Nho Tử Đế

Lượt đọc: 1642 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 389
Hình lại bên mình

❊ ❊ ❊

Thẩm vấn sơ qua một chút, Đông Hải Vương cảm thấy phải lập tức giao Mã Mục cho Hoàng đế. Chỉ vài câu khẩu cung ngắn ngủi đã bao hàm quá nhiều tin tức, Đông Hải quốc, nhà họ Yến, nhà họ Thôi... đều bị liên lụy. Hắn không muốn bị nghi ngờ là mớm cung hay dẫn dụ khẩu cung.

Tên thích khách trước tiên bị dẫn đi gặp Thái Hưng Hải, Thái Hưng Hải cũng cả kinh. Sau khi hỏi qua một chút, ông cũng thấy nên lập tức bẩm báo cho Hoàng đế, thế là nửa đêm vào phủ gõ cửa.

Hàn Nhụ Tử mặc y phục chỉnh tề, dưới sự hộ tống của một đám thị vệ và binh lính đi tới tiền sảnh. Vì lý do an toàn, thích khách không được đưa tới mà bị giam giữ trong doanh trại túc vệ ngay sát vách. Đông Hải Vương chờ ở đó, kể lại đầu đuôi câu chuyện, đồng thời đem công lao đổ hết lên đầu gã tăng điên Quang Đỉnh.

Hàn Nhụ Tử cảm thấy kinh ngạc trước hiệu suất của Đông Hải Vương, lại càng thấy bất ngờ khi Quang Đỉnh chịu giúp đỡ. Tiếp xúc với người giang hồ nhiều rồi, hắn thấy việc gã tăng điên kia cáo từ không một lời cũng là chuyện bình thường.

Nghe xong lời Đông Hải Vương, Hàn Nhụ Tử trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Tên Mã Mục kia nói là 'đến bên cạnh Hoàng đế cũng có người của chúng ta', hay là nói 'bên cạnh Hoàng đế sẽ có người của chúng ta'?"

Câu nói này là gã trộm kể lại cho Quang Đỉnh, Quang Đỉnh lại chuyển lời cho Đông Hải Vương. Thích khách Mã Mục chưa hề trực tiếp khai ra. Đông Hải Vương sững sờ, chỉ một chữ khác biệt mà ý nghĩa đã hoàn toàn khác xa: "Cái này... để ta hỏi lại."

"Gã trộm truyền tin cho Quang Đỉnh là ai? Có tìm được không?"

"Cái này... Quang Đỉnh không nói." Trán Đông Hải Vương bắt đầu đổ mồ hôi. Hắn cứ ngỡ Hoàng đế sẽ lập tức điều tra mối liên hệ giữa thích khách với nhà họ Yến, nhà họ Thôi, không ngờ Hoàng đế lại quan tâm đến nguồn gốc tin tức và độ chính xác của nó hơn.

Thẩm vấn là một kỹ năng, hình lại thường chuyên nghiệp hơn quan lại bình thường, bên cạnh Hàn Nhụ Tử lại đang thiếu một người như vậy. Những hình lại vốn có trong quan phủ vẫn chưa chiếm được lòng tin của hắn. Một vị chủ sự Hình bộ là Trương Kính từng tùy giá xuất tuần, tử trận tại Tấn Thành, Hoàng đế lại càng không có người để dùng.

"Dẫn thích khách tới đây." Hàn Nhụ Tử muốn đích thân thẩm vấn.

Đông Hải Vương và Thái Hưng Hải đồng thanh can ngăn, lý do mỗi người mỗi khác. Thái Hưng Hải cho rằng đó dù sao cũng là thích khách, vạn nhất hắn liều chết chống cự có thể kinh động đến bệ hạ. Đông Hải Vương lại cho rằng Thiên tử có những việc không nên làm, đích thân thẩm vấn một tên tiểu lại bình thường và một gã thuật sĩ giang hồ thì nói ra nghe không lọt tai.

Trong sảnh có không ít thị vệ và thái giám. Hàn Nhụ Tử đang cân nhắc nên để ai thay mình đi thẩm vấn thích khách, thậm chí đã nghĩ đến Tư pháp tham quân Kinh Triệu Doãn là Liên Đan Thần. Đang còn do dự chưa quyết, Kim Thuần Trung từ trong đám đông chen tới: "Bệ hạ, hãy để thần đi thẩm vấn phạm nhân."

Hàn Nhụ Tử càng do dự hơn. Kim Thuần Trung tuy là người Hung Nô nhưng sinh ra tại Đại Sở, từ nhỏ lớn lên trong phủ Quy Nghĩa Hầu, hoàn toàn là một vị huân quý tử đệ, hẳn là chưa từng học qua thuật làm lại.

