Minh Nhật Truyền Kỳ

Lượt đọc: 2090 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 285
"Tôi Đã Leo Lên Rồi, Thì Không Thể Ngã Xuống Nữa"

❊ ❊ ❊

Lần trước đấu với Clippers tới Los Angeles, đội Lakers đi đánh sân khách, Quách Húc không thể gặp lại các anh em cũ. Lần này tới thi đấu, Quách Húc cảm thấy nên tụ tập một chút.

Kết quả sau khi Quách Húc gọi điện, O'Neal chỉ muốn ăn tối riêng với cậu, và nói rõ: "Đừng gọi cho Kobe, cậu gọi hắn ta là tôi nổi cáu với cậu thật đấy."

Hai người gặp nhau ở tiệm bít tết quen thuộc, O'Neal nhíu mày, nhìn là biết đang bực bội. Anh thực sự không cười nổi, rất nhiều người đang bàn tán xem Lakers năm nay có thể lọt vào vòng playoff hay không.

Lakers vừa mới thiết lập triều đại, nếu năm nay không vào nổi playoff, O'Neal cảm thấy thà nhảy xuống biển tự sát cho cá ăn còn hơn.

Hai người hàn huyên vài câu, gọi món xong, Quách Húc cười khổ: "Tôi mới đi có ba tháng, sao các anh lại gây gổ thành ra thế này rồi?"

"Tôi sao mà không giận cho được? Lúc cậu còn ở đây, chúng ta hai năm mới thua 15 trận. Bây giờ mới khai mạc hai tháng mà Lakers đã thua 18 trận rồi. Tôi tái xuất cũng vô dụng, tấn công yểm hộ không còn hiệu quả, không có chiến thuật thì chỉ toàn đánh đơn." O'Neal giận dữ nói: "Derek (Fisher) đúng là đồ phế vật, sao họ vẫn chưa đổi hậu vệ dẫn bóng chứ?"

Fisher hiện tại trong đội cực kỳ không được lòng người, việc anh ta làm căn bản không phải là việc của một hậu vệ dẫn bóng, trung bình mỗi trận đánh 34 phút, 10.5 điểm, 3 rebounds, 3.4 kiến tạo, tỉ lệ ném rổ 43.7%, tỉ lệ ném ba điểm 40%, cơ bản không có đột phá, trung bình mỗi trận chỉ có 1.5 lần ném phạt.

Kupchak không phải không muốn trao đổi Fisher, chỉ là không có mục tiêu trao đổi phù hợp, mức lương 3 triệu một năm không cao, người đổi về e là còn không bằng anh ta, hơn nữa hợp đồng này đến năm 2004 là hết hạn rồi.

Hợp đồng của O'Neal mùa giải này lên tới 23.57 triệu, tổng quỹ lương của Lakers cao tới 63.15 triệu, không thể nào tìm được một hậu vệ dẫn bóng ngôi sao về được. Kupchak còn biết rất rõ, dù có đổi được hậu vệ dẫn bóng ngôi sao về cũng không thể khiến người hâm mộ hài lòng, vì người ta sẽ mang cậu ta ra so sánh với Quách Húc, mà Quách Húc năm nay có độ nổi tiếng đứng đầu.

Quách Húc khuyên bảo: "Cho dù Lakers không gia hạn hợp đồng với tôi, thực lực có giảm xuống, tôi cảm thấy anh cũng không cần phải tức giận như vậy, anh khác với những lão tướng đang nỗ lực vì chiếc nhẫn vô địch đầu tiên trong sự nghiệp."

O'Neal hiểu ý của Quách Húc, anh chẳng thiếu danh hiệu cá nhân nào, đã kiếm được rất nhiều tiền, nhìn ở mọi khía cạnh đều là kẻ thắng trong cuộc đời, nhưng anh vẫn không thể bình tĩnh lại được, bởi vì anh vẫn chưa già, tháng 3 năm sau mới 31 tuổi.

