Truyện Thông sử Trung Quốc

Lượt đọc: 742 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
24. Đốt lửa đùa giỡn chư hầu

❊ ❊ ❊

Năm 781 trước Công nguyên, do chinh chiến thất lợi Chu Tuyên Vương u uất mà chết. Con trai Tuyên Vương là Cưo Cung Niết kế thừa ngôi vua, đó chính là Chu U Vương Thiên Tử cuối đời Tây Chu.

Chu U Vương ngồi lên ngôi báu trong tình trạng thiên tai liên miên, cục diện chính trị không vững vàng. Mùa hạ năm thứ hai sau khi U Vương tức vị, trời hạn hán không mưa các sông Kinh Thuỷ, Vị Thuỷ, Lạc Thuỷ đều khô cạn. Tiếp sau đó là động đất, lại là năm mất mùa, đông đảo quần chúng nhân dân không có cơm ăn, đi lưu lạc khắp nơi, mâu thuẫn giai cấp gay gắt, chính cục càng không ổn định.

Trong tình thế ấy đáng lẽ Chu U Vương phải nghĩ cách ổn định lòng dân, cứu cãn cục diện nguy kịch, thì lại U Vương sống hoang toàng mê muội, cho nên càng tự đẩy nhanh tốc độ diệt vong của mình, cho nên càng tự đẩy nhanh tốc độ diệt vong của mình, chôn vùi cơ nghiệp của Tây Chu.

Từ những năm rất sớm Chu U Vương đã lấy con gái của Thân Hầu làm hoàng hậu, sinh ra được một người con trai, đặt tên là Nghi Cứu. Sau khi lên ngôi, Nghi Cứu được lập lên làm Thái tử. Thế nhưng về sau U Vương lại yêu người đàn bà tên gọi là Bao Tự. U Vương và Bao Tự đã sinh ra được một người con trai, đặt tên là Bá Phục. Bởi Vu Vương thích Bao Tự, cho nên muốn phế bỏ Thái tử Nghi Cứu, lập Bá Phục làm Thái tử. Thế nhưng quy định của triều đình nhà Chu là chỉ có con trưởng do Vương Hậu sinh ra mới được làm Thái Tử, mới có quyền thừa kế ngôi vua, con trai do phi tử sinh ra không có quyền lợi này. Do đó U Vương muốn giết chết Nghi Cứu, người con trai của chính mình sinh ra, phế bỏ người mẹ của Nghi Cứu là Thân Hậu, để tiện cho việc phong Bao Tự làm Vương Hậu, lập Bá Phục làm Thái tử.

Một hôm, Thái Tử Nghi Cứu đang chơi đùa trong vườn hoa, U Vương cố ý sai người thả con hổ đang nhốt ở trong chuồng ra, muốn để cho hổ cắn chết Nghi Cứu. Chẳng ngờ Nghi Cứu tỏ ra rất gan dạ, khi con hổ hung ác nhe nanh múa vuốt xông tới, Nghi Cứu không những không trốn tránh, trái lại còn dũng cảm bước lên gào to một tiếng. Con hổ giật bắn mình lùi lại mấy bước, rồi ngoan ngoãn giống như một con chó gục đầu rủ tai nằm xuống đất, không dám động đậy. Âm mưu của Chu U Vương không thực hiện được. Từ đó trở đi Nghị Cứu luôn luôn đề cao cảnh giác, chỉ sợ một lần nữa gặp phải những tính toán đen tối. Năm thứ năm sau khi U Vương lên ngôi, Nghi Cứu được lập lên làm Thái tử. Thế nhưng về sau U Vương lại yêu người đàn bà tên gọi là Bao Tự. U Vương và Bao Tự đã sinh ra được một người con trai, đặt tên là Bá Phục. Bởi U Vương thích Bao Tự, cho nên muốn phế bỏ Thái tử Nghi Cứu, lập Bá Phục làm Thái tử. Thế nhưng quy định của triều định nhà Chu là chỉ có con trưởng do Vương Hậu sinh ra mới được làm Thái Tử, mới có quyền thừa kế ngôi vua, con trai phi tử sinh ra không có quyền lợi này. Do đó U Vương muốn giết chết Nghi Cứu, người con trai của chính mình sinh ra, phế bỏ người mẹ của Nghi Cứu là Thân Hậu, để tiện cho việc phong Bao Tự làm Vương Hậu, lập Bá Phục làm Thái tử.

