấc ngủ sâu, nhớp nháp, ban đầu còn ngơ ngác chưa nhận ra ngay mình đang ở đâu. May làm sao tôi tìm được một lon cà phê và tự pha cho mình vài tách. Điện thoại im lìm. Tôi không dám ra ngoài mua gì bởi biết đâu đúng lúc tôi không có ở đây thì Belbo lại gọi tới.

Tôi quay về với cỗ máy và bắt đầu in ra các đĩa khác theo trình tự thời gian. Tôi thấy những trò chơi, bài tập và cả những sự kiện mà tôi đã biết nhưng được kể từ góc nhìn riêng của Belbo nên chúng thay hình đổi dạng và hiện ra trước mắt tôi dưới một ánh sáng mới. Tôi tìm thấy những đoạn nhật ký, những thú nhận, phác thảo tiểu thuyết viết với sự bướng bỉnh cay đắng của một người vốn biết nỗ lực của mình tất sẽ thất bại. Tôi tìm thấy các miêu tả những người mà tôi nhớ, nhưng giờ tôi thấy họ mang những khuôn mặt khác - những khuôn mặt mang điềm gở, trừ phi đó là bởi tôi đang nhìn họ như một phần trong một tấm tranh ghép sau cùng ghê rợn.

Và trên tất cả, tôi tìm thấy một văn bản hoàn toàn chỉ bao gồm những trích dẫn từ những gì Belbo đọc gần đây nhất. Tôi lập tức nhận ra chúng. Trong những tháng qua chúng tôi đã cùng nhau mải mê chúi mũi vào biết bao nhiêu tài liệu... Những trích dẫn được đánh số: một trăm hai mươi cả thảy. Con số này có lẽ là một lựa chọn có chủ ý, nếu không thì sự trùng hợp này thật khó chịu. Nhưng vì sao lại là những đoạn này mà không phải những đoạn khác?

Ngày hôm nay đây tôi diễn dịch lại những văn bản của Belbo, toàn bộ câu chuyện mà chúng kể, trong ánh sáng của văn bản trích dẫn kia. Tôi kể lại những đoạn viết như những hạt cườm trên chuỗi tràng hạt Mân Côi. Với Belbo, một số đoạn trong đó có thể là lời cảnh báo, một hy vọng giải cứu. Hay phải chăng chính tôi cũng không còn phân biệt nổi lẽ thường trên đời với những ý nghĩa trên mây trên gió? Tôi cô thuyết phục mình rằng sự diễn dịch lại của tôi là chính xác, nhưng ngay sáng nay thôi, có người bảo tôi - bảo tôi, không phải Belbo - rằng tôi điên rồi.

Xa phía chân trời, bên kia Bricco, mặt trăng đang chậm rãi lên cao. Ngôi nhà lớn này tràn ngập những tiếng sột soạt quái dị, có thể là mối, chuột, hoặc là hồn ma của Adelino Canepa... Tôi không dám đi dọc gian sảnh. Tôi ở trong thư phòng của dượng Carlo ngó ra ngoài cửa sổ. Lúc lúc, tôi lại ra ngoài hiên nhìn xem liệu có kẻ nào đang tiến lên đồi không. Tôi thấy mình mắc kẹt trong một bộ phim. Khốn khổ làm sao! “Kẻ xấu đang đến...”

Ấy thế nhưng tối nay đây, một tối mùa hạ, ngọn đồi này thật bình yên.

Tôi mường tượng lại những chuyện phiêu lưu mạo hiểm, đáng ngờ, cuồng điên để giết thời gian và giữ tinh thần như khi tôi đứng đợi trong cái kính viễn vọng hai đêm trước, từ năm giờ đến mười giờ đêm, đung đưa đôi chân như đang nhảy theo một vũ điệu của người Brazil gốc Phi cho máu lưu thông.

Tôi kéo ký ức trở về mấy năm gần đây, buông mình theo thứ bùa ngải ồn ã của trống atabaque, chấp nhận cái phát hiện rằng những giả tưởng của chúng tôi, khởi nguồn như một điệu ba lê cơ khí, đã sắp biến thân trong ngôi đền của những thứ cơ khí này thành nghi thức tế lễ, của cải, hiện hình và quyền thống trị của Exu*.

Exu là một trong những vị thần nổi tiếng nhất của tôn giáo Yoruba bắt nguồn từ châu Phi, là tổ tiên của những tôn giáo châu Mỹ như Santeria, Umbanda, Candomblé.

Trong kính viễn vọng, tôi không có bằng chứng nào rằng những gì tôi đọc được trong bản in là sự thật. Tôi vẫn còn có thể nương náu vào hoài nghi. Đến nửa đêm không chừng tôi sẽ khám phá ra rằng việc mình đến Paris và ẩn nấp như một tên trộm trong một bảo tàng vô hại của công nghệ chẳng qua là vì mình đã ngu ngốc rơi vào một macumba được dựng lên cho những du khách nhẹ dạ, để mình bị thôi miên bởi những bình nước thơm và nhịp điệu của các cây gậy thổi thủy tinh.

Hôm ấy khi từ từ ráp lại bức tranh ghép, tâm trạng tôi thay đổi từ tỉnh mộng tới thương hại rồi tới ngờ vực - và lúc này đây tôi ao ước làm sao có thể rứt mình ra khỏi cái minh mẫn hiện tại này mà khôi phục sự dao động giữa ảo tưởng thần bí và linh cảm về một cạm bẫy ấy; khôi phục lại những gì tôi nghĩ lúc đó trong khi nghiền ngẫm đống tài liệu mà tôi đã điên cuồng đọc vào hôm trước rồi đọc lại sáng hôm sau ở sân bay và trong suốt chuyến bay tới Paris.

Thật vô trách nhiệm làm sao, cái cách mà tôi, Belbo, Diotallevi đã viết lại thế giới này, hay theo lối nói của Diotallevi là đã khám phá lại những điều mà trong Sách được tạc trong cái nóng cực điểm giữa những dòng đen được kết thành bởi các con chữ nom khác nào đám bọ đen sì vốn được cho là để làm sáng tỏ kinh Torah!

Và lúc này đây, hai ngày sau đó, đã tìm được chút thanh tĩnh và amor fati* , hy vọng là vậy, tôi có thể kể lại câu chuyện mà tôi đã bồn chồn tái hiện (hy vọng là sai) bên trong kính viễn vọng, câu chuyện mà tôi đã đọc được hai ngày trước trong căn hộ của Belbo, câu chuyện tôi đã sống, dù đôi khi không nhận ra, suốt mười hai năm giữa whiskey Pilade và lớp bụi của Nhà xuất bản Garamond.

Tiếng Latin: tình yêu định mệnh.

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.