Truyện Thông sử Trung Quốc

Lượt đọc: 718 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
67. Xúc Long khuyên Triệu Thái Hậu

❊ ❊ ❊

Năm 49 Chu Nản Vương (năm 266 trước Công Nguyên), Triệu Huệ Văn Vương qua đời, con trai là Đan lên nối ngôi, đó là Triệu Hiếu Thành Vương.

Hiếu Thành Vương tuổi đời quá nhỏ, vẫn chưa thể cai trị đất nước được, đại quyền quốc gia trên thực tế do người mẹ của Hiếu Thành Vương là Triệu Thái Hậu nắm giữ. Nước Tần thấy nội chính, ngoại giao của nước Triệu đều tương đối khó khăn, liền lợi dụng cơ hội đó tới xâm phạm, liên tiếp đánh chiếm được ba thành trì. Tình thế nước Triệu rất nguy cấp, đành phải tới cầu cứu nước Tề. Nước Tề đã nêu ra một điều kiện: Cần phải đưa em trai của Hiếu Thành Vương là Trường An Quân đến làm con tin, thì mới chịu xuất binh, vào thời đó, khi một quốc gia giao thiệp với một quốc gia, để buộc đối phương tuân thủ lời hứa hoặc giả muốn bắt ép đối phương, đã yêu cầu vua của nước đối phương phải đem gia thuộc hoặc thân tín của mình đến làm con tin. Nếu phản bội lời hứa hoặc không đáp ứng một yêu cầu nào đó, thì quốc gia này sẽ đem bỏ tù con tin, thậm chí xử tử con tin. Cho nên việc đi làm con tin là điều rất mạo hiểm, do vậy cũng được coi là một sự cống hiến đối với đất nước. Bây giờ nước Tề yêu cầu Trường An Quân đến làm con tin, thế nhưng Trường An Quân là người con trai nhỏ mà Triệu Thái Hậu yêu thương nhát. Triệu Thái Hậu một là luyến tiếc không nỡ chia rời với Trường An Quân hai là cũng không muốn để cho Trường An Quân vào nơi nguy hiểm, cho nên vô luận như thế nào cũng không chịu để cho Trường An Quân đi. Trước mắt quân Tần ngày một tiến lại gần, tình thế ngày càng khẩn cấp. Các quan đại thần đều rất lo lắng nhưng lại chẳng nghĩ ra được cách gì, nên đã từng người một tới khuyên Thái Hậu, xin bà bằng lòng với điều kiện của nước Tề. Thế nhưng Thái Hậu quyết không đồng ý. Người tới khuyên nhiều quá, Thái Hậu phát cáu, nói:

- Ai còn đến khuyên ta nữa thì ta sẽ nhổ nước bọt vào mặt.

Và như vậy cũng không một ai dám nêu lên sự việc này với Thái Hậu nữa.

Tả Sư (một tên quan thời đó) Xúc Long biết tình hình này, lền tới cầu kiến Triệu Thái Hậu. Triệu Thái Hậu dự đoán: nhất định là hắn đến để khuyên ta, hừ! Ta sẽ làm cho hắn bẽ mặt một phen, rồi bực tức chờ đời Xúc Long vào. Xúc Long tuổi đã già, ông bước tập tễnh chậm chạp, tới trước mặt Thái Hậu ngồi xuống, xin lỗi nói:

- Chân của lão thần có bệnh, đi lại không dễ dàng, cho nên đã rất lâu rồi chưa đến thăm Thái Hậu được, xin Thái Hậu lượng thứ cho. Thân thể xương cốt Thái Hậu có được khỏe không? Lão thần luôn lo lắng cho Thái Hậu, chỉ sợ Thái Hậu không dễ chịu trong người, hôm nay đặc biệt tới thăm Người đây.

Thái Hậu nói:

- Sức khỏe của già cũng tàm tạm!

Xúc Long hỏi:

- Cơm ăn ra sao?

Thái Hậu nói:

- Chỉ ăn được một ít cháo.

Xúc Long nói:

- Lão thần có khi cũng chẳng muốn ăn cơm, bắt buộc mình phải đi dạo nhiều hơn. Mỗi ngày đi ba bốn dặm, ăn cơm mới thấy ngon, thân thể cũng cảm thấy thoải mái dễ chịu hơn.

Thái Hậu nói:

- Già này thì không thể đi được.

Cứ như vậy hỏi lan man công việc thường ngày. Thái Hậu dần dần bớt bực tức, sắc mặt cũng bắt đầu trở lại bình thường.

Tiếp đó, Xúc Long đổi sang câu chuyện khác, nói:

- Lão thần có một đứa con nhỏ nhất, tên gọi Thư Kỳ, cũng chẳng co tài cán gì. Thần đã già rồi, chỉ yêu thương nhất đứa con này thôi. Thần mạo muội nêu ra một lời thỉnh cầu, mong muốn Thái Hậu có cơ hội thì để cho nó được làm một tên vệ sĩ bảo vệ cung vua, không biết có được hay không?

Thái Hậu nói:

- Biết vâng lệnh là được. Con trai ngươi mấy tuổi rồi?