"Bây giờ là đêm khuya, khó tìm người. Nếu thần không phù hợp, ngày mai đổi người cũng vẫn kịp." Kim Thuần Trung nói thêm.

Kim Thuần Trung là người khá trầm ổn, chuyện không làm được thì sẽ không dễ dàng tự tiến cử. Hàn Nhụ Tử nghĩ tới đây liền nói: "Cũng được, ngươi và Đông Hải Vương cùng đi thẩm vấn đi."

Khi cùng bước ra khỏi phủ Quyện Hầu, Đông Hải Vương chắp tay cười với Kim Thuần Trung: "Không ngờ Kim huynh còn hiểu cả chuyện này."

"Miễn cưỡng làm thử thôi." Kim Thuần Trung cũng cười đáp.

Tới trước cửa phủ bên cạnh, Đông Hải Vương lại chắp tay: "Vẫn chưa chúc mừng Kim huynh."

"Chúc mừng gì?" Kim Thuần Trung ngạc nhiên hỏi.

"Nghe đồn Kim Quý phi ở ngoài biên ải có hỷ, cực kỳ có khả năng sẽ hạ sinh trưởng tử cho bệ hạ. Có được đứa con này, Kim Quý phi có thể hồi kinh, Kim huynh cũng có thể một bước lên mây."

Kim Thuần Trung càng thêm mờ mịt: "Tin đồn ở đâu ra vậy? Muội muội ta ở ngoài biên ải chưa bao giờ liên lạc với phía Đại Sở này, với bệ hạ cũng không có thư từ qua lại, hơn nữa... rốt cuộc là tin đồn ở đâu ra?"

Đông Hải Vương mặt đầy ngượng ngùng: "Vậy chắc là mọi người nói nhảm thôi, Kim huynh chớ trách."

Đông Hải Vương ậm ừ cho qua chuyện. Mãi tới khi vào phủ, Kim Thuần Trung mới hiểu ra, Đông Hải Vương là cố ý dò hỏi lời mình, trong lòng thấy buồn cười.

Trong phủ Quyện Hầu, Thái Hưng Hải tăng cường canh gác. Người không liên quan, bao gồm cả thái giám và binh lính túc vệ, đều không được tùy ý vào hậu trạch tiếp cận Hoàng đế. Dù vậy, ông vẫn không an tâm. Câu nói "Bên cạnh Hoàng đế có người của chúng ta" khiến ông vô cùng bất an, nhưng ông đang mang chức quan trong người, không thể tùy tiện vượt qua quy củ, bèn tìm thị vệ đầu mục Vương Hách cùng đi gặp Hoàng đế.

"Trước khi bắt sạch thích khách, bệ hạ có từng nghĩ tới chuyện hồi cung ở tạm một thời gian không?" Thái Hưng Hải lên tiếng trước.

"Trong cung người đông việc tạp, chưa chắc đã an toàn hơn phủ Quyện Hầu." Hàn Nhụ Tử không quá căng thẳng.

"Vậy gần đây bệ hạ có thể... bớt gặp một số người không?" Thái Hưng Hải lại đưa ra đề nghị.

"Ngươi lo thích khách trà trộn vào trong đó?"

"Không phải là không có khả năng này."

"Tên Mã Mục này vốn là thuật sĩ giang hồ, một năm trước trà trộn vào phủ Quốc tướng làm lại..." Trong lòng Hàn Nhụ Tử khẽ động. Một năm trước hắn còn chưa phải Hoàng đế, Mã Mục cải danh làm lại là vì mục đích gì? Miệng thì tiếp tục nói: "Điều này chứng tỏ quan lại triều đình đáng tin, Vân Mộng Trạch mua chuộc không thành, chỉ có thể phái người trà trộn vào."

Thái Hưng Hải không còn gì để nói, nhìn về phía Vương Hách. Vương Hách bước lên nói: "Quan lại thì đáng tin, nhưng người bên cạnh quan lại thì chưa chắc. Hy vọng bệ hạ cho chúng thần một chút thời gian, điều tra một lượt người thân tín của những kẻ vào phủ. Nếu không có vấn đề gì, bệ hạ hãy gặp cũng chưa muộn, chúng thần cũng giảm bớt được chút gánh nặng."

Thái Hưng Hải gật đầu lia lịa.

Hàn Nhụ Tử suy nghĩ một hồi: "Được rồi, tạm cho các ngươi ba ngày. Trẫm sẽ đưa cho các ngươi một danh sách, trước hết cứ điều tra mấy người thường xuyên vào phủ, những người khác từ từ rồi tính."

Hàn Nhụ Tử viết ra tên mấy tên huân quý tử đệ và kẻ đọc sách thường xuyên vào phủ, thậm chí là đang sống trong phủ, giao cho Thái Hưng Hải.

Thái Hưng Hải cùng Vương Hách cáo lui. Ra bên ngoài, Thái Hưng Hải nhìn danh sách một cái rồi nói: "Bắt đầu từ ai trước?"