Chưa già, O'Neal tự nhiên muốn giữ vững địa vị bá chủ của mình. Hiện tại Lakers không chỉ thua trận, mà trong đội Kobe còn muốn thách thức địa vị của anh, anh tất nhiên sẽ tức giận.

"Tôi là không ưa nổi Kobe, nếu chúng ta đánh như trước đây, để tôi làm nòng cốt thì Lakers chắc chắn thắng nhiều hơn bây giờ, nhưng Kobe rõ ràng là muốn làm đại ca, cậu vừa đi, dã tâm của hắn liền lộ ra hết."

Đây cũng không tính là oan uổng gì cho Kobe. Khi Quách Húc còn ở đó, rõ ràng cậu và O'Neal là một phe, Kobe bất mãn về quyền kiểm soát bóng cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, 2 chọi 1 mà nếu làm ầm ĩ lên, tám phần là hắn sẽ bị giao dịch ra khỏi đội. Mùa giải trước tâm trạng Kobe tốt nên cũng không làm ầm ĩ lên được, bởi vì đội bóng luôn thắng, sẽ chẳng có ai đi gây chuyện trong tình huống đó cả.

Bây giờ khác rồi, O'Neal vừa khai mạc đã nghỉ thi đấu, Kobe đã giành được quyền kiểm soát bóng, thì sao có thể dễ dàng nhường lại được?

Quách Húc cảm thấy, mối quan hệ của bộ đôi OK trở nên xấu đi, rất giống với một tình tiết trong bộ phim điện ảnh Hong Kong "Dã Thú Hình Cảnh".

Trương Diệu Dương nói: "Nếu không phải vừa nãy cậu gọi tôi một tiếng đại ca, tôi đã một dao chém chết cậu rồi."

Đàm Diệu Văn một dao chém chết Trương Diệu Dương, rồi nói: "Đại ca, anh mãi là đại ca, ai là đại ca thì có quan hệ gì chứ? Anh là đại ca, tôi cũng là đại ca, tôi đã leo lên rồi, thì không thể ngã xuống nữa."

Tất nhiên, Kobe không muốn tiêu diệt O'Neal, tuy hắn phản cảm sự lười biếng của O'Neal, nhưng cũng hiểu rõ không có gã béo này thì không thắng nổi chức vô địch. Kobe là một người cực kỳ nghiêm khắc với bản thân, đồng thời cũng đưa ra những yêu cầu vô cùng khắc nghiệt đối với đồng đội xung quanh, đây mới là điều khiến O'Neal chán ghét nhất.

Bốn chức vô địch liên tiếp thực sự là mục tiêu mà Kobe rất khao khát thực hiện, trong lịch sử NBA chỉ có Celtics từng làm được điều này, nhưng thời đại đó quá sớm, đạt được mục tiêu này không khó, tổng cộng chỉ có tám đội bóng, trong đó sáu đội không có tí sức cạnh tranh nào...

Quách Húc thản nhiên nói: "Tôi khuyên anh đừng giận Kobe nữa, xuất phát điểm của hắn là muốn dẫn dắt đội bóng giành chiến thắng. Hắn cũng giống như anh, đều muốn đoạt bốn chức vô địch liên tiếp, hai người nên cùng nhau nỗ lực, làm ầm ĩ lên chẳng có chút lợi lộc gì, chỉ khiến truyền thông xem trò cười thôi."

O'Neal dùng tay xoa xoa khuôn mặt béo, thở dài: "Trận sau chúng ta là đối thủ, mâu thuẫn trong phòng thay đồ Lakers lại cần đối thủ đến khuyên giải, truyền ra ngoài đúng là một trò cười lớn."

Quách Húc cười nói: "Anh nên nghĩ nhiều đến mấy chuyện vui vẻ đi, sở thích của anh chẳng phải rất nhiều sao? Hát hò nhảy múa đóng phim, còn có thể làm cảnh sát."

Làm cảnh sát cũng là ước mơ của O'Neal, mùa giải trước anh đã nộp đơn trở thành một cảnh sát dự bị của Sở cảnh sát Los Angeles, kết quả là bác sĩ đội Gary Vitti liền trở thành mục tiêu huấn luyện của O'Neal.

