Truyện Thông sử Trung Quốc

Lượt đọc: 749 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
27. Tào Quệ luận chiến

❊ ❊ ❊

Lỗ Trang Công nghe nói Quản Trọng về tới nước Tề, không những không bị Tề Hoàn Công giết, mà còn được bổ nhiệm làm Tướng, thì vô cùng hối hận, rủa thầm:

- Ta hận là đã không nghe lời Thi Bá, đã thế lại bị tên nhãi nhép Thấp Minh đánh lừa!

Tức thì Lỗ Trang Công bí mật chỉnh đốn quân bị, dự định chinh phạt nước Tề, giải nỗi uất hận ở trong lòng.

Tề Hoàn Công vừa lên ngôi, cũng đang muốn tìm cơ hội để ra tay, xác lập uy tín riêng cá nhân, được tin này, liền nói với Quản Trọng:

- Ta vừa mới chủ sự, không muốn chinh chiến, thế nhưng đã hết cách rồi, nước Lỗ sắp sửa đánh chúng ta. Ta nghĩ nên hạ thủ trước mới mạnh, thừa lúc đối phương chưa chuẩn bị xong còn sơ hở trong phòng thủ, chúng ta tiến đánh, nhất định nước Lỗ sẽ bị thua. Ngươi nghĩ sao?

Quản Trọng im lặng. Tề Hoàn Công đang lúc hứng thú, đâu có chịu nghe. Năm mười ba Chu Trang Vương (năm 684 trước Công nguyên) Tề Hoàn Công bổ nhiệm Bão Thúc Nha làm đại tướng, dẫn đại quân đánh thẳng tới Trường của nước Lỗ.

Nước Lỗ có một người tên gọi là Tào Quệ nghe nói đại binh quân Tề áp sát biên giới, liền khẳng khái bước ra, quyết tâm cống hiến sức lực vì đất nước. Có người khuyên can, nói việc quốc gia đại sự do các quan mưu hoạch giải quyết, ông chỉ là một người dân, hà tất phải lo lắng làm gì! Tào Quệ nói:

- Bọn quan lớn chỉ biết ăn thịt kia tầm mắt hạn hẹp, có thể có biện pháp gì tốt được? Tôi nhất định phải tới gặp quốc vương, trình bày rõ ý kiến của tôi.

Lỗ Trang Công thấy quân Tề đã đánh đến nơi, đang chuẩn bị xuất binh nghênh chiến, nghe nói có người tới hiến kế, lập tức cho vào. Tào Quệ gặp Lỗ Trang Công, liền hỏi:

- Đại quân nước Tề đã đánh tới, được biết Chúa công đã sẵn sàng nghênh chiến. Chúa công dựa vào đâu để chiến thắng quân Tề ạ?

Lỗ Trang Công trả lời, nói:

- Xưa nay, bao nhiêu của ngon, đồ đẹp, ta vẫn có ý chia đều cho các quan đại thần, không dám hưởng thụ một mình. Mọi người chịu ơn ta, đương nhiên sẽ ủng hộ ta.

Tào Quệ nói:

- Đây chẳng qua chỉ là ơn nhỏ, hơn thế, cũng chỉ có một số ít người gần gũi Chúa công được hưởng, còn đa phần dân chúng thì không. Dân chúng sẽ không thể liều mình vì Chúa công được.

Lỗ Trang Công lại nói:

- Khi cúng tế thần linh, ta luôn luôn thành tâm thành ý, cần cúng phụng thứ gì thì cúng phụng thứ đó, cần cúng phụng bao nhiêu thì cúng phụng bấy nhiêu, từ xưa không dám ăn gian làm dối, thần linh sẽ phù hộ cho ta đánh thắng.

Tào Quệ lắc đầu nói:

- Tin tưởng chân thành đối với thần linh là một việc nhỏ, thần linh không thể vì điều này mà phù hộ Chúa công đánh thắng được.

