Truyện Thông sử Trung Quốc

Lượt đọc: 738 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
39. Tần Mục Công xưng bá Tây Nhung

❊ ❊ ❊

Tần Mục Công biết tin ba người Mạnh Minh Thị, Tây Khất Thuật, Bạch ất Bính may mắn trở về, liền mặc tang phục, đích thân ra vùng ngoại ô đón tiếp. Bọn Mạnh Minh Thị vừa nhìn thấy Tần Mục Công lập tức quỳ cả xuống xin chịu tội. Tần Mục Công vội đỡ từng người đứng dậy, rơi nước mắt, nói:

- Ta đã không nghe lời của thân phụ các người, khiến các ngươi phải nếm đòn bại trận, chịu nhiều oan ức. Đó là lỗi lầm của ta, sao ta lại có thể quở trách các ngươi được? Chỉ hi vọng rằng các ngươi chớ có quên nỗi nhục của đất nước, phấn đấu hết mình mà vươn lên mạnh giỏi.

Bọn Mạnh Minh Thị thấy Tần Mục Công không những không quở trách họ, mà còn để cho họ được nắm giữ binh quyền như trước, đều vô cùng cảm động, quyết báo thù rửa hận. Họ đã bổ sung binh mã, tăng cường huấn luyện, trải qua một năm chuẩn bị gấp rút, Mạnh Minh Thị tin rằng quân đội nước Tần lại đủ sức tái chiến với bên ngoài được rồi. Mùa Xuân năm 27 Chu Tương Vương (năm 625 trước Công nguyên), Mạnh Minh Thị thỉnh cầu Tần Mục Công phát binh đánh nước Tần, báo thù trận Hào Sơn, Tần Mục Công đã chuẩn y. Ba vị tướng quân Mạnh Minh Thị, Tây Khất Thuật, Bạch ất Bính dẫn bốn năm trăm binh xa xuất phát.

Từ khi tha cho bọn Mạnh Minh Thị ra về, Tấn Tương Công đứng ngồi không yên, bên tai lúc nào cũng văng vẳng lời nói của Mạnh Minh Thị: “Sau ba năm nữa, nhất định chúng tôi sẽ đích thân tới quý quốc để tạ ơn!”. Tấn Tương Công đã tăng cường huấn luyện quân sự, ngày nay sai người ra ngoài trinh sát, từng giờ từng phút cảnh giá bọn Mạnh Minh Thị đến “tạ ơn”. Cho nên nước Tần vừa xuất quân, đại binh của nước Tần liền kéo ra nghênh chiến. Hai quân gặp nhau ở Bành Nha (đất Tần, phía Đông Lạc Dương), không đợi cho quân Tần đứng vững, quân Tấn đã xông tới thế như Thái Sơn đè đầu. Quân Tần chống đỡ không nổi, Mạnh Minh Thị lại bị thua trận. Mạnh Minh Thị vẫn tin rằng lần này chắc chắn là sẽ đánh bại được quân Tấn không ngờ lại phải nếm đòn bại trận. Mạnh nghĩ: Lần trước bị thất bại ở Hào Sơn là vì trúng kế mai phục, nghĩa là còn có lý do để mà nói. Giờ thì biết trách ai đây? Mạnh chẳng còn mặt mũi nào lại nhìn thấy Tần Mục Công nữa, cho dù có trở về được, Tần Mục Công cũng quyết không thể tha thứ cho mình lần nữa. Thế nhưng Tần Mục Công vẫn sai người ra ngoại ô nghênh đón ba người như trước, hơn thế còn nhận hết trách nhiệm về phía mình, cho Mạnh Minh Thị tiếp tục nắm quân quyền.

