Con Lắc Foucault

Lượt đọc: 139 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
52

❊ ❊ ❊

Ở nơi nào đó trên dãy Himalaya, giữa hai mươi hai ngôi đền đại diện cho hai mươi hai Lá Ẩn của Hermes và hai mươi hai con chữ của một số bảng chữ cái linh thiêng, Agarttha tạo nên Số Không huyền bí, thứ không thể tìm thấy... Một bàn cờ khổng lồ trải dài bên dưới mặt đất, đi qua hầu hết các vùng trên Địa cầu.

− Saint-Yves d’Alveydre, Mission de l’Inde en Europe, Paris,

Calmann Levy, 1886, tr. 54 và 65

Trở về, tôi kể lại chuyện cho Belbo và Diotallevi nghe, rồi chúng tôi đặt ra vô số giả thuyết. Có lẽ Salon, một kẻ lập dị ngồi lê đôi mách học đòi chuyện huyền bí, đã tình cờ gặp Ardenti, và chỉ có thế. Trừ phi Salon biết gì đó về sự mất tích của Ardenti và đang làm việc cho những người đã khiến viên đại tá biến mất. Một giả thuyết khác: Salon là một kẻ chỉ điểm cho cảnh sát...

Rồi sau đó, cùng với các Quỷ giả đến rồi đi, ký ức về Salon nhạt nhòa dần, lẫn mất tiêu vào những kẻ giống ông ta.

Một hôm, Agliè tới văn phòng để báo cáo về một số bản thảo mà Belbo đã chuyển. Ý kiến của ông ta chính xác, khắt khe, toàn diện. Agliè vốn thông minh nên chẳng mất mấy thời gian để nhận ra trò chơi hai mặt Garamond-Manutius, thế nên giờ chúng tôi trao đổi huỵch toẹt trước mặt ông ta. Ông ta hiểu: ông ta sẽ làm tan nát một bản thảo bằng vài quan sát sắc bén, rồi nhận xét với lối giễu cợt êm tai rằng nó sẽ phù hợp với Manutius.

Tôi hỏi ông ta về Agarttha và Saint-Yves d’Alveydre.

“Saint-Yves d’Alveydre...” Agliè đáp.“Một gã kỳ quặc, hiển nhiên là vậy. Anh ta trở thành một thư ký hèn mọn nhưng tham vọng ở Bộ Nội vụ... Đương nhiên chúng tôi không tán thành cuộc hôn nhân của anh ta với Marie-Victoire...”

Agliè không thể cưỡng lại việc chuyển sang ngôi thứ nhất như thể đang hồi tưởng lại câu chuyện.

“Marie-Victoire là ai? Tôi thích chuyện đồn đại lắm,” Belbo nói.

“Marie-Victoire de Risnitch, một quốc sắc thiên hương khi còn là tâm phúc của nữ hoàng Eugénie. Nhưng vào thời điểm gặp Saint-Yves, bà ấy đã hơn năm mươi. Còn anh ta mới đầu ba mươi. Với bà ấy, đó là một mésalliance*, đương nhiên. Chưa hết, để anh ta có một tước vị, bà ấy đã mua ít đất đai - tôi không nhớ được ở đâu - của một hầu tước d’Alveydre nào đó. Vậy nên trong khi nhân vật vô liêm sỉ của chúng ta huênh hoang về tước hiệu của mình thì ở Paris người ta nghêu ngao bài hát về trai bao. Giờ đã có lợi tức để sống, anh ta liền tận hiến bản thân cho giấc mơ của mình, đó là tìm một công thức chính trị dẫn tới xã hội đại đồng. Đồng trị, đối lập lại với vô chính phủ. Một xã hội Âu châu được lãnh đạo bởi ba ủy ban, đại diện cho quyền lực kinh tế, quyền lực tòa án, quyền lực tinh thần - nói cách khác, Giáo hội và các nhà khoa học. Một chính thể đầu sỏ được khai sáng, xóa bỏ tất cả xung đột giai cấp. Chúng tôi còn nghe được những thứ tồi tệ hơn.”

Tiếng Pháp: việc không môn đăng hộ đối.

“Thế còn Agarttha?”

“Saint-Yves tuyên bố một ngày nọ anh ta được một người Afghanistan bí ẩn ghé thăm, một người đàn ông có tên Hadji Scharipf, nhưng làm sao có thể là người Afghanistan được, bởi vì kia rõ ràng là một cái tên Albania... Người này tiết lộ về Agarttha, một chốn không thể tìm thấy.”

