Khi Chu Vũ Vương lên ngôi, đất nước đã quá thối nát. Ân Trụ Vương đánh thắng Đông Di, khai thác đất đai vùng Đông Nam, về mặt lịch sử cũng có công lao nhất định. Thế nhưng Trụ Vương xét cho cùng vẫn là một chủ nô lớn nhất, lẽ dĩ nhiên Trụ Vương không thoát khỏi tệ hoang dâm, xấu xa và độc ác. Trụ Vương đặc biệt thích khoe khoang sự sang trọng, trên quần áo Trụ Vương gắn đầy các loại đá ngọc, châu báu. Vương cung của Trụ Vương có đá ngọc làm cửa, có vàng làm cột, có một toà Lộc Đài cao 10 trượng (tương đương 20 thước ngày nay), trang hoàng cực kỳ lộng lẫy, so với giao đài của Hạ Kiệt thì còn sang trọng hơn nhiều. Trụ Vương đặc biệt thích uống rượu và ăn thịt, ở trong Vương cung, Trụ cho xây dựng một bể rượu và rừng thịt, tha hồ hưởng thụ. Rừng thịt thật ra là những cây cột gỗ dựng trên bờ bể rượu có treo đầy thịt nướng thơm lừng. Trụ Vương và các quý tộc chủ nô tận hưởng uống rượu bên bể rượu, vào trong rừng thịt chỉ việc ngửa cổ lên là có thể ăn được thịt.
Trụ Vương còn đặc biệt sủng ái một người đàn bà có tên là Đát Kỷ. Đát Kỷ giở đủ trò xấu xa, bắt Trụ Vương làm rất nhiều điều trái đạo lý. Ví dụ, Đát Kỷ bắt Trụ Vương dùng hình phạt tàn khốc của pháo lạc để trừng trị những người chống đối. Pháo lạc còn gọi là pháo cánh, dùng lửa cháy nung nóng cột đồng, bắt người trèo lên, rơi xống thì bị lửa ở dưới thiêu chết tươi.
Ân Trụ Vương hoang dâm bạo tàn như vậy, không phải là không có người khuyên can Trụ theo lẽ phải. Người anh khác mẹ của Trụ là Vi Tử Khải đã nói với Trụ Vương rằng:
- Bây giờ chúng ta liều mạng uống rượu, làm bại hoại mỹ đức của tổ tiên. Dân chúng và đại thần đang bị nạn trộm cắp, gian tà hoành hành, triều Ân của chúng ta đang trên đường diệt vong rồi đó.
Trụ Vương không nghe theo lời khuyên bảo của Vi Tử Khải. Vi Tử Khải đành lặng lẽ trốn khỏi Trụ Vương, tới địa phương khác ẩn tránh. Người chú của Trụ Vương là Tỉ Can cũng dùng lời tốt đẹp để khuyên bảo Trụ Vương, trái lại Trụ Vương trả lời, nói:
- Trẫm nghe nói quả tim của thánh nhân có bảy lỗ. Trẫm muốn xem thử rốt cuộc tim khanh có mấy lỗ đây!
Trụ Vương ngang nhiên giết chết Tỉ Can, mổ bụng lấy tim ra quan sát thưởng thức. Người anh em họ của Trụ Vương là Kỳ Tử cũng lựa lời khuyên bảo Trụ Vương. Trụ Vương không những không nghe, trái lại còn nhốt Kỳ Tử vào ngục. Và thế là, không ai còn dám khuyên bảo Trụ Vương nữa. Trong số họ có người cáo bị ốm lảng tránh, có người tuy ngày ngày vẫn tới triều gặp Trụ Vương nhưng không nói câu nào, có một số đại quan như Thái Sư, Thiếu sư thậm chí cũng lặng lẽ cầm đồ nhạc khí, tế khí của nhà Thái miếu triều Thương trốn về theo Chu Vũ Vương.