Qua hai lần thất bại, Mạnh Minh Thị cho rằng bản lĩnh của mình chưa đủ phương pháp luyện binh và tác chiến còn có khuyết điểm. Tức thì Mạnh Minh Thị bán hết nhà cửa cùng đồng cam cộng khổ với binh sĩ, chuẩn bị sang năm sau lại xuất quân trừng phạt nước Tấn. Chính trong lúc Mạnh Minh Thị đêm ngày khổ luyện, Tấn Tương Công lại cử đại tướng là Tiên Thả Cư (con trai của Tiên Chẩn) soái lĩnh liên quân bốn nước Tấn, Tống, Trần, Trịnh đánh tới dưới chân thành nước Tần. Tiên Thả Cư ra lệnh cho binh lính gào thật to: “Các ngươi đã “Tạ ơn” rồi, còn chúng ta thì đến đáp lề đây!”, làm cho người nước Tần lồng lộn điên cuồng, chỉ muốn xông ra liều mạng một phen với quân Tấn. Trái lại, Mạnh Minh Thị rất bình tĩnh, Mạnh biết rằng sĩ khí của quân Tấn đang dâng cao, còn mình thì chưa chuẩn bị được đầy đủ, không thể tùy tiện ứng chiến, bèn hạ lệnh bám trụ, không cho phép ra đánh, bắt các tướng sĩ tăng cường khổ luyện. Nhiều người cười giễu Mạnh Minh Thị, có người nói: ông ta bị thua, rồi đâm ra sợ hãi, khác nào cung kính chi điểu. Có kẻ nói: ông ta bị thua, rồi đâm ra sợ hãi, khác nào cung kính chi điểu. Có kẻ nói: để cho vị tướng quen bại trận này cầm quân, thì thật xúi quẩy. Chỉ có Tần Mục Công là còn tin tưởng, không hoài nghi Mạnh Minh Thị; ông nói với các quan đại thần:

- Mạnh Minh Thị nhất định sẽ chiến thắng quân Tấn. Các ngươi cứ chờ đó!

Năm 28 Chu Tương Vương (năm 624 trước Công nguyên), đó chính là mùa Hạ năm thứ ba sau trận chiến Hào Sơn, quân Tần được sự huấn luyện nghiêm khắc của Mạnh Minh Thị, đã trở thành một quân đội có sĩ khí dồi dào, binh giỏi, tướng tài. Mạnh Minh Thị thỉnh cầu Tần Mục Công đích thân xin làm thống soái xuất chinh, hơn thế còn thề thốt.

- Nếu lần này không báo được thù, không rửa được nhục, thần quyết không sống trở về!

Tần Mục Công nói:

- Chúng ta đã bị bại trận ba lần rồi. Lần này còn để thua trận nữa, ta cũng chẳng còn mặt mũi nào mà trở về.

Tức thì Tần Mục Công hạ lệnh cho quân đội xuất chinh, tập trung 500 binh xa, trang bị khí giới tinh nhuệ, cung cấp quân lương và các vật tư khác đầy đủ. Tần Mục Công lại rút lương thực, tiền của, tặng cho các gia đình quân nhân, cốt giảm nhẹ gánh nặng hậu phương cho họ, để họ toàn tâm toàn ý lo việc quân. Sau một thời gian chuẩn bị kỹ càng, Tần Mục Công, Mạnh Minh Thị... soái lĩnh quân đội Tần, rầm rộ xuất phát.

Quân Tần vượt qua Hoàng Hà, Mạnh Minh Thị hạ lệnh đốt cháy hết chiến thuyền, biểu thị quyết tâm không thắng lợi, quyết không trở về. Mạnh Minh Thị cổ vũ bộ hạ nói:

- Lần tác chiến này, chỉ có tiến không có lùi, mọi người hãy gắng sức!

Mạnh Minh Thị quyết định tự đánh trận mở màn. Quân Tần tiến công thế như chẻ tre, từng bước giành thắng lợi, chưa đầy mấy hôm đã thu phục lại được các thành trì của nước Tần bị quân Tấn chiếm đoạt lần được. Tin tức truyền tới đô thành nước Tấn, khiến cả nước Tấn bàng hoàng, kinh sợ. Tấn Tương Công triệu tập ngay quần thần để thương lượng đối sách. Triệu Thôi nói:

- Lần này, vua nước Tần đích thân làm thống soái, chủ tướng đảm nhiệm tiên phong, xuất động quân đội toàn quốc, xem ra là quyết liều mạng đó. Thần cho rằng chi bằng ta cứ tạm thời né tránh là hơn.

Tiên Thả Cư cũng nói:

- Chó cùng dứt giậu, huống hồ Tần là một nước lớn! Hảo hán không chịu để thiệt thòi trước mắt, chúng ta nên nhường trước là hơn.

