Minh Nhật Truyền Kỳ

Lượt đọc: 2090 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 265

❊ ❊ ❊

Ngày 30 tháng 9, đội Suns tổ chức buổi truyền thông thường niên. Các cầu thủ và ban huấn luyện cùng đến nhà thi đấu báo danh, nhận phỏng vấn, đồng thời chụp ảnh định trang cho các trụ cột.

Quách Húc ở nhà rảnh rỗi không có việc gì làm nên đến sớm một chút. Ngay trước cửa nhà thi đấu, cậu gặp một người đàn ông trung niên mặc vest chỉn chu, cao hơn cậu nửa cái đầu, tóc vàng râu vàng. Nhìn kỹ lại, không phải Mike D'Antoni thì là ai?

Trong ấn tượng của Quách Húc, phải đến mùa giải 2004-2005 D'Antoni mới trở thành huấn luyện viên trưởng của đội Suns. Hôm nay gặp ông ở đây khiến cậu vô cùng bất ngờ, suýt chút nữa tưởng mình lại xuyên không lần nữa, cậu buột miệng nói: "Tại sao ông lại ở đây?"

Thực ra cậu nhớ nhầm, giữa mùa giải 2003-2004, Frank Johnson đã bị sa thải, D'Antoni đã tiếp quản vị trí này với tư cách là trợ lý huấn luyện viên số một.

"Jason, cậu biết tôi sao?" D'Antoni ngạc nhiên hỏi.

Quách Húc nhận ra mình lỡ lời, phản ứng cực nhanh, lập tức vươn tay cười nói: "Vâng, rất vui được gặp ông, Mike. Tôi từng thấy ảnh của ông ở nhà Kobe."

Cậu không hề nói dối, cậu đã từng thấy thật.

D'Antoni sở hữu hai quốc tịch Mỹ và Ý, có thể nói thông thạo cả tiếng Anh lẫn tiếng Ý. Sau khi tham gia kỳ tuyển chọn năm 1973, ông chơi ở NBA vài năm nhưng biểu hiện không tốt, sau đó chuyển sang Ý, khoác áo đội bóng Milan trong 13 mùa giải và trở thành cầu thủ ghi điểm lịch sử của câu lạc bộ.

Ông từng là đồng đội của Joe Bryant trong thời gian chơi bóng tại Milan, được Kobe gọi là "người hùng bóng rổ đầu tiên" của mình. Lối chơi của ông đã ảnh hưởng sâu sắc đến Kobe.

"Tôi cũng rất vui được gặp cậu." D'Antoni nắm chặt tay Quách Húc.

Hai người vừa trò chuyện vừa đi vào nhà thi đấu. Quách Húc mới biết cuối tháng 6 D'Antoni đã gia nhập ban huấn luyện, là trợ lý số một của đội, còn sớm hơn cả lúc cậu gia nhập.

Buổi truyền thông diễn ra trên sân đấu. Haslem đến sớm nhất, mục đích là để chờ Quách Húc. Anh ta sải bước lớn tiến lại chào hỏi, khiến cả Quách Húc và D'Antoni đều giật nảy mình, bởi vì mỗi khi anh ta chạy nhẹ, mặt đất như rung chuyển.

"Chào cậu, Jason."

"Chào..." Quách Húc nuốt nước bọt, nhận ra tên này là ai. "Udonis... sao cậu lại béo thế này?"

Ký ức kiếp trước của Quách Húc hơi mơ hồ, đến khi nhìn thấy người thật cậu mới nhớ ra Haslem từng có khoảng thời gian cân nặng tăng vọt sau khi tham gia kỳ tuyển chọn. Sau đó anh sang Pháp chơi ở giải hạng thấp một mùa giải rồi giảm cân xuống còn 110kg. Khi về nước, bạn bè ai cũng tưởng anh mắc trọng bệnh. Tiếp đó anh chơi giải mùa hè cho đội Heat và thể hiện xuất sắc để giành được hợp đồng.

Ở thời điểm hiện tại, việc cậu mời Haslem đến đấu trận tiền mùa giải là hơi sớm.

