Sau khi Tần Vương Doanh Chính cướp được đất của nước Yên rồi, tạm thời bỏ mặc vua Yên là Cơ Hỉ và vua nước Đại là Gia không quản tới, năm 22 Tần Vương Chính (năm 225 trước Công Nguyên) phái cử Vương Bôn dẫn quân đi tấn công nước Ngụy. Quân đội nước Ngụy chống cự không nổi sự tấn công của quân Tần, rồi lùi tới thủ đô Đại Lương (thành phố Khai Phong tỉnh Hà Nam ngày nay), đóng chặt cửa thành không dám đánh ra nữa. Tường thành Đại Lương vừa cao lại vừa dày, nhất thời quân Tần không phá vỡ nổi, liền sai người phá vỡ bờ đê Hoàng Hà, dẫn nước Hoàng Hà vào thành Đại Lương. Nước sông đã phá đổ mấy đoạn tường thành, hàng ngàn hàng vạn binh lính và dân chúng đều bị chết ngập. Vua Ngụy nhìn thấy không còn cách nào chống đỡ được, liền đầu hàng quân Tần. Quân Tần đã nhốt Ngụy Vương Giả vào trong xe tù, giải tới Hàm Dương nước Ngụy đã bị tiêu diệt.
Năm thứ hai sau khi diệt Ngụy, Tần Vương Doanh Chính lại một lần nữa rắp ranh tấn công nước Sở, tiêu diệt đến cùng nước Sở. Sở là một nước lớn, lực lượng rất mạnh, nếu muốn tiêu diệt Sở thì cần phải chuẩn bị đầy đủ chu đáo. Vua Tần mời tướng quân trẻ là Lý Tín và tướng quân già là Vương Tiễn tới, cùng họ nghiên cứu biện pháp diệt Sở, trước tiên vua Tần hỏi Lý Tín:
- Trẫm muốn cử quân đi tiêu diệt nước Sở, tướng quân dự tính xem phải dùng tới bao nhiêu binh lực?
Lý Tín trả lời:
- Thần cho rằng nhiều nhất chỉ dùng tới 20 vạn quân là đủ.
Vua Tần lại hỏi Vương Tiễn, Vương Tiễn suy nghĩ một lúc, trả lời nói:
- Thần cho rằng không có 60 vạn quân thì không xong.
Vua Tần nói:
- Vương tướng quân già rồi, lá gan càng ngày càng nhỏ lại. Trẫm nghĩ rằng Lý tưởng quân trẻ tuổi có công trạng rất có gan mưu lược.
Tức thì vua Tần sai Lý Tín và Mông Điềm dẫn 20 vạn binh mã đi tấn công nước Sở. Vương Tiễn cảm thấy vua Tần không tín nhiệm mình nữa đành phải xưng bệnh cáo lão về nhà.
Lý Tín được vua Tần khen ngợi liền lên mặt vênh vang tự đắc kéo quân xuống phương nam. Thoạt đầu, Lý Tín thắng liền hai trận, về sau vì lơ là cẩu thả đã bị quân Sở hùng mạnh đánh bại, binh sĩ tổn thất khá nhiều, các tướng lĩnh cũng đã hy sinh mất bảy người. Vua Tần nghe thấy tin thất bại, vừa lo lắng vừa bực tức, vội vã đích thân tới tận quê hương của Vương Tiễn, tỏ ý xin lỗi Vương Tiễn, mời ông ra dẫn quân đi thu xếp cục diện thất bại. Dựa theo yêu cầu của Vương Tiễn, vua Tần đã cho ông 60 vạn binh mã, còn cử thêm một tướng quân tên gọi Mông Vũ làm trợ thủ.
Vương Tiễn và Mông Vũ hợp tác rất tốt đẹp, sau khi họ kéo tới tiền tuyến đã cố ý án binh bất động. Quân Sở khiêu chiến, họ cũng không ứng chiến. Chờ cho quân Sở vừa mới điều động, họ liền phát động cuộc tấn công dồn dập bất ngờ, đánh cho quân Sở đại bại, phải tháo chạy. Năm 24 Tần Vương Chính (năm 223 trước Công Nguyên), quân Ttần đánh vào thủ đô Thọ Xuân của nước Sở (huyện Thọ, Tỉnh An Huy ngày nay), đã bắt sống Sở Vương Phụ Sô. Đại tướng nước Sở là Hang Yên đã lập người em của vua Sở là Xương Bình Quân lên làm vua Sở rồi chạy trốn tới Giang Nam tiếp tục chống lại. Sang năm sau, Vương Tiễn, Mộng Vũ vượt qua sông phát động cuộc tấn công, toàn bộ quân đội Sở bị tiêu diệt, Xương Bình Quân bị giết chết, Hạng Yên phải tự sát. nước Sở cũng bị diệt vong.
Năm 25 Tần Vương Chính (năm 222 trước Công Nguyên) Doanh Chính đã cử Vương Bôn tấn công đuổi kịp vua Yêu chạy trốn tới Liêu Đông. Sau khi Yên Vương Cơ Hỉ thua trận đã phải làm tù binh. Vương Bôn lại kéo quân về tấn công Đại Thành, bắt sống vua nước Đại là Gia. Tới lúc này, sáu nước chỉ còn lại nước Tề đất đai ở Sơn Đông.
Tề Vương Kiếm từ trước vẫn không dám đắc tội nước Tần, khi các nước khác vấp phải sự tấn công của nước Tần tới cầu cứu nước Tề, Tề Vương Kiến sợ hãi nước Tần luôn phải dùng lời uyển chuyển để tạ tuyệt. Ngày nay 6 nước đã bị tiêu diệt mất 5 nước, chỉ còn lại có một nước Tề, lúc đó Tề Vương Kiến mới thấy căng thẳng. Tề Vương Kiến vội vàng thương lượng với tướng quốc Hậu Thắng, cử quân đội tới phòng thủ ở biên giới phía Tây. Thế nhưng đã không kịp nữa rồi, tướng Tần là Vương Bôn từ nước Yên đánh xuống phía Nam, trên đường đi thế mạnh như phá trúc. Thủ đô Lâm Trung của nước Tề rất nhanh chóng đã bị đánh phá, bản thân Tề vương Kiến cũng đã bị bắt làm tù binh. Nước Tề đã bị diệt vong.
Năm 26 Tần Vương Chính (năm 221 trước Công Nguyên), Doanh Chính cuối cùng đã hoàn thành được sự nghiệp vĩ đại tiêu diệt 6 nước, thống nhất Trung Nguyên, đã kết thúc cục diện hỗn loạn của thời kỳ Xuân Thu Chiến Quốc kéo dài hơn 500 năm đã xây dựng nên nước phong kiến đại đế thống nhất đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc, từ đây, lịch sử Trung Quốc đã bước vào giai đoạn mới theo chủ nghĩa chuyên chế phong kiến tập quyền Trung Ương thống nhất.