Tiếp đó Lỗ Trang Công lại nói:

- Dân chúng kiện tụng, tuy ta không thể xét kỹ từng sự việc được, thế nhưng khi xét xử vụ án, ta đã hết sức làm cho công bằng hợp lý.

Tào Quệ vui mừng nói:

- Điều này còn tạm được. Quan tâm tới sự đau khổ của dân chúng, thì có thể được lòng dân chúng. Đó chính là cơ sở để Chúa công giành phần thắng.

Lỗ Trang Công hỏi Tào Quệ:

- Nhà ngươi có biện pháp gì có thể chiến thắng được quân Tề?

Tào Quệ cười nói:

- Đánh trận thì phải tuỳ cơ ứng biến, không có biện pháp nào cố định cả? Xin Chúa công cho tôi ngồi lên xe, ra chiến trường, gặp cơ hội sẽ hành sự.

Lỗ Trang Công nghe Tào Quệ nói rõ ràng rành mạch, dự đoán rằng nhất định ông ta sẽ có biện pháp, liền dẫn ông ta ngồi lên xe lính, lao thẳng tới Trường Chước.

Trên chiến trường Trường Chước, hai quân Tề Lỗ đã bày xong thế trận. Bão Thúc Nha của nước Tề đã từng chỉ huy quân đánh bại quân Lỗ ở Càn Thới, cho nên lần này tỏ ra rất coi thường quân lỗ, nôn nóng giành chiến thắng, liền hạ lệnh thúc trống tiến công. Thấy quan Tề đã tới trước doanh trại của mình, binh sĩ quân Lỗ hết sức nín nhịn, quyết một trận sống chết với quân Tề. Tào Quệ tay dơ bảo kiếm, chỉ lên phía Bắc nói:

- Đánh bại quân Tề là ở trận này.

Sau đó lập tức mời Lỗ Trang Công hạ lệnh thúc trống xung phong.

Lại nói tới quân Tề hai lần liên tục xông lên, nhìn thấy quân lỗ không đánh trả, đều cho rằng lần xung phong thứ ba này vẫn giống như hai lần trước, nên tên nào tên nấy đều cầm mâu giáo, vác kiếm thương, uể oải chạy tới, với thái độ xem thường đối phương. Chẳng ngờ lúc này từ trong doanh trại quân Lỗ có những tiếng trống lớn nổi lên dồn dập. Binh lĩnh Lỗ như những con mãnh hổ lao xuống núi, đao chém, nỏ bắn, đánh cho quân Tề tơi tả, ôm đầu chạy trốn. Lỗ Trang Công hạ lệnh truy kích, Tào Quệ ngăn lại nói:

- Xin đừng vội, để cho tôi nhìn thử xem đã.

Từ trên xe ông nhảy xuống nhìn kỹ mặt đất, rồi lại trèo lên xe nhìn về phía trước, lát sau mới nói:

- Có thể đuổi đánh được rồi!

Lỗ Trang Công chỉ huy quân đuổi theo tới hơn 30 dặm, thu được rất nhiều xe ngựa và binh khí của quân Tề, rồi trở về.

Quân Lỗ đã toàn thắng. Thế nhưng Lỗ Trang Công vẫn không hiểu rõ, liền hỏi Tào Quệ.

- Hai lần đầu, quân Tề thúc trống, nhà ngươi không để cho quân ra nghênh chiến, chúng thúc trống lần thứ ba, ngươi mới cho quân đánh trả. Đó là vì sao?

Tào Quệ trả lời nói:

- Khi lâm trận, điều quan trọng nhất là sĩ khí. Sĩ khí vượng thì sẽ thắng lợi; sĩ khí suy thì thì sẽ thất bại. Thúc trống là để cổ vũ sĩ khí. Thúc trống lần thứ nhất, sĩ khí vượng nhất. Thúc trống lần thứ hai, sĩ khí bắt đầu giảm sút. Tới khi thúc trống thứ ba, thì đã chẳng còn bao nhiêu sĩ khí nữa. Thần không vội thúc trống, chính là vì để binh sĩ giữ được sĩ khí vượng, chờ cho chúng thúc trống lần thứ ba, lúc sĩ khí quân Tề hạ thấp nhất, chúng ta thúc trống lần đầu sĩ khí hăng hái tiến công, quân địch lại có thể không thất bại sao?

