Truyện Thông sử Trung Quốc

Lượt đọc: 812 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
37. Người lái trâu cứu nước

❊ ❊ ❊

Sau thời gian khoảng hai ba năm từ khi Chúc Chi Vũ lui quân Tần, Tấn Văn Công và Trịnh Văn Công lần lượt qua đời. Kỷ Tử, tướng Tần giữ thành thay nước Trịnh, cho rằng thời vận đã đến, liền sai người báo cáo với Tần Mục Công:

- Thần đã nắm được chìa khóa của Bắc Thành và nước Trịnh, nếu chúa ông phát binh đánh úp nước Trịnh, thì sẽ được sự phối hợp của cả trong lẫn ngoài, nước Trịnh lúc đó sẽ là của chúng ta.

Tần Mục Công nhận được mật báo, cho gọi Kiểm Thúc, Bách Lý Hề tới thương lượng, Kiểm Thúc, Bách Lý Hề đều không đồng ý đánh úp nước Trịnh. Kiểm Thúc nói:

- Chúng ta bắt binh lính chạy đường trường đến đánh úp nước Trịnh, tất sẽ làm kiệt sức binh lính. Hơn thế, nước Trịnh cách chúng ta hơn một ngàn dặm đường, chúng ta kéo quân khiến chúng kinh động, chẳng lẽ ý đồ của chúng ta không bị bại lộ sao? Nhất định đối phương sẽ chuẩn bị kỹ càng để đối phó lại, việc đánh úp nước Trịnh hoàn toàn không thể làm được!

Tần Mục Công nghe xong rất không vui, ông nói:

- Ta đã mấy lần giúp đỡ Tấn dẹp yên nội loạn, ngay cả đến vua nước họ cũng đều do ta lập nên. Về lý mà nói, thủ lĩnh của chư hầu này phải do ta đảm nhiệm. Trong cuộc chiến ở Thành Bộc, nước Tấn đã đánh bại nước Sở, ta đã đem ngôi của thủ lĩnh này nhường cho Trùng Nhĩ. Này Trùng Nhĩ cũng đã qua đời, còn chờ gì nữa?

Kiểm Thúc nói:

- Cứ coi như chúng ta đi trừng phạt nước Trịnh, thì cũng phải cho thăm dò tình hình trước đã, không thể chỉ dựa vào một lời nói của Kỳ Tử mà xuất binh được.

Tần Mục Công nói:

- Dụng binh đánh trận, quý ở thần tốc, cần phải nhanh như sấm đánh, không kịp bịt lỗ tai, cứ do dự thì đâu có được? Xem ra các ngươi đều là bọn hồ đồ cả, sợ trước, lo sau, làm sao có thể hoàn thành việc lớn được!

Tần Mục Công không nghe lời khuyên can của Kiểm Thúc, bổ nhiệm Mạnh Minh Thị làm đại tướng; Tây Khuất Thuật, Bạch ất Bính làm phó tướng, tập hợp 300 binh xa, vào năm 25 Chu Tương Vương (năm 627 trước Công nguyên) lén lút đánh trộm vào nước Trịnh.

Ngày đại quân xuất phát, Kiểm Thúc đi tiễn. Ông khóc lóc nói với Mạnh Minh Thị:

- Ta đau lòng quá lắm! Mắt thấy các ngươi xuất phát mà lòng không trông các ngươi trở về!

Tần Mục Công rất bực tức, cử người trách mắng Kiểm Thúc nói:

- Ngươi thì hiểu được cái gì! Đúng là loài sâu mọt, một lão già lẩm cẩm! Tại sao dám làm rối loạn quân tâm?

Tiếp đó, hạ lệnh cho đại quân khẩn trương xuất phát. Kiểm Thúc đem một túi thư đã niêm phong rất chặt chẽ (thời đó chưa có giấy, thư viết trên thanh trúc, đút vào trong túi), giao cho Bạch ất Bính, nói:

- Đi đi! Các ngươi nhất định phải làm theo điều ta đã viết trên thanh trúc này!

