Sau khi Tần Chiêu Vương qua đời, con trai ông là Hiếu Văn Vương và cháu ông là Trang Tương Vương lần lượt lên làm vua.
Tần Trang Tương Vương Tử Sở là một trong số hơn hai chục người cháu của Tần Chiêu Vương. Mẹ đẻ của Tử Sở là Hạ Cơ, thực ra không phải là một người vợ được An Quốc quân (tức là Hiếu Văn Vương) Thái tử của vua nước Tần sủng ái nhất, lẽ dĩ nhiên, Tử Sở không thể được cha và ông nội cùng sủng ái, địa vị trong vương thất cũng rất thấp. Từ những năm xa xưa, để biểu thị sự hòa hảo, hai nước Tần và Triệu đã trao đổi vương tử tôn đế cầm cố, Tử Sở cũng được cầm cố làm con tin ở nước Triệu. Về sau nước Tần không giữ chữ tín thường xuyên cất quân tấn công nước Triệu, cho nên nước Triệu đối với con tin của nước Tần là Tử Sở rất lạnh nhạt. Tử Sở sống ở nước Triệu rất không vừa lòng, cuộc sống cũng không dư dật, thậm chí ngay đến cả hình thức dành cho giới quý tộc tối thiểu cũng không duy trì nổi.
Lúc này có một đại thương nhân ở vùng Dương Định nước Hàn tên gọi là Lữ Bất Vi tới thủ đô Hàm Đan nước Triệu để buôn bán, đã gặp Tử Sở. Lữ Bất Vi nhìn thấy cảnh ngộ khó khăn của Tử Sở, nói:
- Hàng quý này có thể tích trữ được đây! - ý rằng: con người này là một món hàng có thể đưa lại cho ta một khoản tiền lớn. Thì ra Lữ Bất Vi đã coi Tử Sở là một cây tiền có thể khiến cho ông ta kiếm chác được, muốn kiếm được một khoản tiền lớn từ trên thân Tử Sở, hơn thế, còn muốn thông qua Tử Sở để mưu cầu địa vị chính trị nữa.
Lữ Bất Vi về đến nhà, nói với cha:
- Cha có biết cày ruộng thì thu được bao nhiêu lợi tức không?
Người cha trả lời, nói:
- Nắm được mùa có thể kiếm được lợi tức gấp mười.
Lữ Bất Vi lại hỏi:
- Buôn trai ngọc của quý thì thu lãi được bao nhiêu?
Người cha trả lời, nói:
- Gặp may thì có thể kiếm lãi gấp trăm lần!
Lữ Bất Vi hỏi tiếp:
- Nếu lập một người lên làm vua thì có thể thu lợi được bao nhiêu?
Người cha trả lời, nói:
- Giúp người giành được cả thiên hạ, lợi ích đó thì khó có thể tính được!
Lữ Bất Vi nói:
- Nay thì đang có vận hội tốt có thể lập một người lên làm vua giành được cả thiên hạ; con muốn đi thử vận may, nếu thành công, chẳng những bản thân con có thể được vinh hoa phú quý, mà ngay đến cả con cháu đời sau cũng được tọa hưởng.
Người cha hỏi:
- Sự thể là như thế nào?
Lữ Bất Vi trả lời:
- Vương Tôn của nước Tần là Tử Sở, ngày nay đang làm con tin ở nước Triệu, con muốn dựng ông ta làm vua nước Tần, hy vọng nhờ ông ta mà giành được lợi ích thỏa thích.
Tức thì Lữ Bất Vi liền chạy tới tìm Tử Sở, nói với Tử Sở rằng:
- Chàng là vương tôn nước Tần, nhưng ngày nay cảnh ngộ của chàng quá khốn quẫn. Tôi có một biện pháp có thể đem lại tiền đồ sán lạn cho chàng, cảnh ngộ của chàng sẽ được cải thiện về căn bản.
Tử Sở nhăn nhó cười, nói:
- Xin ngài đừng giễu cợt tôi, ngài cứ việc lo cho cái tiền đồ sán lạn của ngài đi!
Lữ Bất Vi nói:
- Chàng không biết được đâu, phải chờ cho tiền đồ của chàng sán lạn, thì tiền đồ của tôi mới có thể ngời sáng được.