Lỗ Trang Công lại hỏi

- Quân tề đại bại phải tháo chạy, sao ngươi không cho người ngựa đuổi theo ngay?

Tào Quệ nói:

- Tề là một nước lớn thực lực hùng hậu, đánh trận lại có nhiều quỷ kế, thần lo rằng trong sự rút chạy của chúng có sự giả dối, bố trí quân mai phục, cho nên không dám thúc quân đuổi đánh ngay. Đợi tới khi thần nhìn thấy vết xe hỗn loạn của chúng, cờ xí của chúng ngả nghiêng, đoán chắc chúng đã hốt hoảng rút chạy, lúc đó mới mời Chúa công hạ lệnh đuổi đánh.

Lỗ Trang Công nghe những lời nghị luận của Tào Quệ, thì vô cùng bái phục, ca ngợi nói:

- Ngươi quả là một tướng quân tính thông chinh chiến!

Đây chính là trận đánh ở Trường Chước nổi tiếng trong lịch sử. Lý luận về chiến tranh của Tào Quệ rất cao minh sáng suốt. Theo ông, muốn chiến thắng quân địch thì cần phải “giữ chữ tín với dân”. Trước khi tiến hành chiến tranh, ông đã có sự phân tích chu đáo, có sự chuẩn bị đầy đủ; khi chiến đấu nắm được thời cơ, “tiếng trống đầu hăng hái”. Khi quân địch thất bại phải tháo lui, ông lại càng tỏ ra thận trọng, không hề có chút buông lỏng, rốt cuộc đã đánh bại được một kẻ thù lớn mạnh, giành thắng lợi cuối cùng của cuộc chiến tranh.

Sau cuộc chiến ở Trường Chước, Tề Hoàn Công hối hận lúc đầu không nghe theo lời của Quản Trọng, lúc này mới thực sự nhận thức được Quản Trọng quả là có tầm nhìn xa. Tề Hoàn Công giao đất nước cho Quản Trọng, yên tâm để cho ông cai quản. Có người tới tìm Tề Hoàn Công thương lượng việc quốc gia đại sự, Tề Hoàn Công bèn nói:

- Tại sao lại không tìm Quản Trọng?

Quản Trọng thấy Tề Hoàn Công đã tín nhiệm mình như vậy lại càng tận hết sức lực. Ông đã thực hành một hệ thống cải cách, phân chia nước Tề thành Công Thương hương và Thổ hương. Công Thương hương chuyên theo đuổi nghề công thương, miễn trừ binh dịch. Thổ hương cũng chính là nông thôn, thời bình nông dân cày ruộng, thời chiến làm lính. Cứ năm hương biên chế thành một quân, toàn quốc tổng cộng có ba quân. Số người này thời bình cũng lạm long, quen biết lẫn nhau, khi ra trận có thể giúp đỡ lẫn nhau, biết kết hợp chặt chẽ, khiến cho quân đội nước Tề trở thành một quân đội vô cùng lớn mạnh, Quản Trọng chủ trương dựa vào sự tốt xấu của đất đai để xác định sự nặng nhẹ của thuế khóa. Ông còn biết lợi dụng điều kiện tự nhiên nước Tề có sông có núi, tạo ra tên quan để quản lý việc nấu muối, đặt ra Thiết quan để quản lý việc chế tạo nông cụ, binh khí, còn đúc ra đồng tiền dùng để điều tiết vật giá, làm cho thị trường hoạt động sôi nổi. Chỉ trong vòng mấy năm dưới sự cai trị của ông, Tề đã trở thành một nước giàu, binh mạnh.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.