Vương Hách nói: "Trước hết bắt đầu từ hai người chúng ta."

Thái Hưng Hải sững sờ, sau đó hiểu ra, cười nói: "Được, ngươi điều tra ta, ta điều tra ngươi, sau đó là thủ hạ của chúng ta, tiếp theo là Đông Hải Vương và Thôi Đằng, rồi sau đó mới là những người này." Ông khua khua tờ giấy trong tay.

"Đặc biệt là đám thủ hạ của ta, xin Thái tướng quân điều tra kỹ lưỡng." Vương Hách dặn dò.

Lần này Thái Hưng Hải không thấy bất ngờ nữa. Ông biết "thủ hạ" mà Vương Hách nhắc tới là chỉ ai. Vương Hách là thị vệ đầu mục, không tiện đích thân điều tra, cho nên cần mượn tay người ngoài.

"Hy vọng nhận định của chúng ta đều sai." Thái Hưng Hải nói, chắp tay cáo từ.

Thẩm vấn sẽ không nhanh chóng xong ngay được. Hàn Nhụ Tử trở về phòng ngủ, Thục phi Đặng Vân đã chìm vào giấc ngủ, phát ra tiếng ngáy khe khẽ. Nàng ta chẳng quan tâm điều gì, chỉ muốn sinh được một đứa con trai, đặt nền móng cho nhà họ Đặng đông sơn tái khởi.

Hàn Nhụ Tử nằm xuống, hắn không quá để tâm tới tên thích khách, mà vẫn đang suy nghĩ về lời của Triệu Nhược Tố: Dùng quy củ của triều đình để cải tạo triều đình, tuy tốn thời gian công sức nhưng lại là cách vững vàng nhất. Đạo lý này hắn hiểu, nhưng vẫn chưa rõ cụ thể phải bắt tay vào làm thế nào. Nghĩ tới việc mình từng huênh hoang trước mặt Mạnh Nga rằng đã nắm vững đế vương chi thuật, hắn không khỏi hơi đỏ mặt.

Sáng hôm sau, Hàn Nhụ Tử tại Cần Chính điện bố trí nhiệm vụ cho Tể tướng và những người khác, yêu cầu họ nhanh chóng chế định một bộ chiến lược tổng thể nhắm vào Hung Nô.

So với Hung Nô, Vân Mộng Trạch và đám giặc cướp Đông Hải chỉ là mối họa nhỏ. Từ trước tới nay, Hoàng đế chỉ phái đại tướng trấn thủ biên cương, hy vọng đợi Đại Sở khôi phục được một phần thực lực thì có thể một trận quyết chiến với người Hung Nô. Vẫn chưa có kế hoạch nào chi tiết hơn, thậm chí còn chưa bắt đầu bàn bạc về việc này.

Hoàng đế giao nhiệm vụ quan trọng như vậy cho đại thần, Tể tướng Thân Minh Chí và những người khác đều cả kinh, đồng thời cũng thấy an ủi. Dù sao điều này cũng có nghĩa là sự tin tưởng.

Theo lệ thường, bước đầu tiên để triều đình giải quyết vấn đề không phải là thảo luận bản thân vấn đề đó, mà là tìm người phù hợp nhất để thảo luận. Đại tướng quân Thôi Hoành sau khi hồi kinh vẫn luôn ở nhà dưỡng bệnh, lúc này thuận lý thành chương phải được mời trở lại Cần Chính điện tham dự nghị sự. Tiếp theo là một bộ trình tự, ban bố thánh chỉ, thu thập tấu sớ, sắp xếp lựa chọn ưu tiên v.v., đống công việc văn thư này đủ để cả triều đình bận rộn mấy tháng.

Hàn Nhụ Tử đồng thời mời một vị nghị chính đại thần tới phủ Quyện Hầu. Như vậy, Hoàng đế có quyết định gì có thể truyền ngay tới Cần Chính điện, chứ không phải đợi tới hôm sau mới bàn.

Đây càng là một vinh dự đặc biệt. Tể tướng Thân Minh Chí không dám độc chiếm, đề nghị để các nghị chính đại thần luân phiên tới phủ Quyện Hầu, mỗi người mười ngày. Tể tướng bản thân không đi được, người đầu tiên ông đề xuất là Lại bộ Thượng thư Phùng Cử.

Sự việc cứ thế quyết định xong. Hoàng đế nhượng bộ đại thần một chút, giống như người lần đầu cầm được đao kiếm mới, Hàn Nhụ Tử phải thử vung vẩy hai cái, thử trọng lượng, sau đó mới luyện bộ chiêu thức, cuối cùng mới có thể đắc tâm ứng thủ, cầm đao giết địch.