Xúc Long nói:

- Mười lăm tuổi rồi, tuổi tuy có nhỏ một chút, thế nhưng nếu được gửi gắm cho Thái Hậu trước khi lão thần chết, thì lão thần chết cũng được yên tâm rồi.

Thái Hậu nói:

- Đàn ông các ngươi cũng yêu thương con nhỏ của mình lắm nhỉ?

Xúc Long nói:

- Còn hơn cả đàn bà đó!

Thái hậu cười, nói:

- Điều đó chưa chắc. Đàn bà mới là người yêu con của mình nhất!

Xúc Long nói:

- Lão Thần cho rằng không thể như vậy được, cũng ví dụ như Thái Hậu đã yêu thương Yên Hậu hơn là yêu thương Trường An Quân đó!

Yên Hậu là con gái mà Thái Hậu đã gả cho vua nước Yên. Thái Hậu nghe xong không cho là phải, nói;

- Ngươi sai rồi. Già yêu thương Trường An Quân vĩnh viễn vượt hơn yêu thương Yên Hậu.

Xúc Long nói:

- Lão thần thấy chưa chắc như vậy đâu, cha mẹ thực sự yêu thương các con, phải luôn luôn tính kế lâu dài và tốt đẹp cho chúng. Còn nhớ khi Yên Hậu về nhà chồng, Thái Hậu đã đưa nàng lên tận xe hoa, ôm chặt lấy chân nàng mà khóc. Điều Thái Hậu nghĩ là nơi nàng phải tới quá xa, trong lòng rất buồn bã. Sau khi nàng đi rồi còn luôn nhớ nhung nàng, khi cúng bái đều cầu chúc cho nàng, chúc cho con cháu của nàng được đời đời kế tục ngôi vua nước Yên, Thái Hậu đã lo lắng cho nàng còn không xa nữa hay sao?

Thái Hậu nói:

- Đúng là như vậy!

Tiếp đó Xúc Long liền hỏi Thái Hậu:

- Nhà họ Triệu từ khi lập quốc đến nay đã được hơn hai trăm năm rồi. Xin Thái hậu nghĩ thử xem, trừ ba đời gần đây ra, các con cháu họ Triệu xưa kia còn ai có thể kế thừa tước lộc cho đến ngày nay không?

Thái hậu nói:

- Không có từ lâu rồi!

Xúc Long nói:

- ở các nước khác thì sao?

Thái hậu nói:

- Cũng không nghe thấy nói nữa.

Xúc Long hỏi:

- Thái hậu nghĩ xem vì nguyên nhân gì? Đó là vì số con cháu này đều là những người kế thừa tước vị sẵn có của đời cha truyền lại. Tước vị mà họ kế thừa tuy rất cao, thế nhưng họ chẳng lập được công lao gì, bổng lộc mà họ được hưởng rất hậu, cống hiến cho đất nước thì chẳng đáng là bao nhiêu. Cũng chẳng có kinh nghiệm và tài năng gì, nhưng quyền lực lại rất lớn. Như vậy thì thật là vô cùng nguy hiểm. Địa vị của họ luôn luôn không ổn định, rất dễ dàng bị người khác công kích, bản thân mình gặp phải họa sát thân đã đành, mà còn liên lụy đến cả con cháu họ, cho nên các con cháu họ Triệu xưa kia, đến nay chẳng còn ai được làm hầu tước nữa. Nay, Thái hậu một lòng đề cao địa vị của Trường An Quân, phong cho Trường An Quân đất đai màu mỡ nhất, cho Trường An Quân quyền lực lớn nhất, thế mà lại không biết nhân lúc này để Trường An Quân được xây dựng công huân cho đất nước. Sẽ có một ngày sau khi Thái Hậu qua đời. Trường An Quân biết dựa vào công lao nào để trụ vững được ở nước Triệu. Xem ra Thái hậu đã nghĩ quá gần cho Trường An Quân, cho nên lão thần nói Thái hậu yêu Trường An Quân không bằng Yên Hậu có đúng không?

Nghe xong, Triệu Thái Hậu mới sực tỉnh ngộ, vội nói:

- Lời lão thần đúng lắm! Được rồi, việc đi hay ở của Trường An Quân hoàn toàn theo sự sắp đặt của lão thần!

Tức thì Triệu Thái Hậu chuẩn bị cho Trường An Quân một trăm cỗ xe, đưa sang nước Tề để làm con tin. Nước Tề tiếp nhận Trường An Quân, sau đó cắt quân đi cứu viện nước Triệu. Quân đội của nước Tần đã phải tháo chạy.

Nước Triệu có một người hiền tài tên gọi là Tử Nghĩa nghe được sự việc này liền nói một cách chí lý rằng:

- Con cháu đời sau của nhà vua là cốt nhục của chính hoàng tộc, họ không thể dựa vào tước vị và bổng lộc, một khi không có công lao mà giành, càng không thể dựa vào những thứ này để bảo đảm tài sản và quyền lực của mình, huống hồ là những người dân bình thường như chúng ta?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.