Haslem vừa vui vừa có chút ngượng ngùng, cười khổ nói: "Cảm ơn cậu đã mời tôi đến đấu trận tiền mùa giải. Hè vừa rồi tôi không kiểm soát được cân nặng, thật sự rất xin lỗi."

D'Antoni đứng bên cạnh thầm cười, tên béo này lại là người do Quách Húc mời tới, nhìn cứ như một quả cầu, xem ra chẳng ra hồn gì rồi.

Quách Húc thấy Haslem mặc bộ đồ thể thao chật ních thì đoán ngay anh ta vẫn muốn tham gia trại huấn luyện, dù không được giữ lại cũng muốn thử một lần.

Cậu suy nghĩ một lát rồi nảy ra một ý tưởng. Tuy thời gian hơi sớm, nhưng với nghị lực của Haslem, chỉ cần cho anh cơ hội, chắc chắn anh sẽ giảm cân thành công. Nếu năm nay giữ được anh lại, tương lai trong đội sẽ có thêm một đàn em có độ trung thành tối đa.

Ngược lại, nếu Suns huấn luyện xong không ký hợp đồng với Haslem, để anh quay lại Pháp, biết đâu năm sau anh lại gia nhập Heat, diễn ra vở kịch "ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, ngươi có hóa mã đấu khí cũng không đuổi kịp ta".

Vì thế, Quách Húc cổ vũ: "Tuy có hơi béo một chút, nhưng chưa chắc cậu đã không được giữ lại, cứ thể hiện thật tốt ở trại huấn luyện đi. Năm đó ở chung kết NCAA, tôi ấn tượng với cậu nhất, tôi tin cậu sẽ giảm cân được."

Nói xong, cậu định vỗ vào lưng Haslem, nhưng phát hiện sải tay 191cm không với tới giữa lưng, chỉ có thể vỗ vào phần thịt bên cạnh...

"Cảm ơn, tôi nhất định sẽ cố gắng." Haslem cảm động đến mức sắp khóc. Cảm giác được người khác tin tưởng này, đã từ rất lâu rồi anh không còn cảm nhận được nữa.

Từ khi đăng ký tham gia tuyển chọn, anh luôn bị người khác khinh thường vì đã 22 tuổi, học xong bốn năm đại học mới tham gia tuyển chọn, lại còn là một cầu thủ nội tuyến "công nhân" chiều cao khiêm tốn. Dù từng lọt vào đội hình tiêu biểu của khu vực năm 2002, vẫn chẳng ai tin anh có thể chơi ở NBA.

Quách Húc từng đánh bại anh tơi tả trong trận đấu, vậy mà lại tin tưởng thực lực của anh, khiến anh có cảm giác như đang mơ vậy.

Khi mới nhận được điện thoại, Haslem từng nghĩ sẽ cảm ơn rồi từ bỏ cơ hội này để về nhà vì sợ bị chê cười. Cân nhắc suốt năm ngày, anh đã đổi ý, thề rằng phải vào được NBA, dù chỉ chơi một mùa giải, để lại chút kỷ niệm cũng tốt.

Gần đây ngày nào anh cũng chỉ ăn một bữa, đói không chết là được, đang điên cuồng giảm cân.

Các cầu thủ lần lượt đến nhà thi đấu. Quách Húc xem thông tin của các đồng đội, có người cậu quen, có người chẳng có ấn tượng gì. Tổng cộng có 17 người đại diện cho Suns đấu trận tiền mùa giải, hai người sẽ bị loại.

Tin tốt cho Haslem là sự cạnh tranh ở vị trí nội tuyến không lớn, các cầu thủ to con trên thị trường tự do đều rất dễ tìm việc và đã bị các đội khác chia nhau hết. Ngoài anh và Moore là hai cầu thủ có khiếm khuyết ra, chẳng ai muốn gia nhập Suns cả.

Những người mà Bryan Colangelo tìm đến đều là cầu thủ ngoại tuyến, mục đích là tăng cường chiều sâu đội hình dự bị.