Buổi trưa trở về phủ Quyện Hầu, trên bàn sách đã bày sẵn cuốn hồ sơ thẩm vấn của Kim Thuần Trung.

Hàn Nhụ Tử vừa ăn cơm vừa xem, cảm thấy khá bất ngờ. Kim Thuần Trung đặt câu hỏi nghiêm cẩn, ghi chép tường tận, khá có phong thái của lão lại. Hắn có bản lĩnh này mà trước đây thế nào lại chưa từng bộc lộ ra.

Mã Mục lúc đầu rất cứng rắn. Dù trong hồ sơ đã lược bớt, Hàn Nhụ Tử vẫn có thể nhìn ra vị thầy bói này đã nói không ít lời chửi bới, nhưng sau một hồi tra tấn, hắn vẫn khai.

Hắn không biết Loan Bán Hùng phái tới bao nhiêu thích khách, người tiếp đầu với hắn chỉ có một. Kẻ đó ngụy trang thành thương khách, trà trộn vào đội ngũ đòi nợ, lấy tên giả là "Vân Hùng", tên thật thì không rõ.

Hắn đúng là đã nói câu "Bên cạnh Hoàng đế có người của chúng ta", nhưng là hắn nghe được từ chỗ Thánh quân sư Vân Mộng Trạch. Lúc đó nói ra thuần túy là để trấn an đối phương, còn về việc là "đã có" hay "sẽ có", thì chính hắn cũng không biết.

Về nghi vấn Mã Mục làm lại một năm trước, Kim Thuần Trung cũng đã hỏi tới. Hóa ra mục tiêu ban đầu của Vân Mộng Trạch không phải Hoàng đế mà là Đông Hải quốc. Nhiệm vụ của Mã Mục là lúc cần thiết sẽ hỗ trợ ám sát cả nhà Quốc tướng Yến Khang. Nhưng cuộc nổi loạn thất bại quá nhanh, Đông Hải quốc cũng không phải là chủ lực bình loạn, thế nên hắn mới ở lại, vẫn luôn không bị bại lộ, thậm chí còn chiếm được lòng tin của cha con nhà họ Yến.

"Nhà họ Thôi" trong miệng hắn đúng là nhà Thái phó Thôi Hoành, nhưng đó chỉ là vì Yến Bằng Sư tá túc tại phủ Thôi, không có ý nghĩa gì khác.

Kim Thuần Trung dùng nhiều cách hỏi khác nhau để phản thẩm vấn, nhằm xác nhận Mã Mục không phải là nói dối tạm thời. Trong lời khai liên quan tới không ít người. Ngoài thương nhân Vân Hùng cần bắt giữ gấp ra, Kim Thuần Trung không dám tự quyết đối với những người khác, ở cuối hồ sơ có xin chỉ thị những ai có thể triệu tới làm chứng.

Hàn Nhụ Tử vô cùng hài lòng, không phải vì thích khách Vân Mộng Trạch cuối cùng cũng lộ ra đuôi cáo, mà là tìm được một người có thể dùng như Kim Thuần Trung.

Người nhà họ Thôi liên quan không lớn tới chuyện này, Hàn Nhụ Tử gạch tên cha con Thôi Hoành đi, những người còn lại tùy Kim Thuần Trung triệu hỏi. Yến Bằng Sư tuy cũng là quan to, nhưng Mã Mục dù sao cũng là do hắn dẫn tới, bắt buộc phải giải trình tình huống.

Hàn Nhụ Tử vốn muốn lập tức để Kim Thuần Trung buông tay đi điều tra, nghĩ lại lại cất cuốn hồ sơ đi. Hắn phải phong cho Kim Thuần Trung một chức vụ chính thức trước đã, mới có thể phái hắn đi tra án, đây cũng là quy củ của triều đình, thân là Hoàng đế, hắn phải tuân thủ.

Lại bộ Thượng thư Phùng Cử chiều hôm đó tới phủ Quyện Hầu, nhưng không gặp được mấy người. Thái Hưng Hải và Vương Hách đang điều tra bối cảnh của từng người và tùy tùng của họ, đa số mọi người đều chưa được phép vào phủ.

Tối hôm đó, Thái Hưng Hải dâng lên báo cáo đầu tiên, người đứng ở vị trí đầu tiên chính là thị vệ Mạnh Nga.

Báo cáo cố gắng hết sức ngắn gọn, không đưa ra phán đoán. Xuất thân, hành vi của Mạnh Nga đều được liệt kê từng điều một, đa phần đối với Hoàng đế mà nói đều không phải bí mật. Ở cuối cùng, Thái Hưng Hải dùng bút đậm viết một dòng chữ: Mùng bảy tháng Mười, mười một tháng Mười, Mạnh Nga hai lần rời phủ vào lúc chập tối, sáng hôm sau mới về, không rõ tung tích.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:374
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.