Chính trong khi Tín Lăng Quân trôm phù cứu Triệu, Sở Khảo Liệt Vương cũng cử quan lệnh doãn Xuân Thân Quân soái lãnh quân Sở đi cứu giúp nước Triệu.
Xuân Thân Quân họ Hoàng, tên Yết, hiểu biết rộng rãi, thích kết giao với các vị tân khách, cũng có tới ba nghìn môn khách. Lúc đó, ông tiếp nhận được quân lệnh của Sở Vương, dẫn quân đội xuất phát. Nước Sở cách nước Triệu rất xa, hành động của quân Sở lại chậm chạp, chờ tới khi họ kịp tới biên giới nước Triệu, vấp phải gọng kìm của quân đội hai nước Triệu, Ngụy, quân Tần đã chạy rồi, Xuân Thân Quân đành phải dẫn binh về nước. Sau khi Sở Khảo Liệt Vương biết được tình hình này, vô cùng cảm khái nói:
- Xem ra việc Hợp tung của Bình Nguyên Quân không phải là chuyện nói chơi, thực sự đã thành công rồi. Nếu như ta có những nhân tài như Bình Nguyên Quân, Tín Lăng Quân thì còn sợ nước Tần gì nữa?
Lúc đó, Xuân Thân Quân cũng giống như cũng như Bình Nguyên Quân và Tín Lăng Quân, đều là những người rất có danh tiếng; nghe Sở Vương nói, trong lòng không biết là cay hay là đắng, cảm thấy rất khó chịu. Để tỏ rõ bản thân mình chẳng kém gì Bình Nguyên Quân, Tín Lăng Quân, ông đã nghĩ ra một chủ ý, nói với Khảo Liệt Vương:
- Nước Tần vừa mới nếm đòn bại trận, quân đội tử tưhơng quá nửa, nguyên khí bị tổn hại nặng, nhân cơ hội này chúng ta cử sứ thần, hẹn họp với các nước, cùng đi đánh nước Tần. Đồng thời tới thuyết phục Chu Thiên Vương, giương cao cờ của Chu Thiên Vương đi trừng phạt nước Tần cho danh chính ngôn thuận. Đây là cơ hội tốt để xây dựng nghiệp bá chủ.
Khảo Liệt Vương hớn hở ra mựt. Xuân Thân Quân đã nói rất đúng, cơ hội bá chủ đang ở trong tầm tay. Tức thì Liệt Vương liền sai người tâu với Chu Thiên Vương - Chu Nản Vương lệnh cho các nước cùng xuất phát quân đánh Tần.
Lúc này quyền lực của Chu Thiên Vương càng thêm suy yếu. Triều đình nhà Chu chỉ còn lại ba, bốn chục tòa thành trì với hơn ba vạn nhân khẩu. Đất đai đã hẹp, lại bị chia thành hai nửa, do hai quản gia là Đông Chu Công và Tây Chu Công cai quản, Chu Nản Vương chỉ có thể tạm thời trú ở chỗ Tây Chu Công bị các nước xem thường từ lâu rồi. Có điều là ông vẫn còn xưng hiệu là Thiên Vương, trên danh nghĩa vẫn là vị vua chung của các nước. Cho nên, có một số vua các nước vẫn muốn cầm cờ hiệu của ông tới ra lệnh cho các nước mở rộng thế lực của mình. Chủ ý của Xuân Thân Quân chính là ở chỗ đó!
Thế còn Chu Nản Vương thì sao? Cuộc sống của ông càng ngày càng khó khăn. Bởi nước Tần từng bước sát tới gần đã xâm chiếm rất nhiều địa phương của nước Hàn, bước tiếp sau xem chừng chúng sẽ tiêu diệt triều đình nhà Chu. Chính vào lúc mấu chốt này, bỗng nhiên nước Sở cử sứ thần tới, để cho Chu Nản Vương ra lệnh cho các nước cùng tấn công nước Tần. Sự hưng phấn đó của Chu Nản Vương, khỏi cần phải nhắc tới.
Thế nhưng, đã có lệnh của Chu Thiên Vương cho các nước Tấn công nước Tần, thì triều đình nhà Chu cần phải có một đội quân. Ông sai Tây Chu Công trưng tập binh mã, trù bị lương thực. Tây Chu Công tốn phí rất nhiều sức lực mới thu gom được đủ năm, sáu nghìn người, nhưng vũ khí không đủ, lương thực cũng rất thiếu. Biết làm sao đây? Chu Nản Vương lo lắng tới mức luôn vò đầu bứt tai, bỗng nhiên trong lúc khốn khó đã ló trí mưu, ông nghĩ ra một biện pháp: vay tiền của các hộ giàu có trong vùng, lập cho họ một tờ khế ước, khi đắc thắng trở về triều đình sẽ dùng chiến lợi phẩm hoàn trả cả vốn lẫn lãi. Các hộ giàu có đó, nhìn thấy có các nước làm hậu thuẫn, cho rằng quân đội của nhà vua nhất định sẽ giành được thắng lợi, sau chiến thắng sẽ giành được một khoản tiền lớn và cơ hội phát tài đã đến, cho nên họ đều khẳng khái dốc hầu bao ra.