Quách Húc trò chuyện vài câu với các đồng đội, các cầu thủ nhìn chung đều không mấy cởi mở vì toàn là người mới.

Joe Johnson, Moore, Alston và những người khác sợ nói sai lời, thái độ vô cùng khiêm tốn.

Amare Stoudemire là người tự tin nhất, sau khi gặp Quách Húc chẳng hề rụt rè, vỗ ngực khẳng định: "Jason, chỉ cần cậu đánh chặn và tiếp ứng với tôi, chuyền bóng cho tôi, tôi chắc chắn sẽ ném bóng vào rổ. Tôi đặc biệt giỏi đánh chặn và tiếp ứng."

"Đến lúc đấu tập chúng ta thử xem, tôi tin cậu." Quách Húc cười nói.

Điểm lợi hại nhất của Stoudemire chính là khả năng cắt vào trong sau khi đánh chặn và tiếp ứng, cậu ta nhanh nhẹn như một hậu vệ, là người nhanh nhất trong số các cầu thủ nội tuyến. Lúc tuyển chọn bị đánh giá thấp, thực ra cậu ta là cầu thủ có điều kiện thể chất tốt nhất năm đó, định sẵn sẽ trở thành ngôi sao.

Nene Hilario là người đến cuối cùng. Cơ thể anh vô cùng cường tráng, chiều cao 211cm, nặng 113kg, toàn là cơ bắp. Lúc đó anh vẫn chưa để kiểu tóc tết như Ronaldinho, mà là đầu trọc, nhưng lại có một vòng râu khiến người ta khó mà tin được anh mới chỉ 20 tuổi.

Anh chàng lực lưỡng này phát triển quá nhanh. Tên khai sinh của anh là Maybyner Rodney Hilario, sau khi đến NBA anh dùng một cái tên gọi nhỏ rất đáng yêu. Ở Brazil, "Nene" có nghĩa là trẻ sơ sinh.

Giống như hầu hết những đứa trẻ Brazil, Nene từ nhỏ đã chơi bóng đá và thu hút sự chú ý của một số câu lạc bộ chuyên nghiệp. Tuy nhiên sau đó anh cao quá nhanh, đành phải chuyển sang chơi bóng rổ vào năm 14 tuổi, sau đó khoác áo câu lạc bộ Vasco da Gama tại Brazil.

Năm 2001, Nene đại diện cho đội tuyển Brazil tham dự Goodwill Games. Trong trận đấu với đội Mỹ, anh ghi 8 điểm, 7 lần bật nhảy và 5 lần cản bóng trong 18 phút, trong đó có 3 lần là cản phá Jermaine O'Neal.

Ngay sau khi trận đấu kết thúc, Nene nhận được lời mời từ trại huấn luyện bóng rổ Chicago. Đây là một trại huấn luyện bóng rổ thanh thiếu niên rất nổi tiếng ở Mỹ. Anh tiếp tục thể hiện tốt trong trại huấn luyện và cuối cùng tham gia kỳ tuyển chọn NBA năm 2002.

Dù tiếp xúc với bóng rổ khá muộn, kỹ thuật còn thô sơ, nhưng Nene vẫn được chọn ở vị trí thứ 7. Bởi vì anh có một cơ thể siêu phàm, sức mạnh, khả năng bật nhảy xuất sắc, khả năng di chuyển ấn tượng, là một cầu thủ nội tuyến thuộc trường phái dã thú.

Quách Húc muốn trò chuyện nhiều hơn với Nene vì anh là đồng đội quan trọng trong mùa giải mới, đội bóng cần khả năng phòng thủ của anh. Nhưng tiếng Anh của Nene rất tệ, chỉ có thể hội thoại đơn giản. Quách Húc nói nhanh là cậu ta không hiểu gì, chỉ biết cười ngây ngô.

Ngoài kỹ thuật bóng rổ, hội thoại tiếng Anh cũng là thứ Nene cần cải thiện nhanh chóng.

Quách Húc, Marion, Gugliotta ba người cùng nhau chụp ảnh định trang cho các trụ cột, buổi phỏng vấn bắt đầu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:116
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.