“Ông ta viết điều này ở đâu vậy?”

“Trong cuốn Mission de l’Inde en Europe, một công trình vô tình đã ảnh hưởng lớn tới tư tưởng chính trị đương thời. Ở Agarttha có những thành phố dưới lòng đất, và bên dưới chúng, gần với trung tâm hơn, là nơi cư ngụ của năm ngàn hiền nhân cai trị nơi này. Hiển nhiên con số năm ngàn gợi ra những cội rễ huyền bí của ngôn ngữ Vệ Đà như các ngài đây đã biết. Mỗi cội rễ là một hệ chữ tượng hình gắn với một quyền năng trên trời và được quyền lực địa phủ chuẩn y. Mái vòm trung tâm của Agarttha được soi sáng từ trên cao bởi một dạng khí cụ giống như những chiếc gương, cho phép ánh sáng từ bề mặt hành tinh rọi xuống chỉ qua những dải quang phổ trùng âm, khác hẳn với quang phổ mặt trời trong các sách vật lý của chúng ta, vốn chỉ là âm nguyên. Những hiền nhân của Agarttha nghiên cứu tất cả các ngôn ngữ linh thiêng để đạt tới ngôn ngữ vũ trụ là Vattan. Khi gặp những điều huyền bí quá thâm sâu, họ bay bổng lên và sẽ va vào mái vòm vỡ sọ nếu không được các huynh đệ giữ lại. Họ rèn sét, họ dẫn lối cho các dòng tuần hoàn chất lỏng giữa hai cực, giữa hai chí tuyến, những dãn nở giao thoa giữa các khu vực vĩ tuyến và kinh tuyến khác nhau trên địa cầu. Họ lựa chọn các giống loài và tạo nên những sinh vật nhỏ có sức mạnh tâm linh phi thường, những sinh vật mang mai rùa in hình thánh giá màu vàng, có một mắt, một miệng năm cuối thân. Và những sinh vật nhiều chân có thể di chuyển về mọi hướng. Agarttha có lẽ là nơi những hiệp sĩ dòng Đền tìm đến trú ẩn sau khi dòng tu bị giải tán và là nơi họ thực hiện nghĩa vụ canh gác. Còn gì nữa không nhỉ?”

“Nhưng... ông ta nói nghiêm túc đấy chứ?” tôi hỏi.

“Tôi tin là anh ta nghiêm túc. Ban đầu, chúng tôi coi anh ta là kẻ cuồng tín, nhưng rồi chúng tôi nhận ra rằng có lẽ anh ta đang dùng một phương thức văn hoa, giàu hình tượng để nhắc tới một hướng lịch sử mang tính huyền bí. Chẳng phải người ta bảo rằng lịch sử là một câu đố đẫm máu và vô tình sao? Không, không thể nào; phải có một Ý đồ nguyên khởi. Phải có một Trí tuệ. Đó là lý do tại sao hàng thế kỷ qua, những người hiểu biết vẫn nghĩ về những Thủ lĩnh hay Vua của Thế giới như là một biểu tượng chung, với vai trò hiện thân kế tiếp, lâm thời của một Mục đích Bất dịch. Một Mục đích khiến cho các dòng tu vĩ đại cùng những dòng hiệp sĩ đã biến mất liên kết với nhau.”

“Ông có tin điều này không?” Belbo hỏi.

“Những người cân bằng hơn d’Alveydre kiếm tìm Những đấng siêu nhiên Ẩn danh.”

“Và họ có tìm thấy không?”

Agliè bật cười như với chính mình. “Họ còn là Bề trên Ẩn danh kiểu gì nếu họ lộ mình ngay với những kẻ đầu tiên tới gặp? Các ngài ạ, chúng ta còn việc phải làm. Có một bản thảo nữa ở đây và - thật tình cờ! - nó là một chuyên luận về những hội kín.”

“Có gì hay ho không?” Belbo hỏi.

“Hại não. Nhưng có thể có giá trị với Manutius.”

nghĩ của anh chạy quá nhanh so với cổ tay tê nhức. Nếu anh đánh máy, các con chữ dính vào nhau, và lần nữa mình lại phải theo tốc độ tầm thường của cỗ máy, không phải tốc độ nơ ron thần kinh của mình. Nhưng với cậu ta (nó? cô ta?) những ng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.