Mỗi lần gặp mặt, O'Neal đều muốn "khám người" Vitti, thỉnh thoảng lại ấn Vitti vào tường phòng trị liệu, sau đó yêu cầu Vitti giao ra ống tiêm thuốc giảm đau. Còn để trả đũa, Vitti sẽ dùng miệng cắn tay O'Neal. Hai người họ thường xuyên đùa giỡn như vậy, trở thành một cảnh tượng đặc sắc trong phòng thay đồ Lakers.

Trên mặt O'Neal cuối cùng cũng có chút nụ cười. "Nếu tôi là người sáng tác nhạc và lời của 'See You Again' chắc là sẽ vui lắm, năm sau cậu chắc chắn sẽ được mời tham dự lễ trao giải Grammy, chắc chắn sẽ được đề cử."

"See You Again" tổng cộng có 12 tuần đứng đầu Billboard, trong đó 6 tuần liên tiếp, đây là một thành tích vô cùng khủng khiếp, một vận động viên bóng rổ nhờ vào một bài đĩa đơn mà nghiền ép vô số nam nữ ca sĩ, mùa hè năm ngoái còn có ca sĩ tìm Quách Húc để đặt bài, nam nữ đều có cả.

Vì việc này Quách Húc cũng rất đắc ý, cười nói: "Để xem tình hình đã, nếu khi đó có thời gian tôi chắc chắn sẽ tham gia."

"Sau này cậu còn viết nhạc không?" O'Neal hỏi.

"Viết chứ, cái này cần linh cảm, nếu cần người hát cùng thì tôi chắc chắn sẽ tìm anh, chúng ta lại cùng nhau càn quét Billboard."

"Tôi thích nghe câu này." O'Neal cười cười, sau đó nghiêm chỉnh nói: "Tôi cảnh cáo trước với cậu, trận chiến Giáng sinh cậu bảo hai tân binh nội tuyến đội cậu thành thật chút đi, ngón chân tôi vẫn chưa lành hẳn, đầu gối cũng hơi khó chịu, nhưng nếu bọn họ muốn úp rổ trước mặt tôi mà bị vỗ bay thì đừng trách tôi."

"Bọn họ không ngốc đến mức vào dưới rổ thách thức anh đâu, Amar'e là fan cứng của anh đấy, lúc 13 tuổi anh từng ký tên cho cậu ta rồi."

"Thật á?"

"Thật, có muốn tôi gọi điện bảo cậu ta tới nói chuyện với anh không? Cậu ta chắc chắn có một bụng lời muốn nói với anh đấy."

"Thôi, hai thằng mình nói chuyện đi."

Trường học nghỉ lễ, Megan Fox đã trở về Port St. Lucie đón lễ, Jason Statham cũng quay về Anh đón lễ, tối nay chính là thế giới hai người của đôi bạn thân này.

Ngoài việc nói chuyện âm nhạc ra, họ còn nói về phim ảnh, O'Neal cứ muốn rủ Quách Húc kỳ nghỉ cùng đóng phim. Quách Húc đồng ý rồi, nhưng phải có kịch bản tốt mới được, loại kịch bản rác rưởi dễ giành giải Mâm Xôi Vàng thì cậu tuyệt đối sẽ không đóng.

Cái này không biết phải đợi đến bao giờ, vai diễn phù hợp với O'Neal quá ít, anh diễn thế nào cũng vẫn là O'Neal, bởi vì thân hình quá to lớn, khán giả xem sẽ thấy bị thoát vai.

Tối về đến khách sạn, Quách Húc liên lạc với Kobe trên mạng, tán gẫu một lát. Làm đồng đội hai năm, từng làm phù rể trong đám cưới, cậu biết hai người họ nảy sinh mâu thuẫn mà nếu mình không nói gì thì quả là không đủ tư cách bạn bè.

Nếu hai người họ không nghe lời khuyên, Quách Húc cũng coi như đã làm hết trách nhiệm, dù sao cậu cũng đã tới Phoenix, Suns mới là đội bóng của cậu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:116
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.