Tống triều đại quan nhân

Lượt đọc: 2282 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 368
Đồng liêu

❊ ❊ ❊

Sống ở chốn giang hồ, gió bốn phương tám hướng thổi tới. Trần Sơ Lục vốn không hề nghĩ rằng tất cả mọi người đều phải khách khí kính trọng mình trăm bề. Những hạng người hình hình sắc sắc, không cần ai ai cũng phải động chân tình, chỉ cần đắp lên một tấm vải gương mặt tươi cười, bàn chuyện lợi ích là được rồi.

Trần Sơ Lục lại tìm Tiết Độ, người này đối với hắn rất nhiệt tình, há chẳng phải cũng vì lợi ích mà đến hay sao? Nhưng hà tất phải vạch trần lớp vải che đậy này cơ chứ.

Tiết Độ nói: "Tri Ứng à, hai vị học sĩ đều là người không tồi chứ? Ngươi theo ta đi, ta dẫn ngươi đi làm quen với những đồng liêu còn lại."

"Đa tạ Tiết học sĩ." Trần Sơ Lục thi lễ thật sâu, đi tới Hữu Văn điện, trước hết gặp "đồng liệt", chín vị tu soạn, người kém nhất cũng là Nhị giáp hạng mười một.

Gặp đồng liệt thì không cần dâng trà, chỉ cần chắp tay chào nhau là được. Sau đó đi gặp biên tu, biên tu là Chính thất phẩm, thấp hơn Trần Sơ Lục một bậc. Nhưng họ đều là người từ bên ngoài bổ nhiệm quay về, cấp bậc lương bổng cao hơn Trần Sơ Lục. Trần Sơ Lục mới tới nơi, cũng không dám thật sự làm kiêu.

"Vị này là đỗ hạng một trăm năm mươi sáu Tam giáp năm Thuần Hóa thứ ba, Chu Đài Phù." Tiết Độ chỉ vào một người nói.

"Tam giáp hạng một trăm mấy? Ồ hò hò hò..." Trần Sơ Lục cười ngượng ngùng: "Ta không có ý gì khác, chào huynh, chào huynh."

Chu Đài Phù cười lắc đầu: "Tam giáp mà được vào làm biên tu, quả thực không nhiều thấy, hạ quan hổ thẹn, năm đó điện thí thi cử không tốt. Tuy nhiên, cùng một bảng năm đó với ta, cũng có một vị Trạng nguyên liên trung tam nguyên."

"Ta từng nghe qua, Trạng nguyên năm Thuần Hóa thứ ba là Tôn Hà Tôn đại nhân, hiện giờ đã vào hầu hạ hoàng thượng rồi phải không?"

Lại đi về phía trước, Tiết Độ chỉ vào một người cười nói: "Xem kìa, vị này là Thái Tề, Trạng nguyên năm Đại Trung Tường Phù thứ tám. Từ Duyện Châu trở về, được bổ sung vào làm Tu soạn Hữu Văn điện."

"Thái Tề à? Ồ, ngưỡng mộ đã lâu, nghe nói năm đó Bảng nhãn là Tiêu Quán?" Trần Sơ Lục hỏi, hắn không có ý gì khác, chỉ là nhớ tới người bạn cũ mà thôi.

Thái Tề lại sa sầm nét mặt, hắn là Trạng nguyên, ngươi không nhận ra, ngược lại lúc nhắc tới hắn, lại nhớ tới Bảng nhãn là ai.

Hơn nữa, vốn dĩ trong lòng Thái Tề đã có hiềm khích với Trần Sơ Lục, năm đó lúc hắn đỗ Trạng nguyên, đã tồn tại tranh chấp Nam Bắc.

Tiêu Quán là người phương Nam, Thái Tề là người phương Bắc. Dân gian đồn rằng, văn chương của Tiêu Quán vốn cao hơn Thái Tề một bậc, chính vì một câu nói của Khấu Chuẩn mà khiến Tiêu Quán bỏ lỡ ngôi Trạng nguyên. Người ta nói, ngôi Trạng nguyên này của hắn không phải nhờ bản lĩnh mà có được.