Dưới thời Trụ Vương hủ bại, nhân dân ngày càng điêu đứng. Để xây dựng Lộc Đài, Vương đã dân chúng làm lao dịch. Trụ Vương muốn uống rượu thì cướp thóc gạo của dân để ủ rượu. Trụ Vương muốn ăn thịt thì bắt dân chúng suốt ngày đêm vào trong rừng rậm săn dã thú. Đát Kỷ mà Trụ Vương sủng ái thích xem giết người, thì tuỳ tiện kéo người tới chặt đầu, xẻo chân, mổ bụng. Quần chúng nhân dân quả thực là không chịu đựng nổi đành phải ôm trẻ, dịu già, kêu gào khóc lóc, chạy trốn ở khắp mọi nơi. Thiên hạ của triều Thương đã bị Trụ Vương làm cho tan nát, không sao duy trì tiếp tục được nữa. Lúc này, được sự giúp đỡ của Khương Thượng, Chu Vũ Vương quyết định tấn công triều Thương. Trước hết, Chu Vũ Vương phát thông tri tới các bộ lạc, các nước nhỏ, kêu gọi mọi người tới hội liên minh ở Mạnh Tân trên bờ sông Hoàng Hà (huyện Mạnh Tân, tỉnh Hà Nam ngày nay) bàn luận kế sách quy tụ bàn dân thiên hạ đang rối loạn, qua đó thăm dò thái độ của các bộ lạc và các nước nhỏ này. Đúng hạn, có tới hơn tám trăm thủ lĩnh các bộ lạc và nước nhỏ tới hội liên minh. Con số đó chứng tỏ rằng tuyệt đại đa số thiên hạ đều bằng lòng khởi binh theo Chu Vũ Vương tiêu diệt Trụ. Trong đại hội liên minh Chu Vũ Vương đã tuyên đọc bản tuyên ngôn phạt Trụ, vạch tội ác của Ân Trụ Vương. Thủ lĩnh của các bộ tộc, các nước nhỏ tham gia hội liên minh nhất trí tán thành quyết định của Chu Vũ Vương, hăng hái tham gia phạt Trụ. Thế nhưng Chu Vũ Vương cho rằng thời cơ chưa đủ chín muồi nên không thể xuất binh ngay lúc này được.
Mùa xuân nâm thứ tư sau khi Chu Văn Vương qua đời, Chu Vũ Vương điều động ba trăm chiến xa, ba nghìn quân tiên phong dũng mãnh, bốn vạn năm nghìn lính, hội nhập với quân chi viện của các bộ lạc lớn nhỏ, rầm rộ từ Mạnh Tân tấn công đánh vào đô thành Triều Ca của triều Thương. Đội quân đi không gặp lực lượng chống đối lớn nào, đánh liền tới Mục Dã, chỉ còn cách Triều Ca hơn 70 dặm (Mục Dã ở phía Bắc huyện Cấp, tỉnh Hà Nam ngày nay).
Tại Mục Dã, Chu Vũ Vương đã chính thức dựng lên ngọn cờ lớn phạt Trụ, tuyên thệ trước quần chúng. Trong lời tuyên thệ, Chu Vũ Vương đã kể tội ác hoang dâm hủ bại, hung ác bạo tàn của Ân Trụ Vương. Ông nói:
- Hiện tại, Ân Trụ Vươưng u mê cực độ, không cúng tế tổ tông, không chăm lo quốc gia đại sự, bất chấp những lời khuyên của anh em, họ hàng, chú ruột. Trái lại, những kẻ xấu xa và kẻ tội phạm từ bốn phương chạy đến hắn đều thu nạp hết, cho chúng làm quan, dùng bọn chúng để sát hại nhân dân. Nay, ta thay mặt ông Trời tới xử phạt Ân Trụ Vương. Ta mong tất cả mọi người dũng cảm chiến đấu, tiêu diệt hết kẻ địch ngoan cố chống lại, không được giết hại hàng binh. Ai nỗ lực chiến đấu, ta sẽ hậu thưởng, ai sợ chết tháo lui, ta sẽ quở phạt nghiêm khắc.
