Ngày yết bảng, chẳng khác nào đại lễ. Cả thành Biện Kinh, già trẻ lớn bé, đủ mọi hạng người đều thức dậy từ rất sớm. Thời khắc yết bảng, gần như trở thành đề tài bàn tán của tất cả mọi người. Cho dù không biết một chữ bẻ đôi, cho dù chẳng hề quan tâm trạng nguyên là ai.
Người dân sống ven đường còn phải dậy thật sớm, quét dọn đường sá để chờ tân trạng nguyên cưỡi ngựa diễu phố. Quét đường xong còn phải tưới lên chút rượu, loại rượu do quan phủ phát, cay xè lưỡi, khé cổ, nhưng mùi hương lại rất nồng. Nhà giàu thường dùng loại rượu này làm chất khử mùi nhà vệ sinh.
Mà cửa Cống Viện lúc này đã chật như nêm cối. Trần Sơ Lục dậy hơi trễ, chỉ đành đứng trên nóc xe ngựa cách đó năm trăm mét.
Lúc này, một gã béo từ trong đám đông chen ra, mồ hôi nhễ nhại, đến trước mặt Trần Sơ Lục: "Trần công tử, Trần công tử, theo cách của ngài, chúng ta mở sòng rồi. Cửa Đinh ăn một đền năm, cửa Tống ăn một đền tám, cửa Trương ăn một đền ba mươi!"
Giải Triều lau mồ hôi: "Công tử, chúng ta thật sự sẽ không lỗ chứ?"
"Thật sự không lỗ, ta nói cho ngươi biết, ta nhận được tin từ trong cung, lần này có một con ngựa ô xuất hiện!" Trần Sơ Lục thần bí nói.
"Ồ? Nếu tin tức sai lệch thì sao?"
"Nếu sai lệch... nếu ngươi thua tiền, thì không liên quan gì tới ta cả!" Trần Sơ Lục chối bay chối biến.
Giải Triều sững người, rồi cười: "Lần trước công tử bảo ta bán tử đàn, trầm hương, rồi đi mua một mảnh trang trại có thể trồng lúa, những việc này đều đã xong xuôi. Trang trại có sáu trăm mẫu đất, thật ra là vì mấy người kia vốn không muốn bán đất, ta đã phải tăng giá khá nhiều. Mua xong trang trại, còn thừa năm trăm lượng..."
"Ừm, năm trăm lượng ngươi cứ cầm lấy đi, chọn ngày chúng ta đến trang trại xem qua một chút."
"Ôi, tiền của công tử, sao ta dám nhận." Giải Triều xua tay: "Trong trang trại kia có một ngôi nhà, cũng là của Trần công tử ngài, để ta gọi mấy thợ xây tới sửa sang lại chút."
Hai người đang nói chuyện, thì phía Cống Viện bắt đầu xôn xao, từng người vươn cổ ra nhìn bảng vàng. Nhưng trên bảng vàng chẳng có lấy một chữ, không biết đám người này vươn cổ ra nhìn cái gì.
"Nhường đường, nhường đường, mọi người nhường đường chút." Một hạ nhân len lỏi qua tiếng cằn nhằn để đến trước mặt Trần Sơ Lục: "Thiếu gia, phu nhân gọi người về, người mau về nhà đi! Trong nhà có thánh chỉ!"
"Thánh chỉ? Thánh chỉ gì?" Trần Sơ Lục hỏi.
"Là thánh chỉ người đỗ tiến sĩ đó ạ, người trong cung đã tới, nói tân khoa tiến sĩ bắt buộc phải vào cung diện thánh tạ ơn."
"Ồ hố?! Sao ta lại quên mất chuyện này!" Trần Sơ Lục tự trách mình bất cẩn, cứ tưởng sau khi thi điện xong là có thể nằm ườn ra tận hưởng, thong dong đợi thánh chỉ đến tận nhà, cứ ngỡ là phải xướng danh trước rồi mới nhận thánh chỉ, giống như tỉnh thí vậy.
Nhưng lúc này Trần Sơ Lục mới sực nhớ ra, còn có chuyện phỏng vấn trước điện. Cống Viện xướng danh trước điện, thực ra là để cho bách tính xem. Trần Sơ Lục không hiểu, tưởng cũng giống như tỉnh thí. Nhưng thực tế, mỗi tiến sĩ đều phải đợi ở nhà.
Bởi vì thi điện hiếm khi không đỗ, người bình thường ở nhà đợi một tấm kim hoa thiếp. Đó chính là loại thiếp dùng lụa trắng làm nền, dán hoa vàng vụn lên trên, viết chiếu thư xác nhận thân phận tiến sĩ này. Nhận được thiếp rồi, mới phải đi theo để diện kiến hoàng thượng.
Phải đợi ba trăm tiến sĩ đều diện thánh xong, bên ngoài Cống Viện mới công bố. Bởi vì một khi có người đến muộn, vắng mặt, hay mắng nhiếc hoàng thượng trước điện, thì vẫn có thể bị gạch tên.
Sau khi làm quan mới có thể mắng hoàng thượng, bởi vì làm quan tức là sĩ đại phu, thiên tử cùng sĩ đại phu cùng trị thiên hạ. Trước khi làm quan, dù là cống sinh, cũng chỉ là một kẻ tiểu dân, dám mắng hoàng thượng, là muốn nghịch thiên rồi!
Trần Sơ Lục trong lòng than thở, lễ giáo phong kiến này thật là hại người không cạn! Quay đầu phân phó: "Ngươi về bảo người đưa kim hoa thiếp, ta trực tiếp vào cung."
"Vâng, thiếu gia!"
Trần Sơ Lục xoay người bỏ chạy như điên, một đường đến trước cửa Chu Tước. Sau khi hắn đi không lâu, trước cửa Cống Viện, thái giám và lính tráng hộ tống thánh chỉ tới.