Tấn Tương Công không biết làm cách nào, đành phải hạ lệnh cho quân Tấn một lòng trấn giữ, không cho phép giao chiến với quân Tần. Quân Tần diễu võ giương oai, tung hoành trên đất đai nước Tấn mà quân Tấn không dám ứng chiến. Có người nói với Tần Mục Công:

- Nước Tấn đã biết sợ! Chúng ta đã nín nhịn ba năm rồi, giờ mới được thở phào đấy. Chi bằng chúng ta thừa cơ xông tới Hào Sơn, cùng chôn cất hài cốt của đồng đội, âu cũng là một cách chúng ta rửa nhục!

Tần Mục Công dẫn đầu đại quân lao tới Hào Sơn, vùng đất năm xưa quân Tần chồng chất cây gỗ, cắm cờ hồng, thì chỉ thấy xương trắng phơi đầy bãi, cảnh tượng quá đỗi thê thảm. Tần Mục Công cho các binh sĩ thu lượm hài cốt, cho vào bao cỏ buộc chặt, rồi đem chôn sâu ở trên đèo núi, sau đó mặc tang phục, đích thân làm lễ tế. Mạnh Minh Thị, Tây Khất Thuật, Bạch ất Bính quỳ ở dưới đất, khóc lóc thảm thiết. Các tướng sĩ toàn quân không ai không rớt nước mắt.

Sau khi quân Tần đánh bại quân Tấn, thu lại đất đai đã mất, tế vong hồn các tướng sĩ đã hi sinh ở Hào Sơn, Tần Mục Công, Mạnh Minh Thị dẫn đầu quân thắng trận về tới đô thành nước Tần.

Các dân tộc thiểu số ở gần nước Tần - các bộ tộc Tây Nhung, lúc đầu thấy nước Tấn mấy lần bị thất bại, họ bắt đầu xem thường nước Tần. Lần này, nước Tần đã đánh bại nước Tấn là bá chủ Trung Nguyên, họ lại tranh nhau tới triều cống nước Tần; chỉ trong một thời gian ngắn đã có gần 20 nước nhỏ và các bộ tộc quy thuộc vào nước Tần, tôn nước Tần làm bá chủ Tây Nhung. Tiếp đó, nước Tần lại ra sức phát triển sang phía Đông, mở rộng biên vực tới hơn ngàn dặm đất, trở thành quốc gia đầy uy quyền đối với các chư hầu, trên thực tế đã là bá chủ. Chu Tương Vương cũng cử sứ giả tới ban thưởng cho Tần Mục Công 12 chiếc trống đồng, biểu thị sự vui mừng, nói cách khác, đó là sự chính thức thừa nhận địa vị bá chủ phương Tây của Tần Mục Công.

Từ cuộc chiến giữa Tần và Tấn ở Hào Sơn đến việc Tần Mục Công xưng bá Tây Nhung, có thể thấy, cuộc giao chiến giữa Mạnh Minh Thị và nước Tấn, trải qua hai lần thất bại, cuối cùng tới lần thứ ba đã giành thắng lợi. Vì sao vậy? Đối với một vị thống soái quân sự ưu tú chỉ huy tác chiến, điều mấu chốt không phải ở chỗ không bị thua trận, bởi vì trong tác chiến, sự thất bại là điều khó tránh khỏi mà chính là ở năng lực tổng kết những bài học kinh nghiệm. Mạnh Minh Thị đã làm được điều này, cho nên có thể biến bại thành thắng. Kỳ thực, với bất kỳ công việc gì thì cũng phải làm như vậy. Bọn Tần Mục Công đối với Mạnh Minh Thị thì sao? Luôn luôn tín nhiệm Mạnh nắm giữ binh quyền, dẫn quân đi đánh Tấn, hơn thế, bản thân còn tự nhận lấy trách nhiệm về sự thất bại. Người đời sau, khi bình luận về việc nước Tần xưng bá đã hết lời ca ngợi tấm lòng và khí phách không lấy thành bại nhất thời để đánh giá phẩm chất người anh hùng của Tần Mục Công.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.