Lễ tuyên thệ xong, Chu Vũ Vương phất cờ, khua động xe lính, tấn công quân Thương.
Khi Ân Trụ Vương đang cùng Đát Kỷ và các sủng thần đang say sưa thưởng thức ca múa, uống rượu ăn thịt ở trên Lộc Đài thì một tên lính chạy tới cấp báo tin quân Chu tấn công. Lúc này Trụ Vương mới bãi tiệc rượu, triệu tập các quan đại thần tới thương lượng cách ứng chiến. Quân đội của Triều Thương lúc ấy lại đang bận đối phó với tộc Động Di ở vùng Đông Nam, nhất thời không thể rút về kịp. Trụ Vương đánh phải hạ lệnh cho toàn bộ nô lệ và tù binh phiên chế thành quân đội, tổng cộng được 70 vạn quân kéo ra tiền tuyến Mục Dã, chống lại quân Chu. Cuộc chiến ở Mục Dã bùng nổ.
Cuộc chiến ở Mục Dã là một cuộc chiến có quy mô lứon chưa từng thấy trong lịch sử cổ đại Trung Quốc. Nói về số người, đại quân phạt Trụ của Chu Vũ Vương tổng cộng chỉ có sáu bảy vạn người, mà về phía Ân Trụ Vương đã có tới 70 vạn người. Thế nhưng nói về sĩ khí, quân đội phạt Trụ của Chu Vũ Vương đều đồng lòng căm thù giặc, hạ quyết tâm lật đổ Trụ Vương. Còn quân đội của Ân Trụ Vương chỉ là những nô lệ và tù binh, vốn căm ghét Trụ Vương từ lâu, họ đâu có chịu bán mình hay chết thay cho Ân Trụ Vương.
Hai quân Chu, Ân đều bày thế trận, quân Chu gào thét dũng mãnh xông vào chém giết quân Ân. Các binh lính của quân Ân không những không chống lại mà còn làm phản tại trận, vứt giáo mác, cùng quân Chu tiến đánh Ân Trụ Vương. Ân Trụ Vương thấy đại thế đã biến đổi xấu, vội vàng chạy trốn về trong thành Triều Ca, những người đi theo Trụ Vương lúc này chỉ có hơn một trăm. Ân Trụ Vương biết rằng ngày cuối cùng của mình đã đến liền mặc áo ngọc báu, ăn uống một bữa no say trên Lộc Đài, sai người đốt lửa ở dưới Lộc Đài để thiêu chết mình.
Chu Vũ Vương nghe nói Ân Trụ Vương tự thiêu, liền dẫn đại quân phạt Trụ tiến vào thành Triều Ca. Dân chúng trong thành Triều Ca đã đun nước sôi, nấu sẵn cơm, nghênh đón quân đội của Chu Vũ Vương. Chu Vũ Vương vừa vào trong thành, dân chúng đồng thanh hoan hô, cảm tạ Chu Vũ Vương đã giải cứu họ thoát khỏi chính sách bạo ngược của Ân Trụ Vương.
Chu Vũ Vương ngồi xe tới Lộc Đài vừa bị thiêu huỷ, tận mắt nhìn thấy thi thể Trụ Vương bị cháy đen thui, bèn bắn bồi ba mũi tên, lại đâm mấy nhát kiếm, cuối cùng đã dùng búa đồng chặt đứt đầu của Trụ Vương, treo lên cán cờ để bêu đầu thị chúng. Chu Vũ Vương nghiêm trang tuyên bố cuộc chiến tranh phạt Trụ kết thúc thắng lợi, triều Thương đã diệt vong. Chu Vũ Vương được sự ủng hộ của thủ lĩnh các bộ lạc và các nước nhỏ, đã xây dựng lên triều Chu, tự xưng là Thiên Tử. Triều Chu là một nước lớn theo chế độ nô lệ thứ ba trong lịch sử Trung Quốc, cũng là thời đại hưng thịnh nhất của xã hội nô lệ.