Trong lòng hắn vốn đã coi thường người phương Nam, sau khi biết Trần Sơ Lục đỗ Trạng nguyên, lại còn là người Tam nguyên cập đệ, sau lưng đã bàn tán từ lâu.

Sau này biết được, vị Trạng nguyên người phương Nam là Trần Sơ Lục này, lại không bị điều đi nơi khác mà vẫn ở lại kinh thành. Lần đầu được ban quan chức đã cao hơn hắn một cấp, điều này bảo ai có thể nhịn được?

Thái Tề này còn nghe nói, Tiêu Quán có chính tích xuất sắc ở nơi làm quan, lần này về kinh sắp được thăng chức. Còn hắn ở nơi làm quan một nhiệm kỳ, bị triệu hồi về kinh, chỉ dùng để biên soạn quốc sử.

Đặt hai người so sánh với nhau, đúng là ứng nghiệm lời đồn trong dân gian, tức là bản lĩnh của Thái Tề hắn không bằng tên người phương Nam Tiêu Quán kia.

Thấy Trần Sơ Lục nhắc tới Tiêu Quán trước mặt mình, nỗi khó chịu trong lòng hắn liền trào dâng. Tuy nhiên, hắn đỗ Trạng nguyên sớm hơn Trần Sơ Lục, đến Hữu Văn điện cũng sớm hơn Trần Sơ Lục. Đã là tiền bối, thì không thể để hắn đè đầu cưỡi cổ.

Thái Tề trong lòng tức giận, mặt hơi đỏ lên, nhưng thần sắc vẫn lạnh lùng như sắt. Trần Sơ Lục cũng thấy lạ, ta chỉ hỏi một câu mà thôi, ngươi bày ra bộ mặt khó ưa này là vì sao chứ?

Thấy hắn không đáp lời, Trần Sơ Lục cũng lười đi "lấy mặt nóng dán mông lạnh", gãi gãi đầu, liền lách qua Thái Tề mà không hành lễ.

Thái Tề hừ lạnh nói: "Vài năm trước, Khấu tướng từng nói, người phương Nam phóng túng thô bỉ, hôm nay thấy Trạng nguyên lang không biết lễ nghĩa như vậy, trong lòng bản quan thực sự khâm phục tầm nhìn xa trông rộng của Khấu tướng."

Trần Sơ Lục khựng bước chân lại, trong lòng chửi thầm, mẹ kiếp, là ngươi không thèm đếm xỉa tới ta, quay sang lại nói ta không hiểu lễ nghĩa?

Ánh mắt những người xung quanh đều nhìn lại đây, Trần Sơ Lục là người coi trọng thể diện, tự nhiên phải phản kích thích đáng. Hắn dừng bước, cũng không nhìn thẳng vào Thái Tề, mà chỉ liếc nhìn bằng ánh mắt dư quang để tỏ ý không quan tâm, nói: "Thái biên tu sao lại nói lời này?!"

Thái Tề không thể liếc mắt nhìn Trần Sơ Lục nữa, hắn thấp hơn Trần Sơ Lục một cái đầu, nếu cứ nhìn Trần Sơ Lục như vậy, khí thế sẽ yếu đi không chỉ ba phần.

Hắn bước ngang một bước tới trước mặt Trần Sơ Lục, mang theo giọng điệu hạch tội: "Luận khoa danh, bản quan sớm hơn ngươi, nhưng không thấp hơn ngươi. Luận tuổi tác, bản quan lớn hơn ngươi, luận làm quan, bản quan tới sớm hơn ngươi. Dẫu vậy, tại sao ngươi gặp ta mà không bái? Coi thường bề trên, chẳng phải là vô lễ sao?"

"Ồ? Thái huynh chẳng lẽ cũng là Tam nguyên cập đệ?" Trần Sơ Lục mỉm cười hỏi.

"Ách..." Thái Tề nhất thời nghẹn lời, Trạng nguyên với Trạng nguyên có sự khác biệt, ví dụ như bảng của Trần Sơ Lục này, chính là bảng đầu tiên của tân thiên tử, sức cạnh tranh lớn hơn trước kia quá nhiều. Thái Tề đỏ mặt, tiếp tục nói: "Cho dù không bàn tới khoa danh này, dù sao ta cũng là tiền bối của ngươi, sao ngươi có thể không kính trọng?"