Tây Khuất Thuật, Bạch ất Bính đành phải tiếp nhận túi thư rồi xuất phát, trong lòng vừa lo sợ, lại vừa buồn chán, chẳng biết tiền đồ là cát hay hung. Trái lại, Mạnh Minh Thị không hề sợ hãi, cho rằng nước Tần binh mạnh, ngựa khỏe, bản thân mình bản lĩnh cao cường, việc trấn áp một nước Trịnh bé nhỏ, chẳng phải là giương cờ đắc thắng, mã đáo công thành đó sao!

Mạnh Minh Thị thấy Kiểm Thúc giao cho Bạch ất Bính một phong trúc giản (thẻ tre thay giấy) cho rằng bên trong ắt có diệu kế phá Trịnh.

Buổi tối, sau khi hạ trại, Mạnh liền đi tìm Bạch ất Bính. Bạch ất Bính mở túi thư ra xem, thấy trên thanh trúc viết rằng: “Lần này các ngươi xuất chinh, nước Trịnh không đáng sợ, mà đáng sợ chính là nước Tấn. Vùng đất Hảo Sơn (phía Tây Bắc huyện Lạc Ninh, tỉnh Hà Nam ngày nay), là địa hình hiểm ác, khi các ngươi đi qua, tuyệt đối phải cẩn trọng. Đừng để ta phải tới đó thu nhập hài cốt của các ngươi đấy”. Mạnh Minh Thị xem tới đây, đưa tay lên tay bịt mắt, miệng làu bàu:

- Vận rủi! Vận rủi!

Bạch ất Bính cũng cho rằng cha nói có phần quá đáng.

Ba vị tướng quân dẫn đại quân tiến về phía Đông, trên đường đi hầu như không gặp trở ngại gì. Mùa xuân năm sau tiến vào biên giới nước Hoạt (phía Nam huyện Yên Sử, tỉnh Hà Nam ngày nay). Một hôm từ phía trước mặt có một người bước lại cản đường nói to:

- Sứ thần nước Trịnh là Huyền Cao, xin cầu được gặp tướng quân!

Mạnh Minh Thị giật mình kinh sợ, nghĩ thầm: “Tại sao nước Trịnh lại có thể phái sứ thần tới đây được? - Rội vội vàng sai người dẫn Huyền Cao tới.

Kỳ thực, Huyền Cao không phải là sứ thần của nước Trịnh cử tới, ông ta chỉ là một thương nhân của nước Trịnh. Ngày hôm đó, Huyền Cao đang lùa một đàn trâu tới Lạc Dương để bán, trên đường gặp một người bạn thân là Kiểm Thúc vừa mới từ nước Tần tới. Trong khi trò chuyện, Huyền Cao hỏi Kiểm Thúc.

- Gần đây ở nước Tần có tin tức gì mới không?

Kiểm Thúc nói:

- Nghe nói nước Tần đã cử ba viên đại tướng tới đánh nước Trịnh, xuất phát từ tháng 12 năm ngoái, ai mà biết được họ sẽ tới đây lúc nào!

Nghe xong, Huyền Cao vừa hoảng sợ, lại vừa lo lắng. Huyền nghĩ: Nước Trịnh là quê hương của mình, vua Trịnh Văn Công vừa mới qua đời, tang gia bối rối, nhất định là chưa có phòng bị gì, mình phải mau về cấp báo cáo, thời gian gấp gáp quá rồi, biết làm sao đây? Cái khó ló cái khôn, một mặt Huyền Cao sai người tắt đường về nước báo tin, một mặt tuyển chọn bốn tấm da trâu và mười hai con trâu béo, đích thân lùa trâu đi ngược lại phương hướng mà quân Tần kéo đến.

Mạnh Minh Thị gặp Huyền Cao, thoạt đầu còn bán tín, bán nghi, hỏi Huyền Cao:

- Ông tới đây làm gì?

Huyền Cao nói:

- Nghe nói tướng quân dẫn binh lính đi qua tệ quốc chúng tôi, vua chúng tôi có nhã ý cử tôi tới trước nghênh đón, trước hết, đem bốn tấm da trâu và mười hai trâu béo làm vật úy lạo, gọi là chút lòng thành.