Một hôm, Thái tử Nghi Cứu đang chơi đùa trong vườn hoa, U Vương cố ý sai người thả con hổ đang nhốt ở trong chuồng ra, muốn để cho hổ cắn chết Nghi Cứu. Chẳng ngờ Nghi Cứu tỏ ra rất gan dạ, khi con hổ hung ác nhe nanh múa vuốt xông tới, Nghi Cứu không những không trốn tránh, trái lại còn dũng cảm bước lên gào to một tiếng. Con hổ giật bắn mình lùi lại mấy bước, rồi ngoan ngoãn giống như một con chó gục đầu rủ tai nằm xuống đất, không dám động đậy. Âm mưu của Chu U Vương không thực hiện được. Từ đó trở đi Nghi Cứu luôn luôn đề cao cảnh giác, chỉ sợ một lần nữa gặp phải những tính toán đen tối. Năm thứ năm sau khi U Vương lên ngôi, Nghi Cứu lén lút ra khỏi vương cung, trốn ở nhà ông bà ngoại là Thân Hầu. Nghi Cứu vừa đi khỏi, U Vương như rút được cái đinh ra khỏi mắt, rất hả hê. Ba năm sau, U Vương hạ lệnh phế bỏ Thân Hậu và Nghi Cứu, phong Bao Tự làm Vương hậu, lập Bá Phục làm Thái tử. U Vương còn có luôn canh cánh trong lòng, đó chính là Bao Tự có một tính khí quái quỷ: ả chưa hề cười bao giờ, mặc dù có những sự việc rất đáng cười, ả vẫn cứ lạnh lùng như không hề có chuyện gì xảy ra. Bao Tự được phong làm Vương Hậu, con trai Bá Phục của ả được lập làm Thái tử. Đây chính là việc đại sự rất đáng mừng vui, thế nhưng ả không hề mảy may vui sướng.

Bao Tự vốn dĩ không phải được sống ra trong gia đình Công Hầu quý tộc mà là con gái riêng của một cung nữ. Sau khi sinh ả, mẹ ả lặng lẽ đem ả vứt ra bên ngoài. Một đôi vợ chồng tốt bụng thấy một đứa bé mới sinh bị bỏ rơi, khóc oe oe ở ngoài đồng, liền bế nó đem tới một nước nhỏ gọi là nước Bao nuôi dưỡng. Mười mấy năm sau đứa bé lớn lên thành một thiếu nữ xinh đẹp. Nước Bao có một quý tộc đắc tội với Chu U Vương đã bỏ tiền ra mua thiếu nữ đó, đặt tên là Bao Tự, rồi dâng lên Chu U Vương chuộc tội. Bao Tự tuy thân ở Vương Cung, danh nghĩa là Vương Hầu, nhưng trên thực tế cũng chỉ là một nô lệ mà thôi, nói đúng hơn, chẳng qua chỉ là một thứ đồ chơi của Chu U Vương mà thôi. Là một người đàn bà bị đẩy vào cảnh ngộ bị thảm như vậy, thì làm sao có thể vui vẻ cười được?

Chu U Vương có một đại quan tên là Quắc Thạch Phụ, một kẻ chỉ quen bợ đỡ nịnh hót, một con quỷ tham lam, hễ thấy tiền là tối mắt lại. Hắn nghe nói U Vương treo thưởng ngàn vàng chỉ muốn để cốt làm cho Bao Tự nhếch mép cười, liền hiến kế cho U Vương. Đó chính là kế sách: “Đốt lửa giỡn chư hầu”.