Tử Sở là một người thông minh, chớp ngay được ý tứ trong lời nói của người đại thương nhân này liền vội vàng nhường chỗ ngồi cho Lữ Bất Vi, rồi hai người cùng bàn bạc những biện pháp cụ thể làm cho tiền đồ của cả hai người đều được rực rỡ.
Lữ Bất Vi nói với Tử Sản:
- Nghe nói ông nội Tần Chiêu Vương của chàng tuổi già sức yếu, đã lập cha chàng là An Quốc Quân lên làm Thái tử, sẽ kế thừa ngôi vua. An Quốc Quân sủng ái nhất là Hoa Dương phu nhân, thế nhưng Hoa Dương phu nhân có bệnh, không còn hy vọng sinh con đẻ cái, do vậy, mãi cho tới nay An Quốc Quân vẫn chưa xác định được người kế thừa của mình. Trong số trên hai chục anh em của chàng, thì chàng luôn không được ông nội và cha quý trọng, do vậy chàng đã bị cầm cố đưa sang nước Triệu làm con tin. Nếu ông nội chàng qua đời, người cha An Quốc Quân của chàng lên làm vua thì anh cả của chàng sẽ là người kế thừa. Vị trí Thái Tử lẽ dĩ nhiên không đến lượt chàng rồi.
Lời nói của Lữ Bất Vi đã rót trúng tâm bệnh của Tử sở, chàng vội vàng hỏi tiếp:
- Tiên sinh nói rất đúng. Theo ngài, tôi nên dùng biện pháp nào để giành lấy cơ hội làm Thái tử?
Lữ Bất Vi nói:
- Chàng quá nghèo, không có tiền để dâng lễ vật cho cha và Hoa Dương phu nhân, cũng chẳng có tiền để kết giao bạn bè. Tôi tuy chẳng giàu có nhưng cũng xin vui lòng trích ra một khoản tài sản, tới nước Tần giúp chàng xin An Quốc Quân và Hầu Doanh phu nhân xác định chàng làm người kế thừa.
Tử Sở nghe xong rất mừng, chàng vội vàng chắp tay nói:
- Như vậy thì tốt quá, nếu đúng được như lời của tiên sinh nói, trong tương lai tôi và ngài sẽ cùng chung hưởng thiên hạ của nước Tần.
Tức thì Lữ Bất Vi lấy ra một ngàn lượng vàng, đưa cho Tử Sở năm trăm lượng bảo chàng dùng số này để kết giao bạn bè, mở rộng thế lực; năm trăm lượng vàng còn lại Lữ đã mua rất nhiều đồ ngọc ngà quý giá, thân hành đem tới nước Tần hoạt động thay cho Tử Sở. Trước hết, Lữ Bất Vi cầu kiến người chị của Hoa Dương phu nhân, mua chuộc bà ta rồi nhờ bà ta đem số lễ vật này dâng hiến Hoa Dương phu nhân và nói rằng đây là lễ vật của Tử Sở nhờ ông đưa từ nước Sở về. Lữ Bất Vi còn ca tụng Tử Sở là người đại hiền tài, rằng Tử Sở đã coi Hoa Dương phu nhân chính là mẹ đẻ ra mình, ngày đêm đều tưởng nhớ đến An Quốc Quân và Hoa Dương phu nhân chỉ cầu nguyện cho cha mẹ được an khang trừng thọ.
Hoa Dương phu nhân là người đàn bà chỉ ưa nịnh bợ, sau khi nhận được lễ vật thì sung sướng đến nềm cả lòng. Người chị ruột của bà nhìn thấy tình cảnh như vậy, liền làm theo ý của Lữ Bất Vi, thừa cơ nói khéo cho Tử Sở. Bà nói:
- Em gái của chị bây giờ còn trẻ trung xinh đẹp, được An Quốc Quân vô cùng sủng ái nhưng em lại lo tới lúc tuổi già, sức yếu thì sao đây? Em chẳng còn cơ may sinh con nữa, chị nghĩ rằng chi bằng nhân lúc còn chưa muộn, em hãy nhận lấy một đứa con trai và xác định nó là người kế thừa của An Quốc Quân. Tử Sở hiền tài thông minh như vậy, đối với em và An Quốc Quân lại hiếu thuận, sao em không nhận nó là con đẻ, xác định nó làm người kế thừa của An Quốc Quân? Tương lai nó sẽ cảm ân nghĩa mà báo đáp cho em, suốt đời em sẽ được hưởng vinh hoa phú quý!