Bách tính phía dưới cứ ngỡ là bắt đầu xướng danh trước điện, nào ngờ thái giám mở miệng lại là phụng thánh mệnh để cáo tri bách tính.
Không phải xướng danh, mà là cáo thị. Giờ này rồi còn có thể ra cáo thị gì nữa?
"Di mệnh tiên hoàng, ý chỉ thái hậu, Trần Sơ Lục thân là thị độc, không thể dùng tên thật để tham gia thi cử, tiên hoàng ban tên là Tất Vân Đào, sau Tất danh vang xa, tránh việc danh tiếng làm ảnh hưởng đến văn chương, trước kỳ hội thí, thái hậu đổi tên cho hắn là Trương Thái. Nay Trần Sơ Lục tức Tất Vân Đào, tức Trương Thái, trẫm đặc biệt làm rõ việc này, để cáo tri vạn dân trăm họ."
Người phía dưới ngơ ngác, sao đang yên đang lành trước khi xướng danh lại chèn vào một chuyện trớ trêu thế này, đúng là quá hố mà.
Một lát sau, có người ồ lên một tiếng, nhận ra điều bất thường: "Chư vị, hôm nay sòng bạc mở cược, trong đó có một người họ Trương, thực ra là Trương Thái. Giờ Trương Thái lại thành Trần Sơ Lục, chẳng phải nói là..."
"Sợ gì chứ, ai mà đi mua Trương Thái? Mua rồi thì tự trách mình xui xẻo đi..."
"Không đúng! Hoàng thượng đặc biệt ra cáo thị để làm rõ việc này, ngươi không nghĩ xem, chắc chắn là Trần Sơ Lục đỗ trạng nguyên rồi!"
"Không xong rồi! Ta muốn hủy cược, ta không đánh nữa, ta muốn về nhà, ta muốn tìm mẹ!"
"Đặt rồi không đổi, miễn trả tiền."
Đám đông xem náo nhiệt bắt đầu hỗn loạn, muốn đánh nhau với người mở sòng. Giải Triều cũng đã hiểu ra chuyện này, không màng hình tượng tháo mũ trên đầu xuống, lau mồ hôi nói: "Cha mẹ ơi, Trần công tử, là Trần công tử! Trần công tử, cũng là hội nguyên!"
Giải Triều cười lớn, mỡ trên mặt rung lên bần bật, quát đám người đang gào thét đòi hủy cược: "Gan to lắm, lũ các người, một đứa cũng đừng hòng rút lui, hôm nay ta phải ăn sạch!"
"Hừ, chưa chắc đâu!" Cũng có người không tin nói: "Cho dù Trương Thái là Trần Sơ Lục, cũng chỉ là hội nguyên thôi, chưa chắc đã đỗ trạng nguyên. Chúng ta đánh cược là trạng nguyên, hắn có thể đỗ trạng nguyên sao?"
"Ngươi cứ chờ mà xem, chắc chắn sẽ đỗ!"
Cống Viện xướng danh trước điện, thực ra là để cho bách tính xem. Trần Sơ Lục không hiểu, tưởng cũng giống như tỉnh thí. Nhưng thực tế, mỗi tiến sĩ đều phải đợi ở nhà.
Người đỗ rồi, ở nhà đợi một tấm kim hoa thiếp. Đó chính là loại thiếp dùng lụa trắng làm nền, dán hoa vàng vụn lên trên, viết chiếu thư xác nhận thân phận tiến sĩ này. Nhận được thiếp rồi, mới phải đi theo để diện kiến hoàng thượng.
Phải đợi ba trăm tiến sĩ đều diện thánh xong, bên ngoài Cống Viện mới công bố. Bởi vì một khi có người đến muộn, vắng mặt, vẫn không thể ghi danh được.
Trần Sơ Lục về đến nhà, thấy người đưa kim hoa thiếp đều đang sốt ruột như lửa đốt, người khác không đỗ đang chờ bổ sung còn đang đứng ngoài cung môn thành thật đợi vào chầu, còn ngươi lại hay, đỗ tiến sĩ mà vắng mặt bị gạch tên thì không tức chết sao?
Xảy ra một chút sơ suất nhỏ, may mà không gây ra đại họa. Trần Sơ Lục chạy tới ngoài lầu Tuyên Đức, đám cống sinh nhìn thấy đều thầm thất vọng. Sao lại tới chứ?
Nếu không tới thì tốt rồi, biết đâu lại có thể vô duyên vô cớ thăng một hạng. Đương nhiên, trước khi chưa vào điện diện kiến hoàng thượng, thứ hạng này vẫn chưa được định đoạt. Nhưng Trần Sơ Lục là tỉnh nguyên, thông thường mà nói, tỉnh nguyên giành được tam đỉnh giáp khả năng vẫn rất lớn.
Án Thù lau mồ hôi trên trán, cuối cùng cũng tới rồi, thằng nhóc này sắp làm quan tới nơi rồi, sao vẫn cái bộ dạng cà lơ phất phơ này. Án Thù ném cho Trần Sơ Lục một ánh mắt trách móc, nhưng cũng không tiện nói gì. Trần Sơ Lục đứng cạnh Tống Tương, vừa hay nghe thấy tiếng chuông hồng chung trên lầu Tuyên Đức vang lên.
Án Thù mở thánh chỉ ra nói: "Bệ hạ có chỉ, tân tấn tiến sĩ vào chầu diện thánh tạ ơn!"
"Học sinh tuân chỉ." Mọi người theo sau Trần Sơ Lục, bước qua cửa lớn, Án Thù lại nói: "Chư vị đồng liêu, từ nay có thể tự xưng là thần."