Như vậy là, Chu Nản Vương đã thu gom được một khoản tiền lớn một cách nhanh chóng, chế tạo vũ khí, mua lương thực, thao luyện binh mã; một đội quân hơn năm nghìn người coi như đã được xây dựng nên. Ông chỉ định Tây Chu Công làm đại tướng. Tây Chu Công dẫn binh mã tới vùng đất Y Khuyết (phía Nam thành phố Lạc Dương, tỉnh Hà Nam ngày nay) chỉ chờ đánh xong trận là tới giành chiến lợi phẩm.
Chẳng ngờ sáu nước là chiêng đánh đều mà trống chẳng gõ đều, người đến, người chẳng đến. Nước Hàn đã bị nước Tần đánh cho hoảng sợ, không dám xuất quân. Hai nước Triệu và ngụy vừa đánh nhau với nước Tần, nguyên khí chưa khôi phục được, không đủ sức để xuất giao. Quan hệ giữa nước Tề và nước Tần còn thân thiết, nên chẳng chịu xuất quân. Cuối cùng chỉ có binh mã của hai nước Sở và Yên tới tập hợp ở Y Khuyết, tổng cộng lại cũng không quá mấy vạn. Như vậy thì đâu có phải là đối thủ của quân Tần, chỉ trông quân đội của bốn nước kia. Kết quả là chờ suốt ba tháng trời, cũng chẳng nhìn thấy một bóng quân nào cả, sĩ khí lẽ dĩ nhiên càng ngày càng sút kém. Nước Tần thấy rõ đội quân này chẳng qua chỉ là một đám đông ô hợp, chẳng có gì ghê gớm cả. Chúng đã sắp xếp 10 vạn quân ở trên biên giới, nghiêm trận chờ đợi, đôi khi còn tới nơi cách chỗ đóng quân của binh lính Sở Yên không xa để tiến hành diễn tập, diễu võ dương oai. Quân đội hai nước Sở Yên thấy vậy đều tự rút quân. Tây Chu Công chẳng thu được chiến lợi phẩm, đành phải thu quân.
Trận không đánh, quân lương vay về đã dùng hết sạch. Số họ giàu có kia làm sao có thể cam chịu được? Họ đem khế ước tới tập trung ở trước cửa cung, đòi nợ Chu Nản Vương từ sáng sớm đến tối, gào thét vang trời. Lúc này Chu Nản Vương thật là hổ thẹn và hối hận, nhưng không kịp nữa rồi, ông đành trốn nấp ở trong cung suốt ngày không dám lộ mặt. Các hộ giàu có gào thét càng hung hăng, ông ở lỳ trong cung cũng không yên, lại phải tới ẩn náu trên một đài cao ở hậu cung. Về sau nhân dân đã gọi đài cao này là “Đài trốn nợ”.
Sau khi hai nước Sở, Yên rút quân, quân Tần thuận tay chiếm luôn Dương Thành của nước Hàn, thừa thắng xông lên đánh thẳng tới Triều Chu. Chu Nản Vương hoảng sợ quá, dự định chạy trốn tới nước Hàn và nước Ngụy. Thế nhưng Tây Chu Công không đồng ý để cho ông làm như vậy, Tây Chu Công đã khuyên Chu Nản Vương, nói:
- Xem ra nước Tần sẽ thôn tính cả sáu nước, đó là xu thế lớn. Các nước Hàn, Ngụy... không lâu cũng sẽ bị nước Tần nuốt chửng, hà cớ gì đại vương lại phải chịu nhục hai lần? Chi bằng cứ trực tiếp đầu hàng nước Tần, có lẽ là kết cục cũng không đến nỗi quá thảm.
Chu Nản Vương vừa nghe có lý, đành phải vứt bỏ cái khung Thiên Vương, ngoan ngoãn ôm bản đồ, dẫn các đại thần và gia quyến tới Hàm Dương xưng thần với vua Tần.
Tần vương nom bộ dạng Chu Thiên Vương đáng thương như vậy cũng không nỡ xử tội, đành giáng xuống làm “Chu công”, cho ông cư trú ở địa phương Thành Lương. Chu Thiên Vương vốn dĩ tuổi tác đã cao, lại bị một cú sốc lớn như vậy, tới Thành Lương chưa đầy một tháng thì qua đời. Tổng cộng ông ở ngôi được 59 năm, năm đó chính là năm 256 trước Công Nguyên.
Khoảng bảy tám năm sau, nước Tần lại cất quân đi tiêu diệt đất quản hạt của Đông Chu Công. Như vậy là tính từ khi Chu Vũ vương dựng nước trở đi, triều đình nhà Chu kéo dài hơn 800 năm, tới đây đã diệt vong. Đó là sự kiện của năm 24 trước Công Nguyên.