"Thái biên tu, ngươi thật buồn cười, ha ha ha ha..." Trần Sơ Lục cười lớn: "Chúng ta thân làm bề tôi, chỉ hỏi hiền với trung, thân ở quan trường, chỉ hỏi cao với thấp, ngươi lại xếp loại tư lịch trước mặt ta, thật nực cười hết chỗ nói!"

Thái Tề đỏ bừng mặt, biết mình vô lý, nhưng vẫn ấp úng cưỡng từ đoạt lý: "Trần Sơ Lục, ngươi ngụy biện, hồ ngôn loạn ngữ! Đồ miệng lưỡi bén nhọn!"

Trần Sơ Lục hừ lạnh nói: "Thật đáng buồn cho ngươi làm quan mấy năm mà không hiểu lễ nghĩa. Ta là Tòng lục phẩm Tu soạn, ngươi chẳng qua là Chính thất phẩm, ngươi kém ta một cấp. Ta còn là con rể Bát vương gia, đương kim hoàng thượng là biểu cữu của ta, ngươi tính là cái thá gì? Còn dám gọi thẳng tên húy của bản quan!"

"Những người khác, ta mới gặp lần đầu, tự nhiên phải hành lễ bái kiến, đây là nghi lễ của quân tử!" Trần Sơ Lục nói: "Còn ngươi thì sao, ta cùng ngươi giao đàm, ngươi một lời không nói, bỏ mặc bản quan ở đây. Bản quan không tính toán với ngươi, ngươi lại ngậm máu phun người, quay sang trách ta vô lễ! Hừ, không biết sách của Thái biên tu ngươi, có phải đọc từ lỗ hậu môn vào không!"

Thái Tề trợn mắt há hốc mồm, ấp úng không nói nên lời, hắn nào biết, Trần Sơ Lục này lại có thể lên kim điện viết văn chương, xuống chợ búa chửi đổng cơ chứ? Hắn nghiến răng nghiến lợi, muốn phản bác Trần Sơ Lục, nhưng vẫn câm như hến.

Đám người xem náo nhiệt bên cạnh, đương nhiên biết chừng mực. Trần Sơ Lục là quan mới nhậm chức, bọn họ không dám nhảy ra đâm đầu vào họng súng, là Thái biên tu này tự mình nhảy ra cho Trần Sơ Lục vả, chỉ có thể trách hắn xui xẻo. Nhưng nếu cứ tiếp tục làm loạn, thì không hay, đối với Trần Sơ Lục mà nói, thì cũng là đắc tội người quá sâu rồi.

Mọi người khuyên giải: "Ấy da, xem chuyện này ầm ĩ tới mức nào rồi, hai vị Trạng nguyên công, có câu oan gia nên giải không nên kết, ta thấy, hay là bỏ qua đi thôi."

"Đúng vậy, đúng vậy, sau này chúng ta cùng điện làm việc, nếu không hòa thuận, chẳng phải ngày nào cũng thấy khó chịu sao?"

Trần Sơ Lục thở phào nhẹ nhõm, những người này đỡ lời hay thật, không hổ là người chốn quan trường, liền phủi phủi tay áo: "Bản quan cũng không phải người so đo tính toán, nể mặt chư vị, chuyện này cứ cho qua đi."

Nhưng nhìn Thái Tề kia vẫn ánh mắt chứa đầy oán giận, không chịu buông bỏ, Trần Sơ Lục đảo mắt một vòng lại nói: "Chuyện này, ta có thể bỏ qua, nhưng Thái biên tu gọi thẳng tên húy của bản quan, là trái với lễ pháp. Không biết đám ngự sử ngôn quan nghe được, có chịu bỏ qua hay không đây?"

Thái biên tu nghe lời này, lập tức mặt mày xám ngoét. Câu này của Trần Sơ Lục mà ứng nghiệm, quan lộ cả đời của hắn cũng coi như đi tới điểm cuối! Mất mạng rồi!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:350
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.