Ai cũng biết rằng vào thời Tây Chu, để phòng sự xâm phạm quấy rối của bộ tộc Khuyển Nhung ở phía Tây, tại vùng Li Sơn gần Hạo Thành người ta đã xây dựng rất nhiều Đại khói lửa, thực chất là ban công được xây lên rất cao. Nếu phát hiện bọn Khuyển Nhung tấn công, ban đêm sẽ có đốt lửa cháy to ở trên Đài, ban ngày đốt phân chó sói để khói bốc lên, phát cảnh báo cho các nước chư hầu biết là Kinh Thành có cấp báo Thiên tử gặp nạn, phải mau đem quân đội và xe chiến tới cứu viện. Đài khói lửa là một thiết kế cảnh báo quan trọng như vậy, Chu U Vương đã nghe Quắc Thạch Phụ xúi bẩy, cuối cùng đã gán cho Đài một chuyện cười nhớ đời.

Ngày hôm đó, Chu U Vương dẫn Bao Tự lên thành lầu Đông, sai nngười đốt lửa cháy rừng rực trên Đài khói lửa. Chuyện vu vơ bỗng gây nên cảnh tượng nhốn nháo, các nước chư hầu vừa thấy ánh lửa, đều cho rằng Thiên tử gặp nạn, hộc tốc cử quân đội tới cứu viện. tướng lĩnh ngồi trên chiến xa, binh lính theo sau, ai nấy thở dốc, mồ hôi như tắm, chạy tới dưới chân thành Hạo Kinh, thế nhung lại không phát hiện ra một tên lính Khuyển Nhung nào cả mà chỉ gặp U Vương và Bao Tự đang ngồi uống rượu và ngắm nhìn binh lính trên thành. Cuộc dượt chạy mất công toi này của các nước chư hầu, đúng là đã làm cho BAo Tự cười. Bao Tự cười vì U Vương đã làm một việc kinh suất, cười vì các nước chư hầu đã quá dễ dàng bị mắc lừa! Nụ cười xinh đẹp của Bao Tự quả đã làm cho Chu Vương sung sướng khôn xiết và Quắc Thạch Phụ thì được ban thưởng cả ngàn vàng. Các nước chư hầu bết là bị lừa bịp đều nổi trận lôi đình nguyền rủa Chu Vương hết lời, rồi kéo quân về.

Lại nói về Thân Hậu, cha của Thân Hậu, ông bà ngoại của Nghi Cứu, nghe nói U Vương phế bỏ Thân Hậu và Nghi Cứu, phong Bao Tự làm Vương Hậu, lập Bá Phục làm Thái tử thì vô cùng tức giận. Thân Hầu liên hiệp với nước Tăng và Khuyển Nhung, phát binh tới đánh Hạo Kinh. U Vương thấy quân Khuyển Nhung đã kéo đến, vội cử người đi đốt lửa cháy đùng đùng ở trên Đài cầu cứu các nước chư hầu. Thế nhưng lần này các nước chư hầu cho rằng U Vương lại đùa rỡn họ nên không cử quân tới. Bi kịch đã xảy ra như vậy đó. Cuối cùng Hạo Kinh đã bị quân Khuyển NHung đánh cho tan tác, U Vương chạy trốn tới chân núi Li thì bị giết chết, Bao Tự bị bắt. Bao nhiêu của cải quý báu mà Vương thất nhà Chu tích luỹ trong nhiều năm đều bị Khuyển Nhung cướp đi hết. Khi các nước chư hầu vỡ lẽ mọi chuyện tức tốc phái quân tới cứu viện, thì đã chậm mất một bước. Các nước chư hầu biết là U Vương đã chết đành bàn với Thần Hầu, đưa trai Nghi Cứu của U Vương kế thừa ngôi vua, đó chính là Chu Bình Vương.

Sau khi Chu Bình Vương lên ngôi, sợ quân Khuyển Nhung lại tấn công một lần nữa, không dám ở lại Hạo Kinh nữa. Năm 770 trước Công nguyên Bình Vương dời kinh đô từ Hạo Kinh tới Đông Đô Lạc ấp. Bởi lẽ Hạo Kinh ở phía Tây, cho nên lịch sử gọi triều đình nhà Chu sau khi Bình Vương dời sang phía Đông là Đông Chu.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.