Mạnh Minh Thị lại hỏi:

- Theo như lời ông, nước Trịnh không cần tới sự giúp đỡ của quân Tần chúng tôi, đúng không?

Huyền Cao nói:

- Nếu quý quốc nhất định phải kéo quân tới nước Trịnh chúng tôi, chúng tôi có thể lo việc cung cấp lương thực, rau, củi, và bảo vệ an toàn cho các vị.

Mạnh Minh Thị suy nghĩ một lát, rồi đưa mắt ra hiệu cho Tây Khất Thuật và Bạch ất Bính, đổi giọng nói:

- Lần này chúng tôi tới đây để đánh nước Hoạt, không can hệ gì tới nước Trịnh các ông cả.

Sau khi Mạnh Minh Thị đưa tiễn Huyền Cao ra về, liền hạ lệnh đánh vào nước Hoạt.

Tây Khất Thuật, Bạch ất Bính đều mơ hồ không hiểu, hỏi Mạnh Minh Thị:

- Tại sao không đánh nước Trịnh?

Mạnh Minh Thị nói:

- Chúng ta lăn lội cả ngàn dặm đường chính là để tiêu diệt nước Trịnh một cách bất ngờ, trong ứng, ngoài hợp, đúng với Kỷ Tử. Chẳng ngờ, nước Trịnh hay tin chúng ta xuất quân, nên đã có sự chuẩn bị phòng ngự từ trước. Chúng ta ở xa hậu phương đất nước, nếu hồ đồ đánh vào nước Trịnh, chẳng những không thể thắng được mà còn có khả năng bị mắc lừa, thất bại là điều khó tránh khỏi.

Tây Khất Thuật, Bạch ất Bính hỏi:

- Lẽ nào chúng ta chịu tay không trở về à?

Mạnh Minh Thị nói:

- Chi bằng cứ đánh vào nước Hoạt, cướp lấy một ít của cải rồi trở về báo cáo, coi như chẳng uổng phí một lần ra quân.

Tức thì quân Tần tiến quân đánh vào Hoạt Thành, tiêu diệt nước Hoạt.

Lại nói Tần Mục Công sau khi nhận được báo cáo của Huyền Cao, giật mình kinh sợ, vội cử người tới do thám động tĩnh doanh trại quân Tần do Kỷ Tử cầm đầu. Chỉ thấy quân Tần đã thu dọn hành lý, xe cộ chu tất, binh khí sáng loáng, ngựa đã no nê, có vẻ như họ đang sẵn sàng hành động. Tần Mục Công thấy tình hình khá nguy cấp, vội sai Chúc Chi Vũ tới chỗ bọn Kỷ Tử hạ lệnh đuổi khách:

- Các tướng quân phòng giữ cửa Bắc thay chúng tôi, thời gian cũng đã lâu rồi, lương thực, bò, cừu của chúng tôi cũng sắp cạn. Bây giờ nghe nói đại tướng của qúy quốc là Mạnh Minh Thị đã dẫn quân tới nước Hoạt, sao các vị không tới đó cùng hội họp với ông ta?

Kỷ Tử nghe xong giật mình kinh sợ, biết rằng điều bí mật tấn công nước Trịnh đã bị lộ, người Trịnh đã có sự chuẩn bị. Biết là không thể lưu lại ở nước Trịnh được nữa, ngay đêm đó đã cao chạy, xa bay sang nước khác.

Huyền Cao là một thương nhân bình thường, làm nghề buôn bán trâu bò, đã dùng biện pháp khéo léo ngăn chặn được sự tấn công của kẻ địch, cứu vãn được nguy cơ bị tiêu diệt cho đất nước. Hành động dũng cảm, mưu trí và tư tưởng vì lợi ích đại cục của ông ta đã được các nhà sử học hết lời tán dương và nhân dân Trung Hoa truyền tụng. Từ câu chuyện này có thể thấy, vào thời Xuân Thu, nền kinh tế thương nghiệp đã có sự phát triển tương đối khá, thương nhân đã bắt đầu có vị trí quan trọng trên trường chính trị.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.