Hoa Dương phu nhân vừa nghe đã cảm thấy có lý, liền dựa một cơ hội nói với An Quốc Quân.
- Thiếp được sự sủng ái của chàng, nhưng chẳng may đã không có con trai. Tử Sở hiền tài thông minh, thiếp muốn nhận nó làm con và mong được chàng lập nó làm đích tử, xác định nó làm người thừa kế của chàng. Khi về già thiếp sẽ có được chỗ dựa.
An Quốc Quân đối với Hoa Dương phu nhân từ trước vẫn răm rắp nghe theo, làm theo kế, bây giờ nghe nàng nói như vậy, dĩ nhiên là vui vẻ bằng lòng ngay, chẳng những thế còn sai người dùng ngọc khắc lên một tấm biển, giao cho Tử Sở để làm bằng chứng. An Quốc Quân và Hoa Dương phu nhân đã tặng cho Tử Sở rất nhiều đồ dùng và quần áo, rồi mời Lữ Bất Vi làm sư phụ của Tử Sản.
Lữ Bất Vi đã giúp đỡ Tử Sở giành được địa vị của Vương Thái Tôn, trong lòng vô cùng sung sướng trở về Hàm Đan, mời Tử Sở tới tư gia, uống rượu chúc mừng. Trong bữa tiệc, việc Lữ Bất Vi để cho một mỹ nữ được sủng ái nhất ra chuốc rượu đã không qua được con mắt tinh đời của Tử Sở. Tử Sở đòi Lữ Bất Vi tặng cho mình người mỹ nữ này. Lữ Bất Vi, trước tiên đã giả vờ giận dữ, sau hồi lâu mới ngả theo yêu cầu của Tử Sở, đem mỹ nữ tặng cho Tử Sở.
Không lâu, người mỹ nữ này đã sinh hạ được một quý tử. Vì đứa con trai sinh vào tháng giêng (chính nguyệt), bèn đặt tên là Chính, chữ chính (trong chính nguyệt) đồng âm với chữ chính (trong chính trị), tổ tiên của nước Tần họ Doanh, cho nên đặt tên là Doanh Chính(1). Doanh Chính chính là vua nước Tần sau này, người đã tiêu diệt sáu nước rồi thống nhất Trung nguyên, cũng chính là nhân vật Tần Thủy Hoàng nổi tiếng trong lịch sử.
Nam Doanh Chính chín tuổi, Tần Chiêu Vương qua đời, ông nội của Doanh Chính là Hiếu Văn Vương cũng chính là An Quốc Quân đã nói ở trên, kế thừa ngôi vua. Lúc này, với thân phận là Thái tử, Tử Sở đã đem Doanh Chính từ nước Triệu trở về nước Tần.
Tần Hiếu Vương là ông vua có tuổi thọ ngắn ngủi, ở ngôi chỉ được một năm đã qua đời. Người cha của Doanh Chính là Tử Sở kế thừa ngôi vua, chính là Tần Trang Tương Vương. Để cảm tạ sự giúp đỡ của Lữ Bất Vi đối với mình, Trang Tương Vương đã mời Lữ Bất Vi làm thừa tướng, rồi phong cho Lữ Bất Vi làm Văn Tín Hầu. Một người làm quốc vương, một người làm thừa tướng; tiền đồ của hai người họ cuối cùng đều đã được ngời sáng cả. Điều này chứng tỏ rằng, vào cuối thời kỳ Chiến Quốc, giai cấp địa chủ mới nổi dậy hoặc tầng lớp phú thương buôn bán lớn, thông qua trò chơi mưu mô thủ đoạn chính trị, đã có thể lũng đoạn nền chính trị của một nước, giúp đỡ một số người nào đó trong Vương thất để đoạt lấy ngôi vua.
Tần Trang Tương Vương ở ngôi vua được ba năm, cũng qua đời, tức thì Doanh Chính mới có 13 tuổi lên làm vua nước Tần. Tần Vương Chính nguyên niên (năm đầu của Tần Vương Chính) là năm 246 trước Công Nguyên. Doanh Chính để cho Lữ Bất Vi tiếp nhận chức tướng quốc, còn tôn xưng Lữ Bất Vi làm trọng phụ (người cha thứ hai), đồng thời đã bổ nhiệm một số người có bản lĩnh làm đại quan và tướng quan để giúp đỡ